Quảng cáo
1 câu trả lời 30
Sáng nay, khi ánh nắng vừa len lỏi qua từng tán lá, tôi – một bông hoa nhỏ bé trong vườn trường – đã thức dậy sau một đêm dài. Tôi vốn sống rất vui vẻ bên những người bạn xung quanh, cùng đón gió, đón nắng và lắng nghe tiếng chim hót mỗi ngày.
Thế nhưng, sáng hôm ấy, một cơn gió mạnh bất ngờ ập đến. Tôi cố gắng bám víu vào cành, nhưng thân tôi quá mảnh mai. “Rắc!” – một tiếng động khẽ vang lên, và tôi ngã xuống mặt đất lạnh lẽo. Đau đớn và hoảng sợ, tôi không còn đứng thẳng để đón ánh mặt trời nữa.
Nằm dưới đất, tôi nhìn lên bầu trời xanh mà lòng buồn bã. Những giọt sương sớm còn đọng trên cánh hoa giờ như những giọt nước mắt của chính tôi. Tôi nhớ những ngày còn đứng trên cành, được khoe sắc rực rỡ với các bạn học sinh đi ngang qua.
Một lúc sau, em đến trường sớm và phát hiện ra tôi. Ánh mắt em đầy xót xa. Em nhẹ nhàng nhặt tôi lên, đặt tôi vào một góc vườn nhỏ và tưới cho tôi chút nước. Dù biết mình không thể sống lâu hơn, nhưng tôi vẫn cảm thấy ấm áp vì được quan tâm và yêu thương.
Câu chuyện của tôi tuy buồn, nhưng tôi mong rằng qua đó, mọi người sẽ biết trân trọng và bảo vệ những bông hoa nhỏ bé như tôi, để chúng tôi luôn được khoe sắc dưới ánh mặt trời.
Tôi là một bông hoa nhỏ trong vườn trường. Mỗi ngày, tôi đều vươn mình đón nắng, khoe những cánh hoa tươi thắm với các bạn học sinh. Tôi yêu những buổi sáng trong lành, khi gió nhẹ nhàng lướt qua và những giọt sương còn đọng trên cánh.
Nhưng rồi một ngày, khi mặt trời chưa lên cao, một bước chân vô tình đã giẫm lên tôi. Thân tôi gãy gập, cánh hoa rơi rụng. Tôi đau đớn và bất lực nằm đó, không thể ngẩng lên như trước nữa. Mọi thứ xung quanh vẫn như cũ, chỉ riêng tôi đã không còn là mình của ngày hôm qua.
Nằm trên mặt đất, tôi lặng lẽ nhìn các bạn khác vẫn đung đưa trong gió. Tôi chợt hiểu rằng mình đã không còn cơ hội khoe sắc thêm lần nào nữa. Một nỗi buồn nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng.
May mắn thay, em đã đến. Em cúi xuống, nhẹ nhàng nâng tôi lên như nâng niu một điều quý giá. Ánh mắt em đầy thương cảm khiến tôi cảm thấy được an ủi. Dù biết mình không thể sống lâu, nhưng tôi vẫn thấy ấm áp vì có người quan tâm.
Tôi mong rằng, sau câu chuyện của mình, mọi người sẽ biết yêu thương và giữ gìn những bông hoa nhỏ bé, để chúng luôn được sống và làm đẹp cho cuộc đời.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71297 -
56203
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48582 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47612 -
Hỏi từ APP VIETJACK44888
