Viết đoạn văn mẫu ghi lại cảm xúc của em về đoạn trích cỏ dại "cỏ dại quen...mà vẫn cỏ" của xuân quỳnh
Yêu cầu
+ hay điểm cao
+ trên 400 từ
Quảng cáo
4 câu trả lời 43
Đoạn văn tham khảo:
Đoạn trích “Cỏ dại quen… mà vẫn cỏ” trong tác phẩm của Xuân Quỳnh đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng. Chỉ bằng hình ảnh giản dị của những ngọn cỏ dại, nhà thơ đã gợi lên những suy nghĩ đẹp đẽ về sức sống bền bỉ và vẻ đẹp khiêm nhường trong cuộc đời. Đọc những dòng thơ ấy, em không chỉ cảm nhận được tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả mà còn nhận ra những bài học ý nghĩa về con người và cuộc sống. Trước hết, hình ảnh cỏ dại trong đoạn trích hiện lên rất quen thuộc và gần gũi. Cỏ mọc ở khắp mọi nơi: ven đường, trên bãi đất hoang, bên bờ ruộng hay trong những góc vườn ít ai để ý. Cỏ không kiêu sa như hoa hồng, không rực rỡ như những loài hoa được chăm sóc trong vườn. Thế nhưng, cỏ lại mang một sức sống vô cùng mạnh mẽ. Dù bị dẫm lên, bị nhổ bỏ hay gặp mưa nắng khắc nghiệt, cỏ vẫn âm thầm mọc lên, xanh tươi và kiên cường. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận được một vẻ đẹp bình dị nhưng đầy sức sống của thiên nhiên. Không chỉ dừng lại ở việc miêu tả cỏ dại, Xuân Quỳnh còn gửi gắm qua đó những suy ngẫm sâu sắc về con người. Cỏ dại tuy nhỏ bé nhưng lại rất bền bỉ, giống như những con người bình thường trong cuộc sống. Họ có thể không nổi bật, không được chú ý nhiều, nhưng vẫn âm thầm sống, làm việc và cống hiến. Cũng giống như cỏ, họ mang trong mình nghị lực mạnh mẽ, vượt qua khó khăn và thử thách để tiếp tục vươn lên. Chính điều đó khiến em cảm thấy trân trọng hơn những điều giản dị xung quanh mình. Đọc đoạn trích, em còn cảm nhận được một vẻ đẹp rất đặc biệt: vẻ đẹp của sự khiêm nhường. Cỏ không cần ai khen ngợi, không cần được chú ý, nhưng vẫn xanh tốt và góp phần làm cho đất trời thêm tươi đẹp. Điều đó khiến em suy nghĩ rằng trong cuộc sống, đôi khi những điều bình dị nhất lại mang giá trị lớn lao. Không phải lúc nào sự rực rỡ hay nổi bật cũng là điều quan trọng; đôi khi chỉ cần sống tốt, sống bền bỉ và có ích cho cuộc đời cũng đã là điều đáng quý. Đoạn trích cũng khiến em liên tưởng đến chính bản thân mình. Em hiểu rằng mỗi người đều có thể giống như một ngọn cỏ nhỏ bé giữa cuộc đời rộng lớn. Tuy nhiên, nếu biết cố gắng, kiên trì và giữ cho mình một tâm hồn trong sáng, chúng ta vẫn có thể vươn lên mạnh mẽ. Cũng như cỏ dại, dù trải qua bao nhiêu gió mưa vẫn không ngừng xanh tốt. Tóm lại, đoạn trích “Cỏ dại quen… mà vẫn cỏ” đã để lại trong em nhiều cảm xúc và suy nghĩ sâu sắc. Qua hình ảnh cỏ dại giản dị, Xuân Quỳnh đã gợi lên vẻ đẹp của sức sống bền bỉ, của sự khiêm nhường và nghị lực trong cuộc sống. Đó là một đoạn văn nhẹ nhàng nhưng giàu ý nghĩa, khiến em thêm yêu thiên nhiên và trân trọng những giá trị giản dị quanh mình.
Đoạn trích "Cỏ dại" của nhà thơ Xuân Quỳnh là một trong những vần thơ đầy ám ảnh, tựa như một lời tự tự đầy kiêu hãnh của một kiếp sống nhỏ bé nhưng kiên cường. Đọc những dòng thơ này, em không khỏi bồi hồi trước hình ảnh: "Cỏ dại quen nắng mưa bão táp / Chẳng ai chăm mà vẫn mọc xanh rì / Chẳng ai nhìn mà vẫn nở hoa ti vi / Chẳng ai hái mà vẫn cứ thơm tho / Gió vẫn thổi và đời vẫn cỏ". Chỉ với vài câu chữ giản dị, tác giả đã mở ra một thế giới nội tâm sâu sắc, nơi vẻ đẹp không đến từ sự lộng lẫy, xa hoa mà đến từ sức sống bền bỉ, bất diệt.
Cảm xúc đầu tiên xâm chiếm tâm trí em chính là sự xúc động trước bản lĩnh của loài cỏ dại. Giữa thiên nhiên khắc nghiệt với "nắng mưa bão táp", cỏ không được ai chăm bón, không có bàn tay con người nâng niu như những nhành lan, đóa hồng trong chậu cảnh. Thế nhưng, cái sự "quen" ấy lại chính là một sự thích nghi diệu kỳ. Cỏ dại hiện lên với màu "xanh rì" đầy sức sống – một màu xanh thách thức nghịch cảnh. Em nhận thấy trong hình ảnh ấy bóng dáng của những con người bình dị trong cuộc đời, những người nảy nở và trưởng thành từ gian khó, không cần sự tung hô hay chú ý của đám đông ("chẳng ai nhìn", "chẳng ai hái") nhưng vẫn vươn lên hoàn thiện giá trị bản thân mình.
Điều khiến em ấn tượng nhất chính là quan niệm về giá trị của sự tồn tại qua ngòi bút Xuân Quỳnh. Loài cỏ ấy vẫn "nở hoa ti vi" và vẫn "cứ thơm tho". Những đóa hoa li ti có thể không làm ai phải trầm trồ, nhưng nó là tất cả tinh túy mà cỏ đã chắt chiu từ lòng đất mẹ khô cằn. Nó nhắc nhở em rằng, mỗi cá nhân sinh ra trên đời đều mang trong mình một giá trị riêng biệt. Chúng ta không nhất thiết phải là những mặt trời rực rỡ hay những danh hoa rạng rỡ, chỉ cần chúng ta sống trọn vẹn với bản ngã của chính mình, tỏa hương thơm thiện lành cho đời, thì sự tồn tại đó đã là một điều cực kỳ ý nghĩa.
Cấu trúc điệp ngữ "Chẳng ai..." được lặp lại liên tiếp như một nhịp đập của sự tự tôn. Nó tạo ra một thế đối lập mạnh mẽ: sự thờ ơ của thế giới bên ngoài và sự mạnh mẽ nội tại của loài cỏ. Câu kết "Gió vẫn thổi và đời vẫn cỏ" mang đến một cảm giác thản nhiên, tự tại đến lạ lùng. Dù cuộc đời có xoay vần, dù gió bão có thổi qua, cỏ vẫn cứ là cỏ – kiên định, khiêm nhường nhưng không bao giờ khuất phục.
Gấp trang sách lại, những vần thơ của Xuân Quỳnh vẫn còn vang vọng trong em như một lời động viên tinh thần lớn lao. Em hiểu rằng, trong hành trình trưởng thành, chúng ta có thể gặp nhiều giông bão, có thể không được ai thấu hiểu hay giúp đỡ, nhưng hãy cứ như loài cỏ dại ấy: âm thầm bám rễ sâu vào đất, âm thầm xanh và âm thầm tỏa hương. Đoạn trích không chỉ là thơ, đó là một bài học về bản lĩnh sống, về sự tự trọng và niềm tin vào giá trị bản thân mà mỗi học sinh như em cần mang theo trong hành trang vào đời.
Đoạn trích “Cỏ dại quen… mà vẫn cỏ” trong tác phẩm của Xuân Quỳnh đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng. Chỉ bằng những hình ảnh giản dị, gần gũi của thiên nhiên, nhà thơ đã gợi lên vẻ đẹp bình dị mà bền bỉ của loài cỏ dại. Cỏ dại vốn là loài cây nhỏ bé, mọc ở khắp nơi, ít khi được ai chú ý. Nhưng qua cách cảm nhận tinh tế của Xuân Quỳnh, cỏ dại lại mang trong mình một sức sống mạnh mẽ và ý nghĩa sâu sắc. Câu thơ “cỏ dại quen… mà vẫn cỏ” gợi cho em suy nghĩ rằng dù trải qua bao thay đổi của thời gian và hoàn cảnh, cỏ vẫn giữ nguyên bản chất giản dị của mình. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến những con người bình thường trong cuộc sống: họ có thể không nổi bật, không được nhiều người biết đến, nhưng luôn sống chân thành, bền bỉ và kiên cường.
Khi đọc đoạn trích, em cảm nhận được tình cảm tha thiết mà nhà thơ dành cho thiên nhiên cũng như cho cuộc sống. Cỏ dại tuy nhỏ bé nhưng lại có sức sống mãnh liệt, có thể mọc lên ở bất cứ nơi đâu: ven đường, trên cánh đồng hay giữa những khoảng đất khô cằn. Dù bị dẫm đạp hay bị cắt đi, cỏ vẫn có thể mọc lại xanh tươi. Điều đó khiến em nhận ra rằng vẻ đẹp thực sự không nằm ở sự rực rỡ hay nổi bật, mà nằm ở sức sống bền bỉ và tinh thần vươn lên không ngừng. Qua hình ảnh cỏ dại, nhà thơ dường như muốn gửi gắm thông điệp rằng con người cũng nên sống giản dị, chân thành và kiên cường trước những thử thách của cuộc đời.
Đoạn trích còn khiến em cảm nhận được một nỗi niềm sâu lắng của tác giả. Trong cuộc sống, có lẽ đôi khi con người cảm thấy mình nhỏ bé, bình thường như cỏ dại giữa thế giới rộng lớn. Tuy nhiên, chính sự bình dị ấy lại tạo nên vẻ đẹp riêng. Cỏ dại không cần phải trở thành loài hoa rực rỡ, nó vẫn là cỏ, nhưng vẫn mang lại màu xanh cho đất trời. Cũng giống như vậy, mỗi con người không cần phải trở nên quá khác biệt hay nổi bật, chỉ cần sống tốt, sống có ý nghĩa và giữ được bản chất tốt đẹp của mình.
Sau khi đọc đoạn trích, em càng thêm yêu thiên nhiên và trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Hình ảnh cỏ dại tuy nhỏ bé nhưng lại mang đến cho em nhiều suy ngẫm sâu sắc về cách sống của con người. Đoạn thơ không chỉ thể hiện tâm hồn nhạy cảm của nhà thơ Xuân Quỳnh mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta hãy sống giản dị, bền bỉ và luôn giữ vững những giá trị tốt đẹp của bản thân, giống như cỏ dại quen thuộc kia – dù ở đâu, qua bao đổi thay, “mà vẫn cỏ”.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
26135
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
14389 -
13548
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12571 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
12116 -
9418
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
9306
