viết một bài văn nghị luận phân tích một bài thơ TỰ KHUYÊN MÌNH của tác giả Hồ Chí Minh
Vì không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân
Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng
Quảng cáo
1 câu trả lời 26
Trong kho tàng thơ ca cách mạng Việt Nam, thơ Hồ Chí Minh luôn toát lên vẻ đẹp giản dị mà sâu sắc, kết hợp hài hòa giữa ý chí thép và tâm hồn lạc quan. Bài thơ “Tự khuyên mình” tuy chỉ vỏn vẹn bốn câu nhưng chứa đựng một triết lý sống đầy ý nghĩa về nghị lực và niềm tin vượt lên gian khó:
“Vì không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân
Nghĩ mình trong bước gian truân
Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.”
Hai câu thơ đầu mở ra bằng hình ảnh thiên nhiên quen thuộc: mùa đông và mùa xuân. Mùa đông tượng trưng cho giá lạnh, khắc nghiệt, cho những thử thách tưởng chừng như kéo dài vô tận. Nhưng chính sự khắc nghiệt ấy lại là tiền đề cho “cảnh huy hoàng ngày xuân” – mùa của ấm áp, tươi mới và sinh sôi. Bằng cách sử dụng quy luật tuần hoàn của tự nhiên, Hồ Chí Minh đã gửi gắm một chân lý giản dị mà sâu sắc: muốn có thành công, muốn chạm tới vẻ đẹp của “mùa xuân”, con người phải trải qua những thử thách như “mùa đông”. Đây là một lối nói giàu tính ẩn dụ, giúp người đọc dễ dàng liên hệ giữa thiên nhiên và cuộc đời.
Hai câu thơ sau chuyển từ hình ảnh thiên nhiên sang suy ngẫm về con người: “Nghĩ mình trong bước gian truân / Tai ương rèn luyện tinh thần thêm hăng.” “Gian truân”, “tai ương” là những khó khăn, mất mát mà con người phải đối diện. Tuy nhiên, thay vì than vãn hay bi quan, tác giả nhìn nhận chúng như một quá trình “rèn luyện”. Động từ “rèn luyện” gợi hình ảnh người thợ rèn tôi thép trong lửa đỏ, càng nung nóng càng trở nên cứng cáp. Qua đó, Hồ Chí Minh khẳng định: chính khó khăn mới giúp con người trưởng thành, hun đúc ý chí và làm tinh thần thêm mạnh mẽ, hăng hái hơn.
Điều đáng quý ở bài thơ là giọng điệu tự nhủ, tự động viên. Đây không phải lời dạy bảo người khác mà là lời nhắc nhở chính mình. Trong hoàn cảnh Bác phải trải qua nhiều năm tháng tù đày, gian khổ, những câu thơ ấy càng thể hiện bản lĩnh kiên cường và tinh thần lạc quan của một người chiến sĩ cách mạng. Dù trong “mùa đông” của cuộc đời, Bác vẫn tin tưởng vào “mùa xuân” phía trước.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh quen thuộc nhưng giàu sức gợi. Kết cấu chặt chẽ, mạch suy nghĩ logic từ quy luật tự nhiên đến triết lý nhân sinh khiến bài thơ ngắn gọn mà hàm súc. Sự kết hợp giữa hình ảnh ẩn dụ và cảm xúc chân thành đã tạo nên giá trị bền vững cho tác phẩm.
“Tự khuyên mình” không chỉ là lời tự nhắc của Hồ Chí Minh mà còn là bài học sâu sắc cho mỗi chúng ta hôm nay. Trong cuộc sống, ai cũng có lúc đối diện với khó khăn, thất bại. Nhưng nếu biết coi đó là cơ hội rèn luyện, chúng ta sẽ trưởng thành hơn và vững vàng hơn. Bài thơ vì thế trở thành nguồn động viên mạnh mẽ, giúp mỗi người nuôi dưỡng ý chí và niềm tin vào ngày mai tươi sáng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
249164 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
77795 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
61938 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
61750 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52669 -
46834
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43792 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41134 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
40290
