Quảng cáo
1 câu trả lời 65
Bài thơ "Đồng dao mùa xuân" của Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong lòng em những dư chấn cảm xúc sâu sắc về sự hy sinh thầm lặng của người lính. Ngay từ những khổ thơ đầu, hình ảnh người lính trẻ hiện lên thật hồn nhiên với "mê thả diều", "chưa một lần yêu". Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, các anh đã sẵn sàng gác lại tuổi thanh xuân để lên đường ra trận. Cách ngắt nhịp ba chữ độc đáo như những nhịp phách của bản đồng dao, vừa gợi lên sự dứt khoát, vừa mang âm hưởng xót xa. Em vô cùng xúc động trước hình ảnh người lính ngã xuống giữa rừng đại ngàn, các anh không mất đi mà hóa thân vào mây trời, vào hòn đá, vào "ngọn núi xanh lơ". Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng sự hiện diện của các anh vẫn mãi mãi trường tồn như mùa xuân của đất nước. Điệp từ "ngồi" lặp lại ở cuối bài thơ gợi lên vẻ tĩnh tại, bất tử của những người anh hùng đã hiến dâng cả đời mình cho độc lập dân tộc. Qua bài thơ, chúng em càng thêm trân trọng hòa bình và biết ơn sâu sắc những thế hệ cha anh đã ngã xuống vì sự bình yên của hôm nay.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71501 -
56367
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
50967 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47842 -
Hỏi từ APP VIETJACK45030
