Người ta bảo ở bên Palextin có hai biển hồ. Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Nước trong hồ không có một loài cá nào có thể sống nổi mà người uống phải cũng bị bệnh. Ai ai cũng đều không muốn sống gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn cây xung quanh tốt tươi nhờ nguồn nước này. Nhưng điều kì lạ là cả hai biển hồ này đều đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chia sẻ nên nước trong biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muông thú và con người.
Câu 1 : Nêu suy nghĩ của em về bài học sâu sắc đc rut ra từ câu chuyện trên .
Quảng cáo
2 câu trả lời 180
Câu chuyện về hai biển hồ ở Palestine là một bài học nhân sinh vô cùng sâu sắc về cách sống và giá trị của sự sẻ chia. Dưới đây là những suy nghĩ mà chúng ta có thể rút ra:
1. Ý nghĩa của sự sẻ chia (Cho và Nhận)
- Cả hai biển hồ đều nhận chung một nguồn nước từ sông Jordan, nhưng số phận của chúng lại hoàn toàn khác biệt.
- Biển Chết đại diện cho lối sống ích kỷ, chỉ biết "nhận" mà không biết "cho". Khi giữ lại tất cả cho riêng mình, nguồn nước ấy trở nên tù đọng, mặn chát và triệt tiêu sự sống.
- Biển Galilê đại diện cho lòng hào hiệp, biết mở lòng để dòng nước tiếp tục chảy đi. Nhờ việc "sẻ chia" nguồn nước mình nhận được cho các ao hồ, sông lạch, biển Galilê mới giữ được sự tươi mát và trở thành nơi nuôi dưỡng sự sống.
2. Sự sẻ chia làm nên giá trị của sự sống
- Bài học sâu sắc nhất ở đây là: Hạnh phúc và sức sống không nằm ở những gì chúng ta tích trữ, mà nằm ở những gì chúng ta trao đi.
- Trong cuộc sống, kiến thức, tiền bạc hay tình yêu thương nếu chỉ giữ cho riêng mình thì sẽ dần trở nên "vô sinh" như nước biển Chết.
- Ngược lại, khi ta biết giúp đỡ người khác, trao đi lòng tốt, ta không hề bị mất đi. Giống như biển Galilê, càng cho đi, tâm hồn ta càng trở nên trong lành, giàu có và thu hút những điều tốt đẹp xung quanh.
3. Quy luật của hạnh phúc
- Câu chuyện khẳng định một quy luật tất yếu: Sống là phải lưu thông. Một trái tim biết rung cảm và một bàn tay biết nắm lấy tay người khác chính là bí quyết để duy trì "nguồn nước sạch" trong tâm hồn mỗi người. Nếu đóng kín cửa lòng, chúng ta sẽ tự cô lập mình trong sự cô độc và tàn héo.
=> Thông điệp cuối cùng: "Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng còn vương lại mùi hương."
- Đừng bao giờ là một "Biển Chết" khô cằn, hãy học cách làm một "Biển Galilê" luôn tràn đầy sức sống bằng chính lòng tốt và sự sẻ chia của mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
41024
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12923 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
11545 -
5633
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
4913 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4853 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4229
