Quảng cáo
3 câu trả lời 44
Một buổi chiều hè, trong lúc ngồi đọc sách dưới gốc bàng trước sân nhà, em bỗng thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy, em ngạc nhiên nhận ra mình đang đứng giữa một cánh đồng lúa xanh mướt. Phía trước em là một cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo nâu sờn vai, tay cầm con trâu đang ung dung gặm cỏ. Em chợt nhận ra đó chính là Lão Hạc trong câu chuyện mà em từng học.
Em mạnh dạn tiến lại gần và cất tiếng chào. Lão Hạc nhìn em, ánh mắt hiền từ nhưng thoáng buồn. Lão kể cho em nghe về cuộc đời nghèo khổ, về tình yêu thương dành cho con trai và nỗi day dứt khi phải bán cậu Vàng. Nghe lão nói, em thấy sống mũi mình cay cay. Em khẽ nắm lấy bàn tay gầy guộc của lão và thầm cảm phục nhân cách cao đẹp, lòng tự trọng và tình phụ tử sâu nặng của lão.
Bỗng một cơn gió thổi qua, cảnh vật mờ dần. Em giật mình tỉnh dậy, cuốn sách vẫn nằm trên tay. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã để lại trong em nhiều suy nghĩ và bài học sâu sắc về tình người.
Dưới đây là bài nói mẫu về cuộc gặp gỡ giữa "tôi" và nhân vật Lão Hạc (trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao):
Bài nói: Cuộc trò chuyện bên hiên nhà cũChào các bạn, hôm nay tôi muốn kể cho các bạn nghe về một trải nghiệm kỳ diệu: Tôi đã có cơ hội gặp gỡ Lão Hạc – người nông dân khắc khổ nhưng giàu lòng tự trọng mà chúng ta vẫn thường đọc trong sách.
Trong giấc mơ, tôi thấy mình đang đứng trước một ngôi nhà tranh vách đất ọp ẹp. Bên hiên, một ông lão gầy gò, khuôn mặt nhăn nheo như chạm khắc nỗi đau khổ đang ngồi vuốt ve chú chó nhỏ. Tôi bước đến, nhẹ nhàng chào: "Cụ Lão Hạc phải không ạ?". Lão ngước nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu hiện lên vẻ hiền từ nhưng buồn rười rượi.
Lão kể cho tôi nghe về thằng con trai đi phu đồn điền chưa về, về "cậu Vàng" – người bạn thân thiết duy nhất. Tôi nắm lấy bàn tay khô gầy của lão, cảm nhận được sự ấm áp của một tấm lòng cha mẹ bao la. Tôi đã nói với lão rằng: "Cụ ơi, tấm lòng của cụ dành cho con và sự lương thiện của cụ là điều quý giá nhất trên đời này". Lão cười, nụ cười móm mém nhưng thanh thản đến lạ kỳ.
Khi tỉnh giấc, hình ảnh đôi mắt của lão vẫn ám ảnh tôi. Cuộc gặp ấy giúp tôi hiểu rằng: Dẫu trong hoàn cảnh khốn cùng nhất, con người ta vẫn có thể giữ trọn vẹn phẩm giá và tình yêu thương.
Gợi ý để bài nói của bạn cuốn hút hơn:
-
Giọng điệu: Truyền cảm, chậm rãi ở những đoạn miêu tả ngoại hình nhân vật.
-
Cảm xúc: Nhấn mạnh vào cảm giác của bạn khi nhìn thấy nhân vật "bằng xương bằng thịt".
-
Thông điệp: Đừng quên rút ra một bài học nhỏ sau cuộc gặp đó.
Chào các bạn, nếu được hỏi về một người bạn truyền cảm hứng nhất, mình sẽ kể cho các bạn nghe về cuộc gặp gỡ giữa mình và anh thanh niên trên đỉnh Yên Sơn bốn mùa mây phủ.
Vừa đặt chân đến trạm khí tượng, mình đã bị chinh phục bởi nụ cười rạng rỡ và sự hiếu khách nồng hậu của anh. Giữa không gian chỉ có cây cỏ và mây mù, anh không hề cô độc. Anh hào hứng khoe với mình về "người bạn" là những cuốn sách, về vườn hoa thược dược rực rỡ và cả đàn gà do chính tay anh chăm sóc.
Khi mình hỏi: "Anh không thấy buồn khi ở đây một mình sao?", anh mỉm cười đáp lại bằng một câu nói khiến mình nhớ mãi: "Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?". Anh kể cho mình nghe về niềm vui khi dự báo được một đám mây khô, giúp không quân ta bắn rơi máy bay Mỹ. Lúc ấy, mình nhận ra một vẻ đẹp bình dị mà cao cả: Anh không chỉ làm việc, anh đang sống hết mình cho lý tưởng.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi chỉ ba mươi phút nhưng đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của mình về sự cống hiến. Mình hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở chỗ náo nhiệt, mà nằm ở sự hữu ích của bản thân đối với cuộc đời.
Cảm ơn các bạn đã lắng nghe câu chuyện của mình!
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
248547 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
77491 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
61548 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
61513 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52388 -
46610
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43621 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
40938 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39865
