Soạn bài :Gương báu khuyên răn -cánh diều 10 tập 2
Quảng cáo
3 câu trả lời 80
I. Tìm hiểu chung
1. Tác giả
Chu Văn An (1292–1370) là nhà nho tiêu biểu thời Trần, nổi tiếng chính trực, thanh liêm, có tư tưởng giáo dục tiến bộ. Ông để lại nhiều tác phẩm mang giá trị đạo đức sâu sắc.
2. Tác phẩm
Gương báu khuyên răn là văn bản nghị luận trung đại, mang tính giáo huấn, dùng những tấm gương trong lịch sử để khuyên răn con người tu dưỡng đạo đức.
Văn bản thể hiện rõ tư tưởng Nho giáo: đề cao nhân – nghĩa – liêm – sỉ, phê phán thói xấu của con người.
II. Đọc – hiểu văn bản
1. Bố cục
Văn bản có thể chia làm 2 phần:
Phần 1: Nêu những tấm gương xấu, thói hư tật xấu của con người (tham lam, kiêu căng, lười biếng, ham lợi…).
Phần 2: Rút ra bài học khuyên răn: con người cần tu dưỡng đạo đức, lấy gương tốt để sửa mình.
2. Nội dung chính
Văn bản phê phán những thói xấu phổ biến trong xã hội như:
Tham danh lợi
Kiêu căng, tự mãn
Lười học, không chịu rèn luyện
Sống trái đạo lí
Qua đó, tác giả khẳng định:
Con người muốn nên người phải tự soi mình, biết sửa sai.
Lấy người xưa làm gương để tu thân, tránh lặp lại sai lầm.
Đạo đức là nền tảng để con người sống tốt và xã hội ổn định.
👉 Tác phẩm không chỉ có giá trị trong quá khứ mà còn rất thiết thực với con người hiện đại.
III. Nghệ thuật
Lập luận chặt chẽ, dẫn chứng rõ ràng.
So sánh – đối lập giữa người tốt và kẻ xấu.
Giọng văn nghiêm khắc nhưng thấm thía, mang tính khuyên nhủ hơn là áp đặt.
Ngôn ngữ cô đọng, súc tích, giàu tính triết lí.
IV. Ý nghĩa – bài học
Con người cần:
Biết tự soi mình như soi gương
Tránh thói xấu, học điều hay
Tu dưỡng đạo đức song song với trau dồi tri thức
👉 Gương báu khuyên răn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm hoàn thiện bản thân của mỗi người.
I. Tìm hiểu chung
1. Tác giả
Nguyễn Trãi (1380–1442)
Danh nhân văn hóa thế giới, nhà chính trị, nhà quân sự, nhà văn hóa lớn của dân tộc.
Tư tưởng nổi bật: nhân nghĩa – vì dân – tu dưỡng đạo đức con người.
2. Tác phẩm
Gương báu khuyên răn trích từ Quốc âm thi tập.
Thể loại: Thơ Nôm Đường luật.
Nội dung: Lấy hình ảnh “gương báu” để khuyên con người soi xét bản thân, rèn đạo đức, sống đúng mực.
II. Đọc – hiểu văn bản
1. Hình ảnh “gương báu”
“Gương” không chỉ là vật soi mặt 👉 biểu tượng cho lương tâm, đạo lý, chuẩn mực đạo đức.
“Gương báu” = những giá trị đạo đức tốt đẹp mà con người cần noi theo.
➡️ Ý nghĩa:
Con người muốn sống đúng thì phải tự soi mình, tự sửa mình.
2. Nội dung chính của bài thơ
Bài thơ nhấn mạnh 3 ý lớn:
a. Tự soi xét bản thân
Con người dễ thấy lỗi người khác nhưng khó thấy lỗi của chính mình.
Muốn nên người tử tế thì phải:
Nhìn thẳng vào khuyết điểm
Không tự dối mình
👉 Đây là tư tưởng rất “đời” và rất hiện đại luôn.
b. Tu dưỡng đạo đức
Nguyễn Trãi đề cao:
Nhân nghĩa
Khiêm nhường
Sống đúng đạo lý
Cảnh báo:
Kiêu căng, tham lam, ích kỉ 👉 tự hại mình
c. Lời khuyên mang tính giáo huấn
Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu cay:
Muốn xã hội tốt đẹp 👉 từng cá nhân phải tốt trước
Muốn thành công lâu dài 👉 đạo đức phải làm gốc
III. Nghệ thuật
Ngôn ngữ cô đọng, giàu tính triết lí
Hình ảnh ẩn dụ “gương” rất quen thuộc nhưng ý nghĩa sâu sắc
Giọng điệu:
Điềm đạm
Thâm trầm
Mang tính khuyên răn chứ không nặng nề áp đặt
IV. Ý nghĩa, giá trị
Thể hiện rõ tư tưởng nhân văn của Nguyễn Trãi
Có giá trị:
Đạo đức
Giáo dục con người mọi thời đại
Đến nay vẫn còn nguyên tính thời sự:
Trong thời đại mạng xã hội, ai cũng thích soi người khác – bài thơ nhắc ta nên soi lại chính mình trước.
-
Tác giả: Nguyễn Trãi (1380 - 1442), hiệu là Ức Trai. Ông là anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới.
-
Xuất xứ: Bài số 43 trong chùm thơ Bảo kính cảnh giới, thuộc phần Vô đề của tập Quốc âm thi tập.
-
Thể thơ: Thất ngôn xen lục ngôn (thơ Nôm đường luật có sự sáng tạo, xen kẽ câu 6 chữ).
-
Hoàn cảnh của nhà thơ: "Rồi hóng mát thuở ngày trường".
-
Rồi: Rảnh rỗi (trạng thái bất đắc dĩ khi ông về ở ẩn tại Côn Sơn).
-
Ngày trường: Ngày dài.
-
=> Tâm thế ung dung, tự tại, hòa mình với thiên nhiên.
-
-
Vẻ đẹp sức sống của thiên nhiên:
-
Các động từ mạnh: đùn đùn, phun, tiễn cho thấy sức sống căng tràn, ứa căng từ bên trong nhựa sống tỏa ra bên ngoài.
-
Màu sắc rực rỡ: Xanh của hòe, đỏ của thạch lựu, hồng của sen.
-
=> Thiên nhiên không tĩnh lặng mà đang vươn lên mạnh mẽ.
-
-
Âm thanh cuộc sống:
-
"Lao xao chợ cá", "Dắng dỏi cầm ve".
-
Sử dụng từ láy tượng thanh kết hợp đảo ngữ nhấn mạnh sự ấm no, nhộn nhịp của đời sống nhân dân vùng chài lưới.
-
-
Ước nguyện: "Dẽ có ngu cầm đàn một tiếng".
-
Sử dụng điển tích: Đàn của vua Thuấn (gảy khúc Nam phong cầu cho dân ấm no, thái bình).
-
-
Lí tưởng cao cả: "Dân giàu đủ khắp đòi phương".
-
Câu thơ cuối là câu lục ngôn (6 chữ) ngắn gọn, dồn nén cảm xúc.
-
Trọng tâm suy nghĩ của Nguyễn Trãi luôn là Dân. Ông mong ước nhân dân khắp mọi nơi đều được giàu có, hạnh phúc.
-
Bài thơ thể hiện tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và đặc biệt là tấm lòng "Ưu quốc ái dân" (lo cho nước, thương cho dân) sâu nặng của Nguyễn Trãi. Ngay cả khi nghỉ ngơi, ông vẫn không thôi trăn trở về cuộc sống của nhân dân.
Nghệ thuật-
Ngôn ngữ tiếng Việt giản dị, tinh tế, giàu sức biểu cảm.
-
Sử dụng từ láy, các động từ mạnh và biện pháp đảo ngữ tài tình.
-
Sự thay đổi nhịp điệu: Xen kẽ câu lục ngôn vào bài thất ngôn tạo nên nét độc đáo của thơ Nôm Nguyễn Trãi.
Gợi ý trả lời câu hỏi ngắn trong SGK:
-
Câu hỏi về bức tranh mùa hè: Bạn hãy chú ý vào các hình ảnh "hòe lục", "thạch lựu", "hồng liên".
-
Câu hỏi về tư tưởng nhân nghĩa: Nằm ở ước nguyện về cây đàn của vua Thuấn ở cuối bài
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
14082 -
10257
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
10087 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
7777 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4272 -
3728
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
3593
