Đọc văn bản sau:
MẠN THUẬT (Bài 13)
Quê cũ nhà ta thiếu của nào?
Rau trong nội, cá trong ao.
Cách song mai tỉnh hồn Cô dịch,
Kề nước cầm đưa tiếng Cửu cao.
Khách đến vườn còn hoa lác,
Thơ nên cửa thấy nguyệt vào.
Cảnh thanh dường ấy trăng về nghỉ,
Lẩn thần làm chi áng mận đào.
(Nguyễn Trãi toàn tập, Đào Duy Anh, NXB Khoa học xã hội, 1976, tr. 407)
Cảm nhận của anh/chị về tình yêu quê hương của Nguyễn Trãi qua bài thơ
Quảng cáo
3 câu trả lời 10279
Tình yêu quê hương đất nước từ lâu đã khơi nguồn cảm hứng sáng tác cho bao nhà văn, nhà thơ của nền văn học Việt Nam ta. Mỗi thời điểm, môi tác giả lại có những cách thể hiện tình cảm khác nhau. Nhà thơ Nguyễn Trãi đã thể hiện vô cùng tinh tế tình cảm của mình dành cho đất nước và bức tranh thiên nhiên xinh đẹp qua bài thơ “Cảnh ngày hè”.
Bức tranh thiên nhiên dưới ngòi bút của Nguyễn Trãi mang nhiều hình ảnh và những nét nổi bật về màu sắc mang nét đặc trưng riêng của không gian mùa hè. Màu xanh của lá hòe tạo thành một bóng mát khổng lồ gợi cho ta sự mát mẻ. Động từ "đùn đùn" có sức bao quát cảnh vật rất lớn, vừa gợi được sức sống mãnh liệt của thiên nhiên, vừa gợi cảm giác phóng khoáng, sinh sôi nảy nở của cây hòe vò mùa hè. Cây thạch lựu đơm hoa kết quả đỏ rực được cảm nhận như chiếc máy phun ra một thức đỏ lạ lùng. Hoa sen nở rộ tỏa hương khắp nơi như cảnh con người tiễn nhau đi xa. Thiên nhiên mùa hè dưới cách cảm của Nguyễn Trãi trở nên có hồn, sinh động vô cùng đặc biệt, không chỉ gợi hình mà còn gợi cả âm thanh; một bức tranh đủ sắc và hương vừa sang trọng, gần gũi, tươi tắn, rực rỡ, thiên nhiên không những đẹp mà còn mang bao cảm xúc tinh tế.Tiếng "lao xao" âm vang từ chợ cá, làng chài vọng đến đó là tín hiệu của cuộc sống nhộn nhịp đan xen vào cảm nhận của nhà thơ về thiên nhiên thanh bình. Đến đây, Nguyễn Trãi đang chủ động hướng cảm nhận của mình đến cuộc sống của những người dân làng chài để bản thân không tạo một khoảng cách quá xa với nhân dân. Tiếng ve "dắng dỏi", âm thanh mảnh, dứt khoát, nhịp nhàng được so sánh với tiếng đàn là một liên tưởng so sánh rất độc đáo của Nguyễn Trãi tạo nên một bức tranh tràn đầy sức sống. Bức tranh thiên nhiên qua con mắt của Nguyễn Trãi là sự hòa phối hoàn hảo giữa màu sắc âm thanh, giữa thiên nhiên và cuộc sống con người .Mong muốn chân thành, một khát vọng cao đẹp của một triết nhân: mong có cây đàn của vua Nghiêu Thuấn để gảy khúc Nam Phong để nhân dân có cuộc sống ấm no, hạnh phúc hơn. Tác giả sử dụng điển tích nhằm ca ngợi cuộc sống thanh bình của nhân dân. Tuy đã lánh mình tránh xa nơi "ồn ào" nhưng trong Nguyễn Trãi vẫn luôn nung nấu hoài bão cống hiến cho xã tắc, cho giang sơn để dân giàu nước mạnh, ấm no hạnh phúc. Đó không chỉ là suy nghĩ của một triết nhân mà còn là tấm lòng cao cả của một con người giàu lòng yêu nước.
Qua bài thơ, ta phần nào cảm nhận được cảnh đẹp ngày hè của quê hương đất nước bằng một tâm thế vô cùng ung dung, thư thái của nhà thơ. Bài thơ không chỉ đơn thuần tả cảnh mà ẩn chứa bên trong đó một tấm lòng thương dân, lo cho dân, cho nước. Với tấm lòng hết mình vì nhân dân, vì đất nước nhà thơ Nguyễn Trãi được người đời kính trọng, là bậc tài nhân của đất nước Việt Nam.
Bài Thơ Nằm Trong Tập Thơ Nào Sau Đây Của Nguyễn Trãi
Câu 1 :
A.Phú Núi Chí Linh
Bài thơ "Mạn thuật" (Bài 13) nằm trong tập Quốc âm thi tập là một bức tranh thanh cảnh về cuộc sống ẩn dật của Nguyễn Trãi. Qua đó, ta thấy được một tình yêu quê hương không phô trương nhưng vô cùng sâu sắc, gắn liền với triết lý sống an nhiên, tự tại.
Dưới đây là cảm nhận chi tiết về tình yêu quê hương của Ức Trai qua bài thơ:
1. Tình yêu gắn liền với sự trân trọng những gì bình dị nhấtNguyễn Trãi mở đầu bài thơ bằng một câu hỏi tu từ đầy tự hào: "Quê cũ nhà ta thiếu của nào?".
-
Sự giàu có của tâm hồn: "Của" ở đây không phải là vàng bạc, gấm vóc mà là sản vật dân dã: "Rau trong nội, cá trong ao".
-
Sự gắn kết với cội nguồn: Tình yêu quê hương của ông bắt nguồn từ sự hài lòng với cuộc sống tự cung tự cấp. Ông trân trọng những giá trị lao động bình thường, coi rau nội, cá ao là những món quà quý giá mà chốn quê nhà ban tặng.
Tình yêu quê hương của Nguyễn Trãi không tách rời tình yêu thiên nhiên. Quê hương trong mắt ông đẹp một cách thanh tao và đầy sức sống:
-
Không gian thơ mộng: Có hoa mai bên cửa sổ (cách song mai), có tiếng chim hạc bên dòng nước (kề nước cầm). Các điển tích "Cô dịch", "Cửu cao" được Việt hóa một cách tự nhiên, đưa cái cao sang của điển tích về với mảnh vườn quê gần gũi.
-
Sự giao hòa tuyệt đối: > "Khách đến vườn còn hoa lác,
Thơ nên cửa thấy nguyệt vào."
Tình yêu quê hương còn là việc coi trăng, hoa là những người bạn tri kỉ. Câu thơ "nguyệt vào" gợi lên hình ảnh trăng chủ động tìm đến nhà thơ, cho thấy sự gắn bó máu thịt giữa con người và cảnh vật quê nhà.
Câu kết của bài thơ chứa đựng một sự khẳng định mạnh mẽ về tình yêu quê hương:
"Cảnh thanh dường ấy trăng về nghỉ, Lẩn thẩn làm chi áng mận đào."
-
Từ bỏ vinh hoa để về với cội nguồn: "Áng mận đào" tượng trưng cho chốn quan trường phù hoa, náo nhiệt. Nguyễn Trãi coi việc được trở về "nghỉ" tại quê hương là một sự giải thoát, một sự lựa chọn sáng suốt.
-
Tình yêu là sự trung thành: Ông chọn "cảnh thanh" (cảnh thanh bình, trong sạch) của quê hương thay vì những toan tính đời thường. Qua đó, tình yêu quê hương còn là biểu tượng của việc giữ gìn nhân cách thanh cao, không màng danh lợi.
-
Nghệ thuật: Ngôn ngữ thơ Nôm điêu luyện, sử dụng từ láy (lác đác, lẩn thẩn), hình ảnh đối lập giữa "rau, cá" bình dân và "mai, nguyệt" thanh cao.
-
Nội dung: Tình yêu quê hương của Nguyễn Trãi là sự tổng hòa của lòng tự hào về sản vật địa phương, sự rung động trước vẻ đẹp thiên nhiên và khát vọng sống thanh sạch.
Quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, mà là "thánh đường" của tâm hồn, nơi ông được thực sự là chính mình sau những giông bão cuộc đời.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
14082 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
10087 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
7777 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4272 -
3728
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
3593
