viết bài văn kể về một hoạt động xã hội có ý nghĩa tích cực đối với cộng đồng mà em đã tham gia hoặc chứng kiến. Trong bài viết có kết hợp kể với hai yếu tố miêu tả và biểu cảm
Quảng cáo
4 câu trả lời 109
* MÓN QUÀ TỪ TRÁI TIM: CHUYẾN ĐI CỦA NHỮNG NỤ CƯỜI
Trong hành trang trưởng thành của mỗi người, có những kỷ niệm không chỉ để nhớ mà còn để sưởi ấm tâm hồn. Đối với tôi, chuyến đi tình nguyện "Áo ấm cho em" tại một bản làng xa xôi của tỉnh Hà Giang mùa đông năm ngoái chính là một món quà vô giá như thế — một hoạt động xã hội đã thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn nhận về sự chia sẻ.
Hôm đó là một ngày cuối tháng Chạp. Bầu trời vùng cao xám xịt, những dải sương mù dày đặc như những tấm lụa khổng lồ bao trùm lấy những dãy núi đá tai mèo nhọn hoắt. Cái lạnh ở đây không giống như cái lạnh ở phố thị; nó sắc lẹm, len lỏi qua từng lớp áo, thấm vào da thịt khiến người ta run rẩy. Khi đoàn xe của chúng tôi dừng bánh tại điểm trường tiểu học, cảnh tượng trước mắt khiến tôi thắt lòng. Những đứa trẻ người Mông với đôi má nứt nẻ vì nẻ, đôi bàn chân nhỏ xíu chỉ mang đôi dép tổ ong cũ nát, thậm chí có em còn đi chân trần trên nền đất lạnh lẽo. Chúng tôi bắt tay vào công việc. Những thùng quà được dỡ xuống: áo phao mới, ủng nhựa, sách vở và cả những túi bánh kẹo ngọt ngào. Tôi được phân công phát áo cho các em nhỏ lớp Một. Cầm chiếc áo phao màu xanh cốm trên tay, tôi khẽ khoác lên bờ vai gầy guộc của một cậu bé tên Súa. Em nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy, tròn xoe đầy vẻ ngạc nhiên và rụt rè. Khi tôi kéo khóa áo lên tận cổ, hơi ấm bắt đầu lan tỏa, Súa bỗng nở một nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng sún trông thật đáng yêu.
Giây phút ấy, trái tim tôi bỗng nghẹn lại vì xúc động. Tôi cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy khắp cơ thể, không phải vì tấm áo dày mà vì niềm hạnh phúc khi thấy mình vừa làm được một điều có ích. Hóa ra, hạnh phúc không phải là khi chúng ta nhận về thật nhiều, mà là khi thấy nụ cười của người khác nở trên môi nhờ sự giúp đỡ của mình. Tôi nhận ra rằng, sự trung thực với lòng trắc ẩn trong mỗi chúng ta chính là cầu nối bền chắc nhất giữa người với người. Buổi chiều hôm ấy, sân trường vốn tĩnh lặng bỗng trở nên rộn ràng. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa trong những bộ quần áo mới rực rỡ sắc màu khiến không gian xám xịt của núi rừng như được thắp lửa. Những người bà, người mẹ của các em đứng xa xa, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự biết ơn thầm lặng.
Chuyến đi kết thúc khi hoàng hôn buông xuống, nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong tâm trí tôi. Tôi hiểu rằng, một chiếc áo không thể làm mùa đông biến mất, nhưng nó có thể sưởi ấm một trái tim. Tham gia hoạt động xã hội này, tôi không chỉ trao đi vật chất mà còn nhận về bài học lớn về sự thấu cảm và lòng biết ơn cuộc sống.
$\color{blue}{\text{DÀN Ý CHI TIẾT}}$
$\color{blue}{\textbf{Mở bài:}\text{ Giới thiệu về hoạt động xã hội (Thời gian, địa điểm, tên hoạt động: Ngày chủ nhật xanh).}}$
$\color{blue}{\textbf{Thân bài:}}$
$\color{blue}{\text{Kể lại diễn biến: Tập trung, phân công công việc, quá trình dọn dẹp.}}$
$\color{blue}{\text{Yếu tố miêu tả: Khung cảnh con kênh đầy rác trước đó và sự thay đổi sau khi dọn dẹp; hình ảnh mọi người lao động.}}$
$\color{blue}{\text{Yếu tố biểu cảm: Cảm xúc lo lắng ban đầu, sự hào hứng khi làm việc và niềm vui khi nhìn thấy thành quả.}}$
$\color{blue}{\textbf{Kết bài:}\text{ Ý nghĩa của hoạt động và lời hứa tiếp tục tham gia.}}$
$\color{blue}{\text{BÀI VĂN THAM KHẢO}}$
$\color{blue}{\text{Mỗi khi đi ngang qua con kênh nhỏ chảy quanh làng, lòng tôi lại thắt lại trước cảnh tượng rác thải bủa vây, dòng nước đen ngòm bốc mùi hôi thối. Chính vì vậy, khi Đoàn thanh niên địa phương phát động phong trào "Ngày chủ nhật xanh" để làm sạch con kênh này, tôi đã hăng hái đăng ký tham gia ngay lập tức. Đó là một hoạt động xã hội đầy ý nghĩa mà tôi sẽ mãi không bao giờ quên.}}$
$\color{blue}{\text{Sáng hôm đó, bầu trời mùa thu \textbf{trong vắt như một tấm kính khổng lồ}, nắng vàng nhạt rải nhẹ trên những ngọn cây. Từ sáng sớm, sân đình đã nhộn nhịp hẳn lên bởi những bóng áo xanh tình nguyện. Mọi người ai nấy đều mang theo dụng cụ: người cầm chổi, người cầm cào, người khệ nệ bê những chiếc túi nilon khổ lớn. Không khí hừng hực sức trẻ khiến tôi thấy \textbf{phấn chấn và rạo rực} lạ thường.}}$
$\color{blue}{\text{Sau khi được phân công, nhóm của tôi phụ trách đoạn kênh gần cầu xi măng. Chao ôi, cảnh tượng mới thật hãi hùng làm sao! \textbf{Dòng nước kẹt cứng bởi những túi nilon, chai nhựa, thậm chí cả xác động vật đang phân hủy, tạo nên một mùi nồng nặc khó chịu}. Mặt nước lờ lờ màu đen bám đầy những mảng rêu phong bẩn thỉu. Nhìn cảnh tượng ấy, tôi vừa thấy \textbf{xót xa cho thiên nhiên bị tàn phá, vừa thấy giận} những ai đã thiếu ý thức vứt rác xuống đây.}}$
$\color{blue}{\text{Chúng tôi bắt tay vào việc. Các anh thanh niên khỏe mạnh lội xuống mép nước, dùng gậy dài để kéo rác vào bờ. Tôi và các bạn khác dùng cào sắt thu gom rác trên cạn, cho vào bao tải để chuyển đến xe rác. \textbf{Mồ hôi bắt đầu lăn dài trên trán, thấm đẫm tấm lưng áo, nhưng tiếng cười nói, tiếng hò dô vẫn vang lên rộn rã}. Tôi nhớ nhất hình ảnh bác trưởng thôn, dù tóc đã bạc phơ nhưng vẫn thoăn thoắt bê những tảng đá lớn lấp vào những hố bùn lầy lội. Nhìn đôi bàn tay chai sần, nhuộm màu bùn đất của bác, tôi thấy \textbf{trân trọng vô cùng tâm huyết của những người đi trước dành cho quê hương}.}}$
$\color{blue}{\text{Sau hơn ba tiếng đồng hồ làm việc cật lực, phép màu đã xảy ra. Con kênh như được \textbf{"thay một tấm áo mới"}. Rác thải đã biến mất, dòng nước bắt đầu luân chuyển mượt mà hơn, những bụi cỏ dại bên bờ được cắt tỉa gọn gàng. \textbf{Mùi hôi nồng nặc biến mất, thay vào đó là hương thơm dịu nhẹ của đất cát và nắng sớm}. Đứng trên cầu nhìn xuống, tôi cảm thấy \textbf{một niềm vui sướng và tự hào dâng trào trong lồng ngực}. Mệt mỏi dường như tan biến hết khi nhìn thấy thành quả chung của cả cộng đồng.}}$
$\color{blue}{\text{Hoạt động "Ngày chủ nhật xanh" không chỉ trả lại vẻ đẹp vốn có cho con kênh quê tôi mà còn thức tỉnh ý thức bảo vệ môi trường của mọi người dân trong làng. Tham gia buổi lao động ấy, tôi hiểu rằng: hạnh phúc không chỉ là nhận về mà còn là sự sẻ chia và cống hiến. Tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn tích cực tham gia những hoạt động ý nghĩa như thế để góp phần làm cho cộng đồng và trái đất của chúng ta ngày một xanh, sạch, đẹp hơn.}}$
Trong cuộc sống, có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhưng cũng có những kỷ niệm đọng lại mãi như một thước phim chậm. Đối với tôi, chuyến đi tham gia chương trình "Áo ấm cho em" tại một điểm trường vùng cao tỉnh Hà Giang vào mùa đông năm ngoái chính là một kỷ niệm như thế. Đó là một hoạt động xã hội ý nghĩa nhất mà tôi từng được tham gia.
Sáng hôm ấy, khi thành phố vẫn còn chìm trong màn sương mù dày đặc và cái lạnh cắt da cắt thịt, đoàn thanh niên tình nguyện chúng tôi đã bắt đầu hành quân. Sau gần mười tiếng đồng hồ di chuyển qua những cung đường đèo quanh co, dựng đứng, chúng tôi mới đến được bản nhỏ. Trước mắt tôi, ngôi trường hiện ra thật đơn sơ, chỉ là những nếp nhà gỗ mái lá liêu xiêu, nép mình bên sườn núi. Những cơn gió rít qua khe cửa gỗ nghe như tiếng rên rỉ của núi rừng.
Hoạt động chính của chúng tôi là trao tặng quần áo ấm, sách vở và nấu một bữa cơm trưa có thịt cho các em nhỏ. Hình ảnh khiến tôi không thể nào quên là những đứa trẻ dân tộc với làn da đen nhẻm, gò má ửng hồng vì nẻ, đôi mắt trong veo nhưng đượm vẻ nhút nhát. Các em chỉ mặc những chiếc áo mỏng manh, đã sờn rách, đôi chân trần lem luốc bùn đất đứng co ro dưới sân trường đại ngàn. Nhìn cảnh tượng ấy, lòng tôi thắt lại, một nỗi xót xa dâng trào khó tả. Tôi tự hỏi, tại sao giữa cái lạnh buốt giá này, những thiên thần nhỏ ấy lại phải chịu đựng sự khắc nghiệt đến thế?
Khi những chiếc áo phao dày dặn, đủ màu sắc xanh đỏ được khoác lên người các em, không gian như bừng sáng hẳn lên. Tôi giúp một cậu bé chừng năm tuổi kéo khóa áo. Cậu bé nhìn tôi, nở một nụ cười rạng rỡ, hàm răng sún lộ ra trông thật đáng yêu. Bàn tay nhỏ xíu, lạnh ngắt của em khẽ chạm vào tay tôi, cảm giác hơi ấm từ chiếc áo mới dường như đang lan tỏa sang cả trái tim tôi. Lúc đó, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc lạ kỳ, một sự ấm áp len lỏi khắp cơ thể dù ngoài trời nhiệt độ vẫn đang xuống thấp.
Đến giờ ăn trưa, nhìn các em quây quần bên mâm cơm nóng hổi, hào hứng thưởng thức từng miếng thịt, bát canh, tôi mới thấu hiểu hết giá trị của sự sẻ chia. Những món quà chúng tôi mang đến có thể không lớn về vật chất, nhưng nó lại chứa đựng tình yêu thương và sự quan tâm của cộng đồng.
Chuyến đi đã khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong tâm trí tôi. Tôi nhận ra rằng: "Sống là đâu chỉ nhận riêng mình". Tham gia hoạt động xã hội không chỉ là giúp đỡ người khác, mà còn là tự giúp bản thân mình trưởng thành hơn, biết trân trọng những gì mình đang có và biết yêu thương con người hơn. Tôi cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, trở nên trong trẻo và giàu năng lượng hơn bao giờ hết.
Hoạt động thiện nguyện ấy đã thắp lên trong tôi một ngọn lửa trách nhiệm. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ tham gia nhiều hơn nữa những hoạt động ý nghĩa như vậy để góp phần tô điểm cho cuộc sống thêm tươi đẹp.
Các yếu tố được kết hợp trong bài:-
Yếu tố miêu tả: Đoạn mô tả ngôi trường (mái lá liêu xiêu, gió rít), mô tả các em nhỏ (da đen nhẻm, gò má ửng hồng, chân trần).
-
Yếu tố biểu cảm: Cảm xúc xót xa khi thấy các em co ro, niềm hạnh phúc khi tặng áo, suy nghĩ về giá trị của sự sẻ chia ở đoạn cuối.
Sau ảnh hưởng của dịch Covid-19, nó đã để lại bao đau thương và mất mát về cả mặt tinh thần lẫn vật chất đối với mỗi cá nhân trong cộng đồng, đặc biệt là những đứa trẻ mất đi gia đình, người thân của mình, lâm vào hoàn cảnh khó khăn. Thật tình cờ khi em đọc được những bài báo liên quan đến thông tin đó, em đã đăng kí tham gia và may mắn trở thành viên của dự án “True love” gây quỹ ủng hộ trẻ em mồ côi, khó khăn do dịch Covid-19 tại Hồ Chí Minh.
Biết được chiến lược của ban Tổ chức đề ra, em đã vô cùng cảm thấy thích thú và hi vọng trải nghiệm quý báu này sẽ góp công sức nhỏ bé để giúp đỡ các em bé mồ côi, khó khăn thêm động lực, tiếp sức mạnh hướng về tương lại phía trước. Ngoài ra, Ban tổ chức mong muốn lan tỏa các thông điệp tích cực; phát huy tinh thần tương thân, tương ái, văn minh, nghĩa tình của người dân Việt Nam nói chung và TPHCM nói riêng nhằm giúp đỡ, chăm lo cho thanh thiếu nhi, người dân bị ảnh hưởng sau dịch Covid-19, các tấm gương kiên trì vượt qua khó khăn; đồng thời, tạo sân chơi giải trí lành mạnh cho đoàn viên, thanh niên, người hâm mộ thể thao, bóng đá trong nước và quốc tế. Ban Thư ký Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam TPHCM dự kiến sẽ gây quỹ và hỗ trợ được ít nhất 1.500 trẻ em, người dân có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn thành phố.
Theo Ban Tổ chức, Đội hình huyền thoại của CLB Borussia Dortmund sẽ tới Việt Nam thi đấu với Các ngôi sao Việt Nam (Vietnam All Stars). Trận đấu diễn ra trên Sân vận động Thống Nhất (TPHCM) vào 19 giờ 00 ngày 28/9. Sau khi kết thúc trận đấu, số tiền gây quỹ được sẽ trao đến địa phương nơi có những em bé mồ côi, gặp khó khăn. Và khi đó, những học sinh tham gia tự nguyện như chúng em sẽ theo các đoàn đến từng điểm nhà các em, động viên, hỏi thăm và trao các phần quà để ủng hộ tinh thần các bé.
Trong suốt quá trình chuyến đi thiện nguyện, em vẫn nhớ mãi hình ảnh em bé Trần Mai A với đôi mắt rưng rưng khi nhắc về khoảng thời gian khó khăn mất cả cha lẫn mẹ, em phải sống với bà nội già yếu, không còn khả năng làm ra kinh tế. Việc phải chăm lo cho bà, vừa phải đi nhặt đồng nát kiếm ăn, thật quá sức với một trẻ nhỏ mới 8 tuổi. Em bé có nói một câu mà khiến tim em như ngưng lại, nghèn ngào lúc ấy. Em nói “Em chỉ ước cha và mẹ sống lại”. Tham gia những hoạt động này, em mới thấm thía được nhiều bài học về những mảnh đời bất hạnh trong cuộc sống. Đại dịch Covid diễn ra quá nặng nề và đau thương, cướp đi rất nhiều “bờ vai” vững chắc của các em nhỏ, mà không có gì có thể đánh đổi lại được. Cuộc sống của các em thật khắc nghiệt và khó khăn. Những nỗi đau mà các em phải trải qua chắc sẽ không bao giờ quên được.
Thông qua dự án này, em cũng hy vọng bản thân mình đã góp sức và lan tỏa được niềm hạnh phúc, động lực sống giúp cho những em bé được an ủi phần nào. Cũng nhờ việc làm đó mà em cảm thấy đáng sống và cảm thấy mình sống có ý nghĩa hơn. Mong rằng trong tương lai gần, em sẽ có cơ hội tham gia nhiều chuyến đi, nhiều dự án thiện nguyện hơn nữa để góp phần làm đẹp cho đời.![]()
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
28436 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
19366 -
15423
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
10714 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
9786 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
8276 -
7934
