Quảng cáo
3 câu trả lời 112
Bài tham khảo 1:
Có những chuyến đi chỉ để nghỉ dưỡng, nhưng cũng có những chuyến đi để lại trong ta cả một khoảng trời thương nhớ và những bài học về giá trị sống. Với tôi, chuyến đi thiện nguyện đến với vùng cao Sapa vào mùa đông năm ngoái chính là một hành trình như thế – một chuyến đi của sự sẻ chia và những cung bậc cảm xúc không thể nào quên.
Sáng hôm ấy, khi thành phố còn đang chìm trong giấc ngủ, đoàn chúng tôi đã bắt đầu lăn bánh. Sau nhiều giờ đồng hồ băng qua những cung đường đèo uốn lượn như dải lụa vắt ngang lưng chừng núi, Sapa hiện ra trước mắt tôi với một vẻ đẹp kỳ ảo. Những làn sương mù mỏng manh bao phủ lấy những nếp nhà sàn, len lỏi qua từng kẽ lá, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa hùng vĩ. Thế nhưng, điều khiến tôi trăn trở nhất không phải là cảnh sắc thiên nhiên mà là cuộc sống của con người nơi đây. Điểm dừng chân của đoàn là một ngôi trường tiểu học nằm sâu trong bản. Hình ảnh những em bé người dân tộc với đôi má hồng rực vì nẻ, đôi chân trần lem luốc bùn đất nhưng ánh mắt lại trong veo, lấp lánh nụ cười khi nhận được tấm áo ấm hay quyển vở mới đã chạm đến góc khuất sâu nhất trong trái tim tôi. Giữa cái rét cắt da cắt thịt của vùng núi phía Bắc, hơi ấm không chỉ đến từ những món quà vật chất mà còn đến từ sự cảm thông, từ những cái nắm tay thật chặt giữa những người xa lạ. Tôi nhớ nhất khoảnh khắc ngồi bên bếp lửa hồng trong một ngôi nhà sàn vào buổi tối. Chủ nhà là một ông cụ người Mông với gương mặt hằn sâu dấu vết của thời gian. Bên bát ngô bung và hơi ấm của lửa, cụ kể cho chúng tôi nghe về những mùa lúa trên nương, về khát vọng cái chữ của bọn trẻ trong bản. Tiếng nổ lách tách của củi than hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa tạo nên một bản nhạc của núi rừng, khiến tôi nhận ra bấy lâu nay mình đã quá mải mê với những tiện nghi phố thị mà quên mất rằng hạnh phúc đôi khi thật giản đơn và bình dị. Chuyến đi kết thúc, tôi trở về thành phố với một tâm thế rất khác. Tôi mang theo cái lạnh của sương mờ Sapa nhưng trong lòng lại thấy ấm áp vô cùng. Tôi hiểu rằng, đi là để mở rộng tầm mắt, nhưng cũng là để mở rộng lòng mình. Những đứa trẻ vùng cao đã dạy tôi bài học về sự lạc quan, về nghị lực phi thường trong gian khó.
Mỗi khi nhớ lại chuyến đi ấy, tôi như lại thấy mình đang đứng giữa đại ngàn, hít hà mùi hương của đất, của lúa và thấy yêu thêm mảnh đất hình chữ S này. Đó không chỉ là một chuyến du lịch, đó là hành trình trưởng thành của chính bản thân tôi.
Có những chuyến đi chỉ để lại trong bộ nhớ máy ảnh những khung hình rực rỡ, nhưng có những chuyến đi lại khắc vào tâm khảm ta những vết cắt của sự trưởng thành. Chuyến đi đến vùng cao Hà Giang của tôi vào mùa hoa tam giác mạch năm ấy không đơn thuần là một cuộc dạo chơi địa lý, mà là một cuộc hành hương đi tìm lại bản ngã giữa đại ngàn hùng vĩ.
Hà Giang đón tôi bằng những cung đường đèo uốn lượn như những nét vẽ phóng khoáng của tạo hóa lên nền trời xanh thẳm. Ở đó, đá không chỉ là đá; đá là hiện thân của sự kiêu hãnh và khắc nghiệt. Nhìn những dãy núi tai mèo xám xịt, nhọn hoắt đâm thẳng lên trời, tôi chợt thấy mình nhỏ bé đến tội nghiệp. Giữa cái bao la của đất trời, những lo toan vụn vặt về danh vọng, tiền tài ở phố thị bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng như làn sương sớm đang bảng lảng trên đỉnh Mã Pì Lèng. Thế nhưng, điều lay động tâm hồn tôi nhất không phải là sự hùng vĩ của cao nguyên đá, mà là sức sống mãnh liệt nảy nở từ những kẽ đá khô cằn. Tôi đã lặng người đi khi nhìn thấy một nhành hoa tam giác mạch li ti, mỏng manh nhưng kiên cường khoe sắc tím hồng giữa nắng gió đại ngàn. Nó giống như nụ cười của những đứa trẻ vùng cao mà tôi đã gặp trên đường – những đứa trẻ với manh áo mỏng, đôi má đỏ ửng vì lạnh nhưng ánh mắt lại sáng rực một niềm tin nguyên sơ. Trong một buổi chiều tà, khi nắng nhuộm vàng những vách đá, tôi ngồi lặng yên nghe tiếng khèn Mông vang vọng từ phía thung lũng xa xôi. Tiếng khèn ấy không chỉ là âm nhạc; nó là tiếng lòng của rừng núi, là bản tình ca của những con người lấy đá làm nhà, lấy mây làm bạn. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã sống quá vội vàng. Chúng ta mải mê đuổi theo những mục tiêu xa vời mà quên mất việc lắng nghe nhịp đập của trái tim mình, quên mất việc trân trọng những giá trị bình dị nhất. Đêm cuối cùng ở bản, ngồi bên bếp lửa bập bùng, mùi ngô nướng thơm nồng quyện vào cái lạnh sương muối, tôi hiểu rằng: Chuyến đi thực sự không phải là tìm kiếm những vùng đất mới, mà là có một đôi mắt mới. Tôi rời Hà Giang với đôi chân mỏi mỏi nhưng trái tim lại đầy ắp sự an yên. Tôi không còn sợ những ghềnh thác của cuộc đời, bởi tôi đã học được từ đá sự kiên định, và học được từ hoa sự dịu dàng dù trong cảnh ngộ gian nan nhất.
Hành trình ấy đã kết thúc, nhưng những hạt mầm của sự tử tế và lòng trắc ẩn mà nó gieo vào lòng tôi thì vẫn đang âm thầm nảy nở. Sapa, Hà Giang hay bất cứ nơi đâu, suy cho cùng cũng chỉ là cái cớ để ta gặp lại chính mình – một phiên bản chân thật và thuần khiết hơn sau những bụi bặm của dòng đời.
$\color{blue}{\text{Bài văn: Chuyến về quê ngoại đáng nhớ}}$
$\color{blue}{\text{Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những chuyến đi để lại dấu ấn sâu sắc. Với tôi, chuyến về thăm quê ngoại vào mùa hè năm ngoái là hành trình đáng nhớ nhất, một chuyến đi không chỉ có cảnh đẹp mà còn đong đầy tình yêu thương.}}$
$\color{blue}{\text{Sau một năm học căng thẳng, bố mẹ quyết định thưởng cho tôi một tuần nghỉ ngơi tại quê ngoại ở một vùng ven biển miền Trung. Ngay khi bước xuống xe, tôi đã cảm nhận được luồng không khí mát rượi, mang theo vị mặn mòi của biển cả, khác hẳn với sự ngột ngạt của phố thị. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là bóng dáng gầy gò của ông ngoại đang đứng đợi ở cổng tre, nụ cười hiền hậu của ông khiến mọi mệt mỏi đường xa dường như tan biến.}}$
$\color{blue}{\text{Những ngày ở quê, tôi được trải nghiệm cuộc sống của một "nông dân" thực thụ. Sáng sớm, tôi theo ông ra vườn hái những quả mướp còn đọng hơi sương, chiều lại cùng các bạn nhỏ trong xóm ra đồng thả diều. Khoảnh khắc đáng nhớ nhất là lần đầu tiên tôi được ngắm bình minh trên biển. Khi mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ từ từ nhô lên từ phía chân trời, dát vàng lên mặt sóng, tôi cảm thấy thiên nhiên thật vĩ đại và tươi đẹp biết bao.}}$
$\color{blue}{\text{Đặc biệt, chuyến đi này đã dạy tôi về sự sẻ chia. Tôi được cùng bà ngoại mang những rổ khoai, rổ sắn sang biếu những cụ già neo đơn trong xóm. Ánh mắt lấp lánh và lời cảm ơn chân thành của họ giúp tôi hiểu rằng hạnh phúc đôi khi đến từ những điều giản đơn nhất. Đêm cuối cùng ở quê, ngồi dưới gốc nhãn cổ thụ, nghe ông kể về những câu chuyện xưa cũ dưới ánh trăng sáng tỏ, tôi thấy mình yêu thêm mảnh đất này, yêu thêm những con người chân chất, thật thà nơi đây.}}$
$\color{blue}{\text{Chuyến đi kết thúc, tôi trở về thành phố với một tâm thế mới. Tôi mang theo hương vị của biển, tình yêu của ông bà và cả những bài học về lòng biết ơn. Đó không chỉ là một kỳ nghỉ, mà còn là hành trình giúp tôi trưởng thành và biết trân trọng những giá trị cội nguồn. Chắc chắn, hình ảnh bóng hoàng hôn trên đồng lúa và hơi ấm bàn tay ông sẽ mãi là kí ức đẹp nhất trong hành trang khôn lớn của tôi.}}$
#$\color{red}{\text{u}}\color{orange}{\text{y}}\color{yellow}{\text{e}}\color{green}{\text{n}}\color{blue}{\text{c}}\color{indigo}{\text{u}}\color{violet}{\text{t}}\color{red}{\text{e}}\color{orange}{\text{c}}\color{yellow}{\text{o}}\color{green}{\text{r}}\color{blue}{\text{e}}$
Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng có cho mình một chuyến đi để lại nhiều kỉ niệm sâu sắc. Đối với em, chuyến đi đáng nhớ nhất là chuyến về quê ngoại vào dịp hè năm ngoái.
Hôm ấy, trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ. Em cùng bố mẹ lên xe từ sáng sớm. Con đường về quê quanh co, hai bên là những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp. Gió thổi mát rượi mang theo mùi hương đồng nội khiến em cảm thấy thật dễ chịu. Khi xe vừa dừng lại trước cổng nhà ngoại, em đã thấy bà đứng chờ từ lâu với nụ cười hiền hậu.
Những ngày ở quê trôi qua thật yên bình. Buổi sáng, em theo bà ra vườn hái rau, tưới cây. Buổi chiều, em cùng lũ trẻ trong xóm thả diều trên triền đê, ngắm hoàng hôn buông xuống bên dòng sông quê lặng lẽ. Buổi tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị nhưng ấm áp tình thân. Những khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Chuyến đi tuy không dài nhưng đã để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp. Nó giúp em hiểu hơn về cuộc sống giản dị nơi thôn quê và thêm yêu gia đình, yêu quê hương mình. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại chuyến đi ấy, lòng em vẫn dâng lên một cảm giác ấm áp và bình yên khó tả.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71596 -
56447
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51395 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47965 -
Hỏi từ APP VIETJACK45143
