Quảng cáo
3 câu trả lời 129
Đoạn tham khảo 1:
Hình ảnh cô bé bán diêm trong truyện cổ tích cùng tên của Andersen luôn để lại trong lòng độc giả nỗi xót thương ám ảnh và những suy ngẫm sâu sắc về tình người. Giữa đêm giao thừa giá rét, khi mọi nhà đều quây quần bên bàn ăn ấm cúng, em lại cô độc bước đi trên đôi chân trần lạnh ngắt với giỏ diêm trên tay. Những que diêm nhỏ bé chính là sợi dây duy nhất kết nối em với thế giới của những ước mơ: sự ấm áp của lò sưởi, mùi thơm của ngỗng quay, rực rỡ của cây thông Noel và đặc biệt là ánh mắt hiền từ của người bà quá cố. Mỗi lần quẹt diêm là một lần ảo ảnh hiện lên, rực rỡ nhưng cũng đầy mong manh, phản chiếu khát vọng được yêu thương và chở che của một tâm hồn thơ ngây bị bỏ rơi. Để rồi khi ánh sáng cuối cùng vụt tắt, em ra đi giữa cái lạnh thấu xương của trần thế nhưng trên môi vẫn nở nụ cười hạnh phúc vì đã được giải thoát. Cái chết của cô bé không chỉ là một bi kịch cá nhân mà còn là lời tố cáo đanh thép sự thờ ơ, vô cảm của xã hội đương thời. Andersen đã dùng ngòi bút đầy nhân văn để vẽ nên một bức tranh đối lập tàn khốc giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự giàu sang và cảnh bần cùng. Gấp lại trang sách, hình ảnh "đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười" của em trong buổi sáng đầu năm mới vẫn mãi là một nốt lặng đau đớn, nhắc nhở chúng ta về lòng trắc ẩn và sự sẻ chia trong cuộc đời.
Đoạn tham khảo 2:
Hình tượng cô bé bán diêm trong kiệt tác của Andersen không chỉ là hiện thân của nỗi bất hạnh, mà còn là một bài ca bi tráng về khát vọng sống và sự cứu rỗi của tâm hồn. Giữa đêm giao thừa tuyết phủ trắng xóa, khi cả thế giới được bao phủ bởi ánh đèn lung linh và mùi ngỗng quay béo ngậy, cô bé nhỏ nhoi ấy lại trở thành một dấu chấm lặng lẻ loi giữa bản nhạc rộn ràng của phố thị. Những que diêm mỏng manh mà em quẹt lên không chỉ để sưởi ấm đôi bàn tay tím tái, mà chính là những "phát súng" bắn vào bóng đêm của sự thờ ơ, khai mở những thiên đường ảo ảnh từ tận cùng tuyệt vọng. Ở đó, lò sưởi, cây thông Noel hay người bà hiền hậu không phải là vật chất xa hoa, mà là những mảnh ghép của một cuộc đời trọn vẹn mà em hằng khao khát nhưng chưa bao giờ được chạm tới. Cái chết của em ở cuối truyện, với đôi má hồng và nụ cười rạng rỡ, là một nghịch lý đầy xót xa: em phải rời bỏ thế gian đầy tàn nhẫn này để tìm thấy sự ấm áp thực sự ở một cõi vĩnh hằng. Qua ngòi bút nhân đạo của mình, Andersen đã biến một bi kịch đau lòng thành một thông điệp vĩnh cửu về lòng trắc ẩn, thức tỉnh sự vô cảm của con người trước những số phận bị lãng quên. Hình ảnh em bé chết rét nhưng vẫn mỉm cười như một lời nhắc nhở đớn đau rằng: ánh sáng chân thực nhất không nằm ở những ngọn đèn trên đường phố, mà nằm ở ngọn lửa tình thương trong trái tim mỗi chúng ta.
$\color{blue}{\text{Trong truyện ngắn cùng tên của Andersen, hình ảnh cô bé bán diêm đã để lại trong lòng độc giả nỗi xót thương sâu sắc về một kiếp người nhỏ bé và bất hạnh. Giữa đêm giao thừa giá rét, khi mọi nhà đều quây quần bên mâm cơm ấm cúng, cô bé ấy lại phải đi chân đất trên đường phố lạnh lẽo để rao bán từng bao diêm. Hoàn cảnh đáng thương của em hiện lên thật tương phản với sự lộng lẫy của những cửa hàng và ánh đèn rực rỡ xung quanh. Mỗi lần quẹt diêm là một lần một thế giới diệu kỳ hiện ra: từ lò sưởi ấm áp, bàn ăn thịnh soạn đến cây thông Noel lung linh. Những ảo ảnh ấy chính là ước mơ giản đơn nhưng vô vọng của một đứa trẻ thiếu thốn cả vật chất lẫn tình thương. Đáng buồn thay, sự vô tâm của dòng người qua đường và sự khắc nghiệt của thực tại đã đẩy em đến cái chết thương tâm dưới cái lạnh âm độ. Hình ảnh cô bé chết với đôi má hồng và nụ cười trên môi khi được đi cùng bà về chầu Thượng đế vừa mang màu sắc cổ tích, vừa là tiếng cười mỉa mai cho sự lạnh lẽo của lòng người. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ thể hiện niềm cảm thông vô hạn mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn về tình yêu thương giữa người với người trong xã hội. Tác phẩm mãi là một nốt nhạc trầm buồn nhắc nhở chúng ta biết trân trọng và sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh xung quanh mình.}}$
#$\color{red}{\text{u}}\color{orange}{\text{y}}\color{yellow}{\text{e}}\color{green}{\text{n}}\color{blue}{\text{c}}\color{indigo}{\text{u}}\color{violet}{\text{t}}\color{red}{\text{e}}\color{orange}{\text{c}}\color{yellow}{\text{o}}\color{green}{\text{r}}\color{blue}{\text{e}}$
Cô bé bán diêm trong truyện cổ tích của An-đéc-xen là một nhân vật khiến em vô cùng xúc động. Em thương cô bé vì em phải sống trong cảnh nghèo đói, rét mướt giữa đêm giao thừa lạnh giá. Cô bé lang thang bán diêm nhưng không ai đoái hoài, lại còn sợ hãi khi không bán được diêm để mang tiền về nhà. Những que diêm được quẹt lên đã sưởi ấm cô bé trong chốc lát và mở ra những ước mơ thật đẹp về mái ấm, thức ăn và tình yêu thương. Qua đó, em thấy cô bé là người giàu ước mơ, khát khao hạnh phúc dù cuộc sống rất bất hạnh. Kết thúc câu chuyện khiến em buồn và xót xa cho số phận của em. Đồng thời, truyện cũng tố cáo sự thờ ơ, lạnh lùng của xã hội đối với những người nghèo khổ. Tác phẩm gợi cho em lòng trắc ẩn và sự cảm thông sâu sắc. Em tự nhủ phải biết yêu thương, giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình. Hình ảnh cô bé bán diêm sẽ luôn để lại trong em nhiều suy nghĩ khó quên.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71596 -
56447
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51395 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47965 -
Hỏi từ APP VIETJACK45143
