Quảng cáo
7 câu trả lời 235
Bài tham khảo 1:
Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng sẽ có những kỷ niệm được cất giữ cẩn thận trong một ngăn kéo nhỏ của ký ức. Có những trải nghiệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những trải nghiệm để lại sự hối hận muộn màng. Với em, chuyến về thăm quê nội năm lớp 6 và sự việc vô ý làm hỏng vườn hoa của bà là một bài học đắt giá về sự trung thực mà em không bao giờ quên.
Đó là một buổi trưa hè oi ả, khi cả nhà em về quê nghỉ hè. Vườn của bà nội là một thiên đường với đủ loại cây trái, nhưng bà nâng niu nhất là luống hoa hồng cổ và hoa mười giờ rực rỡ trước hiên nhà. Lúc ấy, vì quá hào hứng với trò chơi đá bóng một mình, em đã vô tình sút quả bóng bay thẳng vào giữa luống hoa hồng đang kỳ nở rộ. Tiếng "rắc" vang lên khô khốc, cành hoa hồng đẹp nhất, bông to nhất mà bà chăm chút bấy lâu đã gãy gục.
Giây phút đó, tim em đập loạn xạ, chân tay run rẩy. Em nhìn quanh, may sao không có ai thấy cả. Ý nghĩ "hay là mình cứ im lặng, coi như con mèo hay gió làm đổ" chợt lóe lên trong đầu. Em vội vàng nhặt bóng, giấu nhẹm hiện trường rồi chạy vào nhà ngồi xem tivi, nhưng lòng bồn chồn không yên. Suốt buổi chiều hôm ấy, khi thấy bà hì hục tưới cây rồi khựng lại trước luống hoa hồng bị hỏng với ánh mắt buồn rầu xen lẫn tiếc nuối, em thấy lòng mình nặng trĩu. Bà không mắng nhiếc, chỉ lẩm bẩm: "Chắc gió đêm qua to quá làm gãy mất rồi". Lời nói vô tư của bà như một nhát dao cứa vào sự tự tôn của em.
Tối hôm đó, em cứ trằn trọc mãi. Hình ảnh gương mặt gầy gò của bà và cành hoa gãy nát cứ hiện lên trong tâm trí. Sự hối hận dâng trào khiến em không thể tiếp tục nói dối. Em quyết định bước đến bên bà, lí nhí thú nhận mọi chuyện. Em đã chuẩn bị tâm thế sẽ bị bà mắng thật nặng, nhưng thật bất ngờ, bà chỉ mỉm cười, xoa đầu em và nói: "Bà buồn vì hoa hỏng, nhưng bà vui vì cháu của bà đã biết nhận lỗi. Cành hoa có thể mọc lại, nhưng lòng trung thực một khi mất đi sẽ khó tìm lại lắm cháu ạ."
Trải nghiệm đó đã dạy cho em một bài học quý giá vượt xa giá trị của một đóa hoa. Em hiểu rằng, dù lỗi lầm có lớn đến đâu, sự trung thực vẫn là liều thuốc tốt nhất để chữa lành tâm hồn và gìn giữ những mối quan hệ thân thương. Cho đến bây giờ, mỗi khi đứng trước một lựa chọn khó khăn, em vẫn luôn nhớ về lời dặn của bà và chọn cách thành thật với chính mình.
Trong ký ức của mỗi người, luôn có một ngăn kéo dành riêng cho những bài học được đánh đổi bằng sự hối hận. Với tôi, chuyến về thăm quê năm ấy không chỉ có mùi thơm của lúa mới hay tiếng sáo diều vi vu, mà còn gắn liền với một nhành hoa hồng gãy nát – "vết sẹo" nhỏ trong tâm hồn đã dạy tôi hiểu thế nào là sức mạnh của sự trung thực.
Kỳ nghỉ hè năm đó, vườn của bà nội hiện lên như một ốc đảo xanh rì giữa cái nắng chói chang của miền Trung. Trong muôn vàn sắc hoa, bà yêu nhất là khóm hồng cổ trước hiên – những đóa hoa kiêu sa mà bà chăm chút như báu vật. Bi kịch bắt đầu khi tôi, trong một phút ngẫu hứng với quả bóng đá, đã tung một cú sút "định mệnh". Quả bóng bay vút đi, găm thẳng vào giữa bụi hồng. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, cành hồng đẹp nhất, đang vươn mình đón nắng, bỗng chốc gãy gục, những cánh hoa đỏ thắm rụng tơi tả dưới đất như những giọt nước mắt tiếc nuối.
Giây phút ấy, nỗi sợ hãi bóp nghẹt lấy trái tim tôi. Tôi nhìn quanh, vườn vắng lặng không một bóng người. Một ý nghĩ hèn nhát loé lên: "Nếu mình không nói, chắc chắn bà sẽ nghĩ là do lũ mèo tinh nghịch". Tôi vội vàng giấu quả bóng vào góc sân, lẩn thẩn bước vào nhà với khuôn mặt tỉnh bơ nhưng lồng ngực thì đập liên hồi như trống trận. Suốt buổi chiều, tôi chẳng thể tập trung vào bất cứ việc gì. Khi nhìn qua cửa sổ, thấy dáng bà hao gầy đang tần ngần đứng trước khóm hoa, đôi bàn tay run rẩy nhặt nhạnh từng cánh hoa rơi với ánh mắt buồn rười rượi, lòng tôi bỗng thắt lại. Câu nói của bà: "Chắc gió đêm qua mạnh quá..." nhẹ tênh nhưng lại nặng nghìn cân, đè chặt lấy lương tâm tôi.
Tối hôm đó, giữa không gian tĩnh lặng của làng quê, tiếng côn trùng kêu râm ran càng làm nỗi ân hận trong tôi dâng trào. Tôi hiểu rằng, nếu đêm nay mình không nói ra, cái bóng của sự dối trá sẽ theo tôi mãi mãi. Tôi lấy hết can đảm, tìm đến bên hiên nhà nơi bà đang ngồi bỏng ngô. Giọng tôi run run, ngắt quãng kể lại toàn bộ sự thật. Tôi cúi gầm mặt, chờ đợi một trận lôi đình. Thế nhưng, một bàn tay ấm áp, chai sần khẽ đặt lên vai tôi. Bà ôn tồn bảo: "Hoa hỏng rồi có thể trồng lại, nhưng lòng trung thực một khi đã héo úa thì khó mà nở hoa lại được cháu ạ. Bà tự hào vì cháu đã dũng cảm hơn nỗi sợ của mình."
Trải nghiệm ấy đã trôi qua nhiều năm, khóm hồng năm cũ chắc đã nở thêm bao mùa hoa mới, nhưng lời dạy của bà vẫn luôn là kim chỉ nam cho mọi hành động của tôi. Tôi nhận ra rằng: Sự trung thực không phải là không bao giờ mắc lỗi, mà là đủ bản lĩnh để đối mặt với lỗi lầm đó. Đó chính là khoảnh khắc tôi thấy mình thực sự trưởng thành.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm khiến bản thân không thể nào quên. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên em tham gia hoạt động tình nguyện cùng lớp.
Hôm đó là một buổi sáng cuối tuần, thầy cô dẫn cả lớp đến dọn dẹp vệ sinh và trồng cây tại nghĩa trang liệt sĩ của xã. Ban đầu, em cảm thấy khá mệt vì công việc nhiều và thời tiết nắng nóng. Thế nhưng khi nhìn thấy các bạn ai cũng cố gắng, không than vãn, em dần có thêm động lực. Em cùng các bạn nhổ cỏ, quét lá, lau từng tấm bia mộ. Dù mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng trong lòng em lại thấy rất vui và tự hào.
Sau buổi lao động, thầy giáo kể cho chúng em nghe về sự hi sinh của các anh hùng liệt sĩ. Lúc ấy, em cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của việc mình vừa làm và thấy bản thân trưởng thành hơn. Trải nghiệm đó không chỉ giúp em hiểu thêm về giá trị của lao động mà còn dạy em biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy đó là một kỉ niệm thật đẹp và đáng nhớ trong tuổi học trò.
Mỗi người chúng ta đều có những ngăn kéo ký ức riêng, nơi lưu giữ những kỷ niệm buồn, vui hay những bài học đắt giá. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tham gia chiến dịch tình nguyện tại một vùng cao xa xôi. Chuyến đi ấy không chỉ thay đổi cách tôi nhìn nhận cuộc sống mà còn giúp tôi hiểu thế nào là giá trị của sự sẻ chia.
Một hành trình đầy mong đợi
Mùa hè năm ngoái, tôi đăng ký tham gia đội tình nguyện của trường để đến với một bản làng nhỏ tại tỉnh Hà Giang. Trước chuyến đi, tôi hình dung về những cánh đồng hoa tam giác mạch thơ mộng và những nụ cười trẻ thơ rạng rỡ. Nhưng thực tế khi đặt chân đến nơi, tôi mới hiểu thế nào là sự khắc nghiệt của thiên nhiên và cái nghèo bám lấy con chữ.
Con đường vào bản dốc đứng, đất đá lởm chởm, một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Chiếc xe tải chở nhu yếu phẩm phải dừng lại từ xa, và cả đoàn chúng tôi phải đi bộ gần 5 cây số, vác trên vai những thùng sách vở, quần áo cũ để vào đến điểm trường.
Những bài học từ thực tế
Công việc chính của tôi trong tuần lễ đó là hỗ trợ sửa sang lại lớp học và tổ chức các lớp học hè cho các em nhỏ. Tôi nhớ mãi hình ảnh cậu bé tên Súa – một học sinh lớp 3 với đôi chân trần nứt nẻ vì giá lạnh nhưng ánh mắt lại sáng rực khi cầm trên tay cuốn truyện tranh mới.
Sự kiên trì: Các em nhỏ ở đây phải đi bộ vài tiếng đồng hồ qua những con suối, ngọn đồi để đến trường. Nhìn các em, tôi thấy hổ thẹn vì đôi khi mình đã phàn nàn về việc phải dậy sớm đi học dù có xe đưa đón.
Hạnh phúc đơn sơ: Buổi tối hôm đó, chúng tôi tổ chức một bữa cơm chung với dân bản. Chỉ là bát canh măng rừng và ít thịt treo gác bếp, nhưng không khí ấm áp lạ kỳ. Tiếng hát, tiếng cười vang vọng khắp núi rừng xóa tan đi mọi mệt mỏi.
Khoảnh khắc chia tay xúc động
Ngày chúng tôi lên xe trở về, trời mưa tầm tã. Những em nhỏ đứng dọc con đường dốc, vẫy tay chào mãi không thôi. Súa chạy theo xe, dúi vào tay tôi một túi nhỏ đựng đầy hạt dẻ rừng và nói lí nhí: "Anh nhớ quay lại thăm bản nhé!". Giây phút ấy, trái tim tôi thắt lại. Tôi nhận ra mình không chỉ đến đây để "cho đi", mà thực chất, tôi đã "nhận lại" rất nhiều: sự chân thành, nghị lực sống và lòng trắc ẩn.
Suy ngẫm sau chuyến đi
Trải nghiệm ấy đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi học được cách trân trọng những gì mình đang có và hiểu rằng hạnh phúc chỉ thực sự trọn vẹn khi chúng ta biết lan tỏa yêu thương đến cộng đồng. Đó không chỉ là một chuyến đi thực tế, mà là hành trình tìm thấy chính mình giữa đại ngàn xanh thẳm.
"Sống là đâu chỉ nhận riêng mình."
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm để lại dấu ấn sâu đậm. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên em tự mình tham gia một chuyến đi tình nguyện cùng lớp.
Hôm đó là một buổi sáng cuối tuần, cả lớp em cùng thầy cô đến thăm và dọn dẹp khu nghĩa trang liệt sĩ của xã. Ban đầu, em cảm thấy khá mệt và không mấy hào hứng vì phải dậy sớm và làm việc ngoài trời. Tuy nhiên, khi bắt đầu quét dọn, nhổ cỏ và lau bia mộ, em dần nhận ra ý nghĩa của công việc mình đang làm. Nhìn những hàng bia mộ ngay ngắn, em cảm thấy lòng mình trở nên trang nghiêm và xúc động. Thầy giáo còn kể cho chúng em nghe những câu chuyện về sự hi sinh của các anh hùng liệt sĩ, khiến em càng thêm trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Sau buổi lao động, tuy ai cũng mệt nhoài nhưng trên gương mặt đều nở nụ cười. Riêng em, em cảm thấy rất vui và tự hào vì đã làm được một việc có ích. Trải nghiệm ấy không chỉ giúp em hiểu hơn về giá trị của sự sẻ chia và trách nhiệm, mà còn trở thành một kỉ niệm đẹp mà em sẽ luôn ghi nhớ trong suốt quãng đời học sinh.
Năm học lớp 4, vào một buổi chiều mưa mùa đông se lạnh, em đã có một trải nghiệm vô cùng ấm áp và đáng nhớ: lần đầu tự tay làm bánh pancake cho cả nhà thưởng thức. Đó là lần đầu tiên em vào bếp với vai trò đầu bếp chính, và trải nghiệm ấy dạy em rất nhiều điều ý nghĩa.
Hôm đó, vì trời mưa nên cả nhà không đi đâu chơi. Em ngồi đọc sách rồi chợt nghĩ đến món bánh pancake thơm ngon mà mẹ hay làm. Em liền ngỏ ý muốn thử làm bánh cho cả nhà. Ban đầu mẹ hơi lo lắng nhưng sau đó mẹ đồng ý và hướng dẫn em từng bước. Em tự tay đập trứng, trộn bột, khuấy đều sữa, rồi cẩn thận đổ bột vào chảo. Tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm lan tỏa khắp nhà. Em hồi hộp chờ trứng chín, cố gắng lật miếng trứng cho thật khéo. Dù miếng trứng có chỗ hơi cháy nhưng vẫn rất thơm. Khi món ăn hoàn thành, em vui vẻ bày lên đĩa rồi mời cả nhà cùng ăn. Ba mẹ và em trai đều khen ngon và động viên em rất nhiều. Em cảm thấy vừa tự hào vừa hạnh phúc vì món trứng chiên tự tay mình làm ra đã mang lại niềm vui cho cả gia đình.
Sự hồi hộp lúc đầu dần biến thành sự tự tin. Em nhận ra rằng chỉ cần chăm chỉ, cẩn thận và lắng nghe hướng dẫn, mình có thể làm được những điều tưởng là khó. Chính trải nghiệm ấy đã giúp em tự lập hơn, tự tin hơn vào bản thân và biết quan tâm, chăm sóc cho gia đình mình nhiều hơn. Từ sau lần đó, em rất thích nấu ăn, thường xuyên phụ mẹ chuẩn bị bữa cơm.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71596 -
56447
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51395 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47965 -
Hỏi từ APP VIETJACK45143
