Quảng cáo
1 câu trả lời 94
Câu trả lời số 1:
Câu thơ “Công cha như núi Thái Sơn” sử dụng phép tu từ So sánh.
Cụ thể, ở đây tác giả dân gian đã so sánh một khái niệm trừu tượng (công ơn của cha) với một hình ảnh cụ thể, vĩ đại và bất biến của thiên nhiên (núi Thái Sơn).
Tác dụng của phép tu từ so sánh:
1. Về mặt biểu đạt (Hình ảnh):
Cụ thể hóa công ơn của người cha: Công lao nuôi dưỡng, bảo vệ của cha vốn là thứ khó đo đếm, nhưng khi đặt cạnh núi Thái Sơn (một ngọn núi cao ngất, vững chãi, đồ sộ), người đọc có thể hình dung ra sự lớn lao, kỳ vĩ của nó.
Tạo ấn tượng mạnh về thị giác và cảm xúc, giúp câu thơ trở nên sinh động, giàu hình ảnh hơn.
2. Về mặt nội dung (Ý nghĩa):
Khẳng định sự vững chãi và cao cả: Cha là trụ cột, là điểm tựa vững chắc cho con cái dựa vào suốt cuộc đời.
Nhấn mạnh sự vĩnh cửu: Núi Thái Sơn ngàn năm vẫn đứng vững, cũng như tình yêu thương và trách nhiệm của cha dành cho con là bất diệt, không gì có thể lay chuyển được.
3. Về mặt tình cảm (Giáo dục):
Gợi lòng biết ơn sâu sắc: Qua hình ảnh so sánh cực độ, câu thơ nhắc nhở đạo làm con phải biết trân trọng và đền đáp công ơn trời biển ấy.
Làm cho lời dạy bảo trở nên nhẹ nhàng mà thấm thía, đi vào lòng người một cách tự nhiên.
Mở rộng thêm:
Trong ca dao Việt Nam, phép so sánh thường đi đôi giữa "Công cha" và "Nghĩa mẹ" để tạo nên sự cân xứng:
Công cha: Gắn liền với hình ảnh Núi (cao, cứng cỏi, vững chãi) – tượng trưng cho sự che chở, trụ cột.
Nghĩa mẹ: Gắn liền với hình ảnh Nước (dài, rộng, mềm mại) – tượng trưng cho sự yêu thương, chăm sóc bền bỉ, vô tận.
Để bài văn của bạn trở nên sắc sảo và mang đậm tư duy lý luận văn học, tôi sẽ gợi ý cho bạn cách triển khai theo hướng: Văn học là quá trình đi từ "bi kịch cá nhân" đến "nhân bản nhân loại".
Ở cách này, bạn sẽ lập luận rằng: Nhà văn không viết về nỗi đau để "than thân trách phận" mà để tìm thấy phần ánh sáng chói lọi nhất của nhân tính ngay trong nghịch cảnh.
1. Mở bài: Khai thác tính mâu thuẫn của nghệ thuật
Văn học vốn dĩ không phải là một vương quốc chỉ có hoa hồng và âm nhạc êm dịu. Có những trang viết đầy rẫy sự "giận dữ", "căm thù" và "đau khổ". Thế nhưng, đúng như lời nhận định của Nguyễn Minh Châu, đó chỉ là những phương tiện nghệ thuật để nhà văn thực hiện sứ mệnh tối cao: truyền thổi vào tâm hồn người đọc một niềm tin và tình yêu bát ngát đối với cuộc sống. Bởi lẽ, chỉ khi đứng trước vực thẳm của nỗi đau, khát vọng được sống, được làm người mới trỗi dậy mạnh mẽ và chân thực nhất.
2. Thân bài: Chứng minh qua hệ thống luận điểm
Luận điểm 1: Viết về "Sự giận dữ" để bảo vệ phẩm giá con người
Sự giận dữ trong văn học không phải là sự hằn học cá nhân, mà là sự bất bình trước cái ác. Khi nhà văn viết về lòng căm thù, chính là họ đang đứng về phía lẽ phải để đấu tranh cho con người.
Tác phẩm tiêu chuẩn: Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân).
Phân tích: Nguyễn Tuân viết về sự "giận dữ" của Huấn Cao trước cái xã hội hỗn loạn "vàng thau lẫn lộn". Nhưng đằng sau sự ngạo nghễ, bất đắc chí đó lại là một tình yêu cháy bỏng đối với cái đẹp và thiên lương. Chính cái nắm tay của quản ngục và lời khuyên "thay chốn ở" của Huấn Cao đã truyền cho người đọc niềm tin rằng: Cái đẹp có thể bị giam cầm nhưng không bao giờ bị tiêu diệt.
Luận điểm 2: Viết về "Sự đau khổ, chán chường" để tìm thấy sức sống tiềm tàng
Càng bị đẩy vào sự tuyệt vọng, con người càng khao khát ánh sáng. Nhà văn dùng "bóng tối" để làm nổi bật "ngọn nến" của hy vọng.
Tác phẩm tiêu chuẩn: Vợ chồng A Phủ (Tô Hoài).
Phân tích: Mị sống trong sự chán chường, lầm lũi đến mức mất đi ý thức về thời gian. Đó là một thực tế đau đớn. Nhưng Tô Hoài không viết về nỗi đau để ta tuyệt vọng cùng Mị, mà để ta vỡ òa khi thấy Mị uống rượu, khi Mị muốn đi chơi và đỉnh điểm là hành động cắt dây trói. Nỗi đau khổ ấy là đòn bẩy để khẳng định: Tình yêu cuộc sống là một bản năng không thể dập tắt.
Luận điểm 3: Viết về "Cái chết" để tôn vinh sự bất tử của tinh thần
Nhiều tác phẩm kết thúc bằng cái chết, nhưng đó không phải là sự kết thúc của niềm tin.
Tác phẩm tiêu chuẩn: Chí Phèo (Nam Cao).
Phân tích: Cái chết của Chí Phèo trên ngưỡng cửa trở về làm người lương thiện là một bi kịch đau đớn. Tuy nhiên, nó lại thắp lên trong lòng người đọc một tình yêu con người sâu sắc. Nam Cao khiến chúng ta phải "giận dữ" với xã hội thực dân nửa phong kiến để rồi từ đó thắp lên niềm tin vào bản chất lương thiện của con người: "Hổ chết để da, người chết để tiếng", tiếng kêu xé lòng của Chí chính là lời thức tỉnh cho tình yêu cuộc sống.
3. Đánh giá: Vai trò của "Tâm hồn người đọc"
Nhận định của Nguyễn Minh Châu còn đề cao vai trò của độc giả. Văn học chỉ hoàn thành sứ mệnh khi nó "truyền thổi" được năng lượng tích cực vào tâm hồn người đọc. Một tác phẩm hay là tác phẩm khiến ta sau khi đóng sách lại, dù có thể vừa khóc vì đau xót, nhưng vẫn muốn bước ra ngoài và yêu cuộc đời này hơn.
4. Kết bài: Khẳng định giá trị nhân bản
Sáng tạo văn học chính là một hành trình đi xuyên qua bóng tối để tìm về ánh sáng. Những trang viết của Nguyễn Tuân, Nam Cao hay Tô Hoài chính là minh chứng hùng hồn nhất cho ý kiến của Nguyễn Minh Châu. Văn chương sẽ mãi là "tiếng gọi đàn", là "sợi dây kết nối" trái tim để con người không bao giờ mất đi niềm tin vào vẻ đẹp vĩnh hằng của cuộc sống này.
So sánh hai cách trả lời:
Cách 1 (Lần trước): Tập trung vào việc liệt kê và phân tích tác phẩm theo trình tự sự kiện (Gần gũi, dễ hiểu cho bài kiểm tra cơ bản).
Cách 2 (Lần này): Tập trung vào triết lý nhân sinh và lý luận văn học (Sâu sắc, phù hợp cho bài thi học sinh giỏi hoặc bài nghị luận chuyên sâu).
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71596 -
56447
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51395 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47965 -
Hỏi từ APP VIETJACK45143
