Các bạn đã học qua "Bài 4.Những Trải Nghiệm Trong Đời" trong SGK Ngữ Văn 6, tập 1, sách Chân Trời Sáng Tạo.
Vậy liệu các bạn đã từng học qua "Kể lại một trải nghiệm trong đời" chưa? Nếu rồi, các bạn hãy viết một bài văn theo yêu cầu.
Đề bài:
Viết một bài văn (khoảng 400 chữ) kể lại một trải nghiệm của bản thân.
Lưu ý: có thể viết về (trải nghiệm buồn, vui, mang lại bài học ý nghĩa).
Quảng cáo
4 câu trả lời 117
Kể lại một trải nghiệm trong đời
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm đáng nhớ. Với em, trải nghiệm khiến em nhớ mãi và học được nhiều điều nhất chính là lần đầu tiên em tham gia một chuyến hoạt động thiện nguyện cùng nhà trường.
Hôm đó là một buổi sáng cuối tuần, em cùng các bạn và thầy cô đến thăm một trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi. Trước khi đi, em chỉ nghĩ đơn giản rằng đó là một chuyến đi vui, được ra ngoài và gặp gỡ nhiều người. Nhưng khi đặt chân đến nơi, em mới thật sự hiểu thế nào là khó khăn và thiếu thốn.
Những em nhỏ ở trung tâm đều rất ngoan ngoãn nhưng ánh mắt các em khiến em không khỏi chạnh lòng. Có em bị khuyết tật, có em mồ côi cả cha lẫn mẹ. Dù cuộc sống còn nhiều thiệt thòi, các em vẫn nở nụ cười hồn nhiên khi nhận được những món quà nhỏ. Em cùng các bạn chơi đùa, trò chuyện và giúp các em dọn dẹp phòng ở. Khi một em bé nắm tay em và nói lời cảm ơn, em bỗng thấy sống mũi cay cay.
Sau chuyến đi ấy, em nhận ra rằng mình thật may mắn khi được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình. Em hiểu rằng hạnh phúc không phải là có thật nhiều đồ vật mà là biết yêu thương và sẻ chia với người khác. Trải nghiệm này đã giúp em trưởng thành hơn, biết trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống và sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng.
Đối với em, đó không chỉ là một chuyến đi mà còn là một bài học sâu sắc, theo em suốt chặng đường sau này.
Hôm đó là một buổi học Toán. Vì mải nói chuyện với bạn bên cạnh nên tôi không chú ý nghe giảng. Khi cô giáo gọi tôi lên bảng làm bài tập, tôi lúng túng, không biết phải làm thế nào. Sợ bị điểm kém và bị trách phạt, tôi đã nói rằng mình không hiểu bài vì hôm trước bị ốm nghỉ học. Nghe vậy, cô giáo nhìn tôi rất lâu rồi nhẹ nhàng hỏi: “Em có chắc là mình không hiểu bài không?”. Ánh mắt của cô khiến tôi cảm thấy vô cùng áy náy.
Suốt tiết học hôm đó, tôi không thể tập trung được. Trong lòng tôi cứ day dứt mãi vì đã nói dối cô. Giờ ra chơi, tôi lấy hết can đảm đến gặp cô giáo và nói ra sự thật. Tôi cúi đầu xin lỗi, tưởng rằng cô sẽ trách mắng rất nặng. Nhưng không, cô chỉ mỉm cười và nói rằng: “Biết nhận lỗi là điều đáng quý hơn cả việc làm đúng”. Cô còn động viên tôi cố gắng học tập và trung thực hơn trong cuộc sống.
Lời nói của cô khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm và xúc động. Từ đó, tôi luôn tự nhắc bản thân phải sống trung thực, dám chịu trách nhiệm với việc làm của mình. Trải nghiệm ấy tuy không vui nhưng đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy đó là một kỉ niệm khó quên – một trải nghiệm nhỏ nhưng mang lại cho tôi bài học lớn trong cuộc đời.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm đáng nhớ. Với em, trải nghiệm khiến em không bao giờ quên chính là lần đầu tiên em dám đứng lên nhận lỗi của mình.
Hôm đó, trong giờ ra chơi, em và các bạn nô đùa trong lớp. Vì mải chơi, em vô tình làm rơi và làm vỡ chậu cây cảnh mà cô giáo rất yêu quý. Nhìn mảnh chậu vỡ nằm trên sàn, tim em đập mạnh, vừa sợ vừa lo. Em nghĩ nếu cô biết được, chắc chắn em sẽ bị phê bình trước lớp. Thế là em im lặng, giả vờ như không biết chuyện gì xảy ra. Cả buổi học hôm ấy, em không thể tập trung, trong lòng lúc nào cũng cảm thấy bất an.
Cuối giờ, cô giáo phát hiện chậu cây bị vỡ. Cô không trách mắng ngay mà chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Bạn nào đã làm vỡ chậu cây của cô?”. Lớp học im phăng phắc. Khoảnh khắc đó, em rất phân vân giữa việc im lặng để tránh bị phạt và việc nói ra sự thật. Cuối cùng, em lấy hết can đảm đứng dậy, thừa nhận lỗi của mình và xin lỗi cô. Em cúi đầu, chờ đợi sự trách phạt.
Thật bất ngờ, cô chỉ mỉm cười hiền hậu. Cô nói rằng cô không buồn vì chậu cây bị vỡ mà cô trân trọng sự trung thực và dũng cảm của em. Lời nói của cô khiến em cảm thấy nhẹ nhõm và xúc động. Sau đó, em cùng cô dọn dẹp và hứa sẽ cẩn thận hơn.
Trải nghiệm ấy đã để lại trong em một bài học sâu sắc. Em hiểu rằng dám nhận lỗi không phải là điều đáng xấu hổ, mà đó là cách để bản thân trưởng thành hơn. Từ đó, em luôn tự nhắc mình phải sống trung thực, có trách nhiệm với hành động của mình. Đây là một trải nghiệm nhỏ nhưng vô cùng ý nghĩa, giúp em lớn lên từng ngày.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
17280
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12936 -
10089
-
8724
