viết bài văn tả mẹ
Quảng cáo
5 câu trả lời 108
Bài văn: Tả mẹ của em
Trong gia đình, người em yêu thương và kính trọng nhất chính là mẹ. Mẹ không chỉ sinh ra em mà còn luôn chăm sóc, dạy dỗ em nên người.
Mẹ em năm nay hơn bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ không cao nhưng rất nhanh nhẹn. Khuôn mặt mẹ hiền hậu, làn da đã sạm đi vì những năm tháng vất vả lo toan cho gia đình. Đôi mắt mẹ luôn ánh lên sự dịu dàng và ấm áp mỗi khi nhìn em. Mái tóc mẹ dài, đen nhưng đã lấm tấm vài sợi bạc, khiến em càng thương mẹ nhiều hơn.
Mẹ em là người rất chăm chỉ và đảm đang. Mỗi ngày, mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà rồi mới đi làm. Khi trở về, dù mệt mỏi, mẹ vẫn quan tâm hỏi han việc học của em, nhắc em học bài và giữ gìn sức khỏe. Những lúc em bị ốm, mẹ luôn ở bên chăm sóc từng chút một, khiến em cảm thấy rất yên tâm.
Không chỉ chăm lo cho gia đình, mẹ còn dạy em nhiều điều hay lẽ phải. Khi em mắc lỗi, mẹ không mắng nặng lời mà nhẹ nhàng khuyên bảo để em hiểu và sửa sai. Em yêu nhất là nụ cười của mẹ, bởi nụ cười ấy khiến em cảm thấy ấm áp và hạnh phúc.
Em rất yêu mẹ và thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn và vâng lời để không phụ công lao và tình yêu thương mà mẹ đã dành cho em.
Trong gia đình em, người gần gũi và thân thương nhất chính là mẹ. Mẹ không chỉ sinh thành mà còn luôn âm thầm hi sinh để chăm lo cho em từng ngày. Hình ảnh của mẹ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em.
Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, dáng người không còn thon thả như trước vì những lo toan của cuộc sống. Khuôn mặt mẹ hiền hậu, phúc hậu với làn da sạm đi vì nắng gió. Đôi mắt mẹ lúc nào cũng ánh lên sự dịu dàng và yêu thương, nhất là mỗi khi nhìn em. Mái tóc đen ngày nào giờ đã lấm tấm vài sợi bạc, như minh chứng cho những tháng năm vất vả vì gia đình. Đôi bàn tay mẹ không còn mềm mại mà đã chai sần, thô ráp, nhưng đối với em đó là đôi tay ấm áp nhất trên đời.
Không chỉ đẹp ở ngoại hình, mẹ còn là người giàu lòng yêu thương và đức hi sinh. Mẹ luôn thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, rồi lại tất bật với công việc. Dù mệt mỏi, mẹ vẫn kiên nhẫn lắng nghe em kể chuyện trường lớp, nhắc nhở em học bài và dạy em những điều hay lẽ phải. Khi em mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhưng chưa bao giờ hết bao dung.
Em rất yêu mẹ và luôn thầm biết ơn những hi sinh lặng thầm ấy. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để không phụ lòng mẹ, để mỗi ngày mẹ đều nở nụ cười hạnh phúc.
Mẹ luôn là đề tài ấm áp nhất trong lòng mỗi người. Dưới đây là bài văn tả mẹ với lối viết chân thực, giàu cảm xúc mà bạn có thể tham khảo:
Bài văn: Người phụ nữ tuyệt vời nhất của con
Trong cuộc đời này, có biết bao nhiêu người để chúng ta yêu thương, nhưng có lẽ hình ảnh người mẹ luôn chiếm một vị trí trang trọng và thiêng liêng nhất. Với em, mẹ không chỉ là người sinh thành, dưỡng dục mà còn là một "ngọn lửa" ấm áp luôn thắp sáng ngôi nhà nhỏ của chúng em.
Mẹ em năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Ở độ tuổi ấy, dấu vết của thời gian đã bắt đầu in hằn trên gương mặt mẹ. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, hơi gầy vì bao năm tần tảo, thức khuya dậy sớm lo cho gia đình. Mái tóc mẹ dài, đen mượt nhưng dạo gần đây đã lác đác vài sợi bạc – những sợi bạc mà em cứ ngỡ là bụi phấn của cuộc đời nhọc nhằn rơi xuống tóc mẹ.
Điểm đẹp nhất trên khuôn mặt mẹ chính là đôi mắt. Đôi mắt ấy luôn nhìn em với vẻ dịu dàng, trìu mến. Mỗi khi em làm được việc tốt, đôi mắt ấy lại sáng bừng lên niềm tự hào. Nhưng cũng có lúc, em thấy đôi mắt mẹ trĩu nặng những lo toan khi gia đình gặp khó khăn hay khi em bị ốm. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mịn màng mà thô ráp, chai sần vì làm việc quần quật. Thế nhưng, chính đôi bàn tay ấy đã nấu cho em những bữa cơm ngon nhất, vỗ về em ngủ và dìu dắt em những bước đi đầu đời.
Mẹ là một người phụ nữ rất đảm đang và hy sinh. Mỗi sáng, khi cả nhà còn đang chìm trong giấc ngủ, mẹ đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng nóng hổi. Dù bận rộn với công việc ở cơ quan, mẹ vẫn chưa bao giờ lơ là việc chăm sóc tổ ấm. Mẹ không chỉ dạy em kiến thức từ sách vở mà còn dạy em cách sống, cách đối nhân xử thế, dạy em phải biết yêu thương và sẻ chia.
Có một kỷ niệm em chẳng bao giờ quên, đó là lần em bị sốt cao giữa đêm. Mẹ đã thức trắng đêm để chườm đá, thay khăn và lo lắng không rời mắt. Ánh mắt lo âu cùng hơi ấm từ bàn tay mẹ lúc đó đã khiến em hiểu rằng: trên đời này, tình yêu của mẹ là vô điều kiện và bao la nhất.
"Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi / Và mẹ em chỉ có một trên đời". Em thầm cảm ơn cuộc đời đã cho em được làm con của mẹ. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn để nhìn thấy nụ cười hạnh phúc luôn rạng rỡ trên môi mẹ.
Để bài văn hay hơn, bạn có thể:
Thêm chi tiết riêng: Ví dụ mẹ bạn có một nốt ruồi đặc biệt, hay mẹ thường mặc chiếc áo màu gì khi đi làm?
Kể một thói quen: Mẹ hay hát ru, hay mẹ thường dặn dò bạn điều gì mỗi khi đi học?
Trong mỗi chúng ta, đều có một người thân yêu chiếm vị trí quan trọng nơi trái tim , là duy nhất, mãi mãi không thể thay thế đó chính là người mẹ. Người cho ta nhìn thấy ánh sáng mặt trời, người chịu bao đớn đau khó nhọc chín tháng mười ngày bao bọc chúng ta bằng tình yêu thương ấm áp. Và chính vì thứ tình cảm thiêng liêng mẫu tử không thể tách rời mà trong mắt tôi mẹ là người vĩ đại nhất.
Qua bao thời gian, giờ đây, mẹ đã ngoài ba mươi tuổi nhưng trông mẹ tôi vẫn còn rất trẻ lắm. Mẹ không cao lắm , dáng người mẹ nhỏ nhắn, đầy đặn. Thời gian Thời gian trôi qua, những gánh nặng vất vả của cuộc giống làm phai màu tóc mẹ. Đôi vai gầy ấy đã gánh vác biết bao điều để lo toan cho cuộc sống của chị em tôi. Khuôn mặt trái xoan của mẹ luôn tạo nên sự gần gũi , thân thiện . Bởi vậy , trong công việc, hầu như ai cũng yêu quý mẹ . Nét mặt của mẹ rất hài hòa . Ngay từ lần đầu gặp mặt, ba đã bị thu hút bởi đôi mắt long lanh như biết nói của mẹ.Với đôi lông mày rậm, mẹ thật cá tính, mạnh mẽ. Cùng với đó là đôi mắt to , đen láy như chứa bao điều tâm sự luôn nhìn đàn con với vẻ trìu mến, đầy yêu thương. Đôi môi dày, đỏ thắm lúc nào cũng cười tươi để lộ hàm răng trắng muốt, đều tăm tắp .Cũng không thể quên được đôi bàn tay đầy vết chai sạn; đã dạy cho tôi những nét chữ đầu tiên, dìu dắt tôi bước đầu trên đường đời. Mẹ tôi tần tảo sớm hôm chăm lo cho tôi và gia đình nhỏ, mỗi khi đi làm về dù rất mệt nhưng mẹ vẫn phải nấu cơm. Nhìn mẹ thật khổ nhưng tôi cũng chỉ có thể giúp mẹ những việc có thể làm được, hình ảnh của mẹ mỗi khi làm việc lúc nào cũng in sâu trong tâm trí tôi. Tôi nhớ nhất một hôm, lúc nào đó vào buổi tối, mẹ bảo tôi đi ngủ, tôi chỉ lên gường và giả vờ ngủ. Vì mẹ tôi là thợ may, nên để kiếm thêm thu nhập, mỗi tối mẹ thường nhận thêm công việc sửa chữa quần áo. Từ ánh đèn hắt ra, mẹ tôi ngồi đó, tay đưa chỉ, tiếng bàn đạp từ máy khâu vang lên nhịp nhàng đều đều trong đêm vắng. Nhìn cảnh tượng đó tôi cảng thương mẹ hơn, lòng thầm tự hứa với mẹ, con sẽ trở thành đứa con ngoan trò giỏi để không phụ công ơn của mẹ.
Nghĩ về mẹ, là nhớ về tình yêu thương ấm áp bao la như biển Thái Bình. Trong đầu tôi vẫn ngân vang câu thơ ngày nào:
“Dù con lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời , lòng mẹ vẫn theo con''
um
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
17280
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12936 -
10089
-
8724
