Quảng cáo
1 câu trả lời 102
Câu trả lời số 1:
Câu 1: Phương thức biểu đạt và ngôi kể
Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kể lại một câu chuyện thông qua diễn biến hành động và lời thoại của nhân vật).
Ngôi kể: Ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mình, gọi tên các nhân vật là "Sói" và "Chiên").
Câu 2: Các nhân vật xuất hiện
Văn bản có hai nhân vật chính trực tiếp tham gia vào câu chuyện:
Chó sói
Chiên con (Lưu ý: Các nhân vật như "anh mày", "mẹ tôi", "chó", "người" chỉ xuất hiện qua lời thoại, không trực tiếp tham gia hành động).
Câu 3: Tình huống truyện và tác dụng
Tình huống: Một con Chiên con đang uống nước bên dòng suối thì gặp một con Sói đang đói bụng đi kiếm mồi. Sói cố tình tìm mọi lý do vô lý để buộc tội Chiên nhằm ăn thịt nó, mặc cho Chiên đã đưa ra những lý lẽ hết sức thuyết phục để minh oan.
Tác dụng: * Làm nổi bật bản chất bạo ngược, giả dối của kẻ mạnh (Sói) qua những lời vu khống vô căn cứ.
Thể hiện sự ngây thơ, yếu thế nhưng thông minh, thấu tình đạt lý của kẻ yếu (Chiên).
Đẩy xung đột lên cao trào để dẫn đến kết thúc tất yếu, minh chứng cho triết lý: "Kẻ mạnh, cái lẽ vốn già".
Câu 4: Nhận xét về hai nhân vật
Qua cuộc đối thoại, ta thấy rõ sự tương phản:
Chó sói: Là kẻ độc ác, hống hách, ngang ngược và đầy định kiến. Sói không cần sự thật, nó chỉ cần một cái cớ (dù phi lý nhất) để thực hiện hành vi tàn ác của mình. Nó đại diện cho những kẻ cậy quyền, cậy thế trong xã hội.
Chiên con: Là hình ảnh của sự hiền lành, thật thà và yếu đuối. Chiên dùng lý lẽ, sự tôn trọng ("Bệ hạ") và những bằng chứng xác thực để tự bảo vệ mình, nhưng trước một kẻ đã quyết tâm làm ác, lý lẽ của kẻ yếu trở nên vô dụng.
Câu 5: Bài học rút ra
Văn bản gửi gắm những bài học sâu sắc về cuộc sống:
Về bản chất xã hội: Trong một xã hội còn tồn tại sự bất công, kẻ mạnh thường dùng quyền lực để áp đặt "lẽ phải" theo ý mình, bất chấp đạo lý.
Sự cảnh giác: Đối với những kẻ độc ác và dã tâm, việc dùng lý lẽ hay sự khiêm nhường đôi khi không có tác dụng. Chúng ta cần nhận diện rõ bản chất của đối phương để có cách ứng phó phù hợp.
Phê phán: Lên án thói cậy thế ức hiếp kẻ yếu và sự dối trá của những kẻ cầm quyền bù nhìn, độc đoán.
Chào bạn, nếu bạn muốn một cách trình bày khác hệ thống hơn, tập trung vào việc phân tích sâu sắc các tầng ý nghĩa của tác phẩm, bạn có thể tham khảo phương án trả lời dưới đây:
1. Phương thức biểu đạt và Ngôi kể
Phương thức biểu đạt: Tự sự kết hợp với biểu cảm và nghị luận (thông qua các lời đối đáp đầy lý lẽ của nhân vật).
Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Người kể chuyện khách quan, giúp người đọc quan sát được toàn bộ cuộc đối thoại và hành động của cả hai phía.
2. Hệ thống nhân vật
Nhân vật chính: Chó sói (đại diện cho bạo chúa, kẻ mạnh ngang ngược) và Chiên con (đại diện cho thường dân, kẻ yếu vô tội).
Nhân vật gián tiếp: Anh của chiên, mẹ của chiên, con chó, con người (dùng để làm cái cớ cho sự vu khống của Sói).
3. Tình huống truyện và Ý nghĩa
Tình huống: Cuộc chạm trán bất ngờ và đầy kịch tính giữa "kẻ đi săn" và "con mồi" bên dòng suối. Sói đang đói và Chiên đang khát – hai nhu cầu tự nhiên nhưng đặt trong mối quan hệ đối kháng.
Tác dụng:
Bộc lộ bản chất nhân vật một cách triệt để: Sói càng nói càng lộ rõ vẻ hung ác, phi lý; Chiên càng giải thích càng cho thấy sự yếu thế nhưng tỉnh táo.
Xây dựng cấu trúc "đối đầu" để dẫn đến kết luận mang tính định mệnh: Công lý không phải lúc nào cũng thuộc về người đúng nếu kẻ sai nắm quyền lực.
4. Nhận xét về nhân vật qua cuộc đối thoại
Sự tương phản được đẩy lên đỉnh điểm thông qua 3 lần Sói buộc tội và Chiên biện minh:
Đặc điểm
Chó Sói
Chiên Con
Thái độ
Hung dữ, hống hách, gọi Chiên là "mày", "quân bay".
Lễ phép, khiêm nhường, gọi Sói là "bệ hạ", "ngài".
Lý lẽ
Hoàn toàn phi lý, áp đặt, cố tình bóp méo sự thật.
Chặt chẽ, logic, dựa trên thực tế khách quan.
Bản chất
Kẻ ác nhân, mượn danh "công lý" để thỏa mãn thú tính.
Nạn nhân đáng thương, đại diện cho lẽ phải bị vùi dập.
5. Bài học rút ra (Thông điệp của La Phông-ten)
Tác phẩm không chỉ kể một câu chuyện ngụ ngôn về loài vật mà là một ẩn dụ về xã hội loài người:
Chân lý của kẻ mạnh: Đôi khi trong cuộc sống, kẻ có quyền lực thường tự cho mình quyền quyết định đúng - sai theo ý muốn cá nhân (triết lý: "Cái lẽ vốn già").
Sự vô ích của lý lẽ trước bạo tàn: Bài thơ nhắc nhở chúng ta rằng đối với những kẻ đã mang dã tâm độc ác, sự giải thích bằng lời nói thường không có giá trị bảo vệ bản thân.
Tiếng nói phê phán: Tác giả bày tỏ sự cảm thông sâu sắc với những thân phận thấp bé và lên án gay gắt sự thối nát, bất công của xã hội đương thời.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71596 -
56447
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51395 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47965 -
Hỏi từ APP VIETJACK45143
