Viết bài văn phân tích đoạn trích trong bài thơ "Mẹ" của Bằng Việt
Con bị thương, nằm lại một mùa mưa
Nhớ dáng mẹ ân cần mà lặng lẽ
Nhà yên ắng, tiếng chân đi rất nhẹ,
Gió từng hồi trên mái lá ùa qua.
Quảng cáo
3 câu trả lời 689
Phân tích đoạn trích bài thơ “Mẹ” – Bằng Việt
Trong nền thơ ca Việt Nam hiện đại, hình ảnh người mẹ luôn là nguồn cảm hứng sâu nặng, thiêng liêng. Với giọng thơ trầm lắng, chân thành, Bằng Việt trong bài thơ “Mẹ” đã khắc họa thành công hình tượng người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, yêu thương con bằng tất cả sự âm thầm và bền bỉ. Đoạn trích trên là những dòng thơ thấm đẫm nỗi nhớ, tình thương và lòng biết ơn của người con trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt.
Mở đầu đoạn thơ là hoàn cảnh đặc biệt của người con:
“Con bị thương, nằm lại một mùa mưa”.
Câu thơ gợi lên không gian chiến trường khắc nghiệt, đầy gian lao và mất mát. Trong cơn đau thể xác và tinh thần, nỗi nhớ mẹ hiện lên tha thiết, da diết: “Nhớ dáng mẹ ân cần mà lặng lẽ”. Mẹ không hiện ra bằng những hành động lớn lao mà bằng dáng vẻ quen thuộc, âm thầm, nhẹ nhàng. Hình ảnh “nhà yên ắng, tiếng chân đi rất nhẹ” càng làm nổi bật sự tảo tần, chu đáo của mẹ – một người mẹ luôn sống vì con, lo cho con từng điều nhỏ bé nhất. Âm thanh gió “ùa qua mái lá” vừa gợi sự hoang vắng, vừa làm nền cho nỗi nhớ mẹ thêm sâu lắng.
Nỗi nhớ ấy tiếp tục được khắc họa qua bức tranh quê hương thân thuộc với vườn cây, trái ngọt:
“Nhớ vườn cây che bóng kín sau nhà
Trái chín rụng suốt mùa thu lộp độp”.
Những hình ảnh giản dị như bưởi, khế, nhãn, chim chóc được liệt kê tự nhiên, gợi lên một miền quê yên bình, trù phú, chan chứa hơi ấm gia đình. Đó không chỉ là nỗi nhớ không gian quê nhà mà còn là nỗi nhớ mẹ – người gắn bó, chăm sóc, giữ gìn từng góc vườn, từng mùa quả chín.
Tình mẹ được thể hiện rõ nét hơn trong những kỉ niệm sinh hoạt đời thường:
“Con xót lòng, mẹ hái trái bưởi đào
Con nhạt miệng, có canh tôm nấu khế”.
Mỗi trạng thái nhỏ của con đều được mẹ quan tâm, chăm sóc tận tình. Những món ăn dân dã như khoai nướng, ngô bung không chỉ “ngọt lòng” bởi hương vị, mà còn ngọt bởi tình mẹ thấm đượm trong đó. Hình ảnh “mỗi ban mai toả khói ấm trong nhà” gợi lên sự ấm áp, yên bình, làm nổi bật vai trò của mẹ như ngọn lửa giữ ấm cho mái ấm gia đình.
Đoạn thơ khép lại bằng tình mẫu tử sâu nặng trong bối cảnh chiến tranh chia lìa:
“Ba con đầu đi chiến đấu nơi xa
Tình máu mủ mẹ dồn con hết cả”.
Người mẹ dồn trọn tình yêu thương cho người con còn lại, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc giữa mất mát, lo âu. Khi người con mê man trong những “núi rừng xa lạ”, chỉ cần tỉnh dậy “có mẹ, hoá thành quê”. Câu thơ là sự khẳng định sâu sắc: mẹ chính là quê hương, là cội nguồn yêu thương, là nơi bình yên nhất để con trở về.
Qua đoạn trích bài thơ “Mẹ”, Bằng Việt đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, yêu thương con bằng những điều bình dị mà sâu nặng. Đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng của người con trong chiến tranh mà còn là lời tri ân cảm động đối với mẹ – biểu tượng thiêng liêng của gia đình, quê hương và nguồn sống tinh thần bất diệt.
Phân tích đoạn trích bài thơ “Mẹ” – Bằng Việt
Đoạn trích trong bài thơ “Mẹ” của Bằng Việt là những dòng thơ giàu cảm xúc, thể hiện sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng trong hoàn cảnh chiến tranh. Khi người con bị thương, nằm lại giữa mùa mưa nơi chiến trường, hình ảnh mẹ hiện lên da diết trong nỗi nhớ. Đó là dáng mẹ ân cần, lặng lẽ, bước chân nhẹ trong ngôi nhà yên ắng – hình ảnh quen thuộc, giản dị mà vô cùng xúc động.
Nỗi nhớ mẹ gắn liền với ký ức quê hương qua vườn cây, trái ngọt, tiếng chim bói quả. Những hình ảnh đời thường như bưởi, khế, nhãn không chỉ gợi một miền quê yên bình mà còn thể hiện bàn tay chăm chút, tảo tần của mẹ. Tình yêu thương của mẹ tiếp tục được thể hiện qua những bữa ăn dân dã, ấm áp, thể hiện sự quan tâm tinh tế, tận tụy dành cho con.
Ở khổ thơ cuối, trong hoàn cảnh cha và anh đi chiến đấu xa nhà, mẹ dồn trọn tình thương cho con. Mẹ trở thành điểm tựa tinh thần, là quê hương thân thuộc, giúp con vượt qua nỗi đau và sự cô đơn. Qua đoạn trích, Bằng Việt đã ngợi ca người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, âm thầm mà sâu nặng, đồng thời khẳng định mẹ chính là cội nguồn yêu thương và bình yên nhất của đời con.
Trong thơ ca Việt Nam hiện đại, hình ảnh người mẹ luôn là nguồn cảm hứng sâu lắng và thiêng liêng. Đoạn trích trong bài thơ “Mẹ” của Bằng Việt đã khắc họa xúc động tình mẫu tử qua những kỉ niệm giản dị nhưng giàu sức gợi.
Hai câu thơ đầu gợi lên hoàn cảnh đặc biệt của người con:
“Con bị thương, nằm lại một mùa mưa
Nhớ dáng mẹ ân cần mà lặng lẽ”
Hoàn cảnh “bị thương”, “nằm lại một mùa mưa” cho thấy sự gian nan, đau đớn mà người con phải trải qua. Trong hoàn cảnh ấy, hình ảnh hiện lên rõ nhất trong nỗi nhớ chính là người mẹ. Mẹ hiện ra với “dáng ân cần mà lặng lẽ” – một dáng hình quen thuộc, không ồn ào, không phô trương nhưng chan chứa yêu thương. Sự lặng lẽ ấy càng làm nổi bật đức hi sinh thầm kín của mẹ.
Hai câu thơ sau tiếp tục khắc họa không gian và hành động của mẹ:
“Nhà yên ắng, tiếng chân đi rất nhẹ,
Gió từng hồi trên mái lá ùa qua.”
Không gian “nhà yên ắng” gợi cảm giác tĩnh lặng, sâu lắng. Tiếng chân mẹ “đi rất nhẹ” cho thấy sự cẩn trọng, lo lắng của mẹ, sợ làm con đau, sợ phá vỡ giấc ngủ mong manh của con. Hình ảnh “gió từng hồi trên mái lá ùa qua” vừa gợi cái khắc nghiệt của thiên nhiên, vừa làm nổi bật hơn sự chở che, tảo tần của mẹ trong gian khó.
Qua đoạn thơ, Bằng Việt không dùng những lời lẽ hoa mỹ mà bằng hình ảnh đời thường, giọng thơ trầm lắng đã làm nổi bật tình mẫu tử sâu nặng. Mẹ hiện lên là biểu tượng của sự hi sinh âm thầm, của tình yêu thương vô điều kiện dành cho con. Đoạn trích không chỉ thể hiện nỗi nhớ thương mẹ của người con mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm xúc động, sự trân trọng đối với người mẹ của chính mình.
âu trả lời số 1:
Phân tích đoạn trích bài thơ “Mẹ” – Bằng Việt
Trong nền thơ ca Việt Nam hiện đại, hình ảnh người mẹ luôn là nguồn cảm hứng sâu nặng, thiêng liêng. Với giọng thơ trầm lắng, chân thành, Bằng Việt trong bài thơ “Mẹ” đã khắc họa thành công hình tượng người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, yêu thương con bằng tất cả sự âm thầm và bền bỉ. Đoạn trích trên là những dòng thơ thấm đẫm nỗi nhớ, tình thương và lòng biết ơn của người con trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt.
Mở đầu đoạn thơ là hoàn cảnh đặc biệt của người con:
“Con bị thương, nằm lại một mùa mưa”.
Câu thơ gợi lên không gian chiến trường khắc nghiệt, đầy gian lao và mất mát. Trong cơn đau thể xác và tinh thần, nỗi nhớ mẹ hiện lên tha thiết, da diết: “Nhớ dáng mẹ ân cần mà lặng lẽ”. Mẹ không hiện ra bằng những hành động lớn lao mà bằng dáng vẻ quen thuộc, âm thầm, nhẹ nhàng. Hình ảnh “nhà yên ắng, tiếng chân đi rất nhẹ” càng làm nổi bật sự tảo tần, chu đáo của mẹ – một người mẹ luôn sống vì con, lo cho con từng điều nhỏ bé nhất. Âm thanh gió “ùa qua mái lá” vừa gợi sự hoang vắng, vừa làm nền cho nỗi nhớ mẹ thêm sâu lắng.
Nỗi nhớ ấy tiếp tục được khắc họa qua bức tranh quê hương thân thuộc với vườn cây, trái ngọt:
“Nhớ vườn cây che bóng kín sau nhà
Trái chín rụng suốt mùa thu lộp độp”.
Những hình ảnh giản dị như bưởi, khế, nhãn, chim chóc được liệt kê tự nhiên, gợi lên một miền quê yên bình, trù phú, chan chứa hơi ấm gia đình. Đó không chỉ là nỗi nhớ không gian quê nhà mà còn là nỗi nhớ mẹ – người gắn bó, chăm sóc, giữ gìn từng góc vườn, từng mùa quả chín.
Tình mẹ được thể hiện rõ nét hơn trong những kỉ niệm sinh hoạt đời thường:
“Con xót lòng, mẹ hái trái bưởi đào
Con nhạt miệng, có canh tôm nấu khế”.
Mỗi trạng thái nhỏ của con đều được mẹ quan tâm, chăm sóc tận tình. Những món ăn dân dã như khoai nướng, ngô bung không chỉ “ngọt lòng” bởi hương vị, mà còn ngọt bởi tình mẹ thấm đượm trong đó. Hình ảnh “mỗi ban mai toả khói ấm trong nhà” gợi lên sự ấm áp, yên bình, làm nổi bật vai trò của mẹ như ngọn lửa giữ ấm cho mái ấm gia đình.
Đoạn thơ khép lại bằng tình mẫu tử sâu nặng trong bối cảnh chiến tranh chia lìa:
“Ba con đầu đi chiến đấu nơi xa
Tình máu mủ mẹ dồn con hết cả”.
Người mẹ dồn trọn tình yêu thương cho người con còn lại, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc giữa mất mát, lo âu. Khi người con mê man trong những “núi rừng xa lạ”, chỉ cần tỉnh dậy “có mẹ, hoá thành quê”. Câu thơ là sự khẳng định sâu sắc: mẹ chính là quê hương, là cội nguồn yêu thương, là nơi bình yên nhất để con trở về.
Qua đoạn trích bài thơ “Mẹ”, Bằng Việt đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, yêu thương con bằng những điều bình dị mà sâu nặng. Đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng của người con trong chiến tranh mà còn là lời tri ân cảm động đối với mẹ – biểu tượng thiêng liêng của gia đình, quê hương và nguồn sống tinh thần bất diệt.
Câu trả lời số 2:
Phân tích đoạn trích bài thơ “Mẹ” – Bằng Việt
Đoạn trích trong bài thơ “Mẹ” của Bằng Việt là những dòng thơ giàu cảm xúc, thể hiện sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng trong hoàn cảnh chiến tranh. Khi người con bị thương, nằm lại giữa mùa mưa nơi chiến trường, hình ảnh mẹ hiện lên da diết trong nỗi nhớ. Đó là dáng mẹ ân cần, lặng lẽ, bước chân nhẹ trong ngôi nhà yên ắng – hình ảnh quen thuộc, giản dị mà vô cùng xúc động.
Nỗi nhớ mẹ gắn liền với ký ức quê hương qua vườn cây, trái ngọt, tiếng chim bói quả. Những hình ảnh đời thường như bưởi, khế, nhãn không chỉ gợi một miền quê yên bình mà còn thể hiện bàn tay chăm chút, tảo tần của mẹ. Tình yêu thương của mẹ tiếp tục được thể hiện qua những bữa ăn dân dã, ấm áp, thể hiện sự quan tâm tinh tế, tận tụy dành cho con.
Ở khổ thơ cuối, trong hoàn cảnh cha và anh đi chiến đấu xa nhà, mẹ dồn trọn tình thương cho con. Mẹ trở thành điểm tựa tinh thần, là quê hương thân thuộc, giúp con vượt qua nỗi đau và sự cô đơn. Qua đoạn trích, Bằng Việt đã ngợi ca người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, âm thầm mà sâu nặng, đồng thời khẳng định mẹ chính là cội nguồn yêu thương và bình yên nhất của đời con.
Cảm ơn 0 bình luận
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250578 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78544 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62818 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62213 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53105 -
47132
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44037 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41540 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41372
