Quảng cáo
6 câu trả lời 815
Bài thơ Lời con muốn nói của Nguyễn Thị Thu Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc lắng đọng và xúc động. Những câu thơ giản dị như lời thủ thỉ từ trái tim người con dành cho cha mẹ khiến em cảm nhận rõ hơn tình yêu thương thầm lặng mà cha mẹ luôn trao đi mỗi ngày. Đọc bài thơ, em thấy thấp thoáng hình ảnh chính mình – có những điều yêu thương muốn nói nhưng còn ngập ngừng, chưa dám thổ lộ. Giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành giúp em hiểu rằng cha mẹ luôn là điểm tựa vững chắc, sẵn sàng lắng nghe và bao dung. Bài thơ khiến em thêm trân trọng gia đình và tự nhắc nhở bản thân phải biết yêu thương, quan tâm và nói lời cảm ơn cha mẹ nhiều hơn khi còn có thể.
Bài thơ "Lời con muốn nói" của nhà thơ Nguyễn Thị Thu Phương không chỉ đơn thuần là một tác phẩm văn học mang tính nghệ thuật, mà nó còn là một tiếng lòng thổn thức, một bản giao hưởng nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt về tình mẫu tử, đủ sức làm lay động những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn của bất cứ ai khi đọc qua. Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, người đọc đã bị cuốn vào một dòng sông cảm xúc đầy chiêm nghiệm, nơi mà hình ảnh người mẹ không hiện lên với những vẻ đẹp mỹ lệ, cao sang mà lại gắn liền với những gì bình dị, lam lũ và tần tảo nhất của cuộc đời. Cảm xúc chủ đạo bao trùm lên toàn bộ đoạn văn này chính là một nỗi thương xót nghẹn ngào pha lẫn với lòng biết ơn vô hạn, khi tác giả khéo léo khắc họa chân dung người mẹ qua những chi tiết giàu sức gợi như đôi bàn tay gầy guộc, những vết rạn chân chim và cả những nhọc nhằn "nắng cháy mưa dầm" để chắt chiu cho con từng giấc ngủ, từng miếng ăn. Em cảm thấy tâm hồn mình như chùng xuống khi nhận ra rằng, đằng sau sự trưởng thành và vinh quang của con cái luôn là bóng dáng hao gầy, là sự hy sinh thầm lặng, quên mình của mẹ. Nguyễn Thị Thu Phương đã sử dụng những ngôn từ rất đỗi mộc mạc, không hề phô trương nhưng lại có sức nặng ngàn cân, khiến mỗi câu thơ như một nhát dao khứa vào lòng người con những nỗi niềm hối lỗi muộn màng. Đọc bài thơ, em tự soi chiếu lại chính bản thân mình và nhận ra rằng, có đôi khi trong guồng quay hối hả của cuộc sống, chúng ta đã quá vô tình, quá mải mê đuổi theo những giá trị phù phiếm bên ngoài mà quên mất rằng ở nhà luôn có một người mẹ đang lặng lẽ chờ đợi, dõi theo từng bước chân ta đi. Cái hay của bài thơ không chỉ nằm ở việc ngợi ca công lao của mẹ, mà còn ở sự can đảm đối diện với sự vô tâm của chính mình từ phía người con. Đó là cảm giác hối hận khi nhận ra mái tóc mẹ đã bạc thêm vì lo toan, ánh mắt mẹ đã mờ đi vì thức khuya dậy sớm, còn con thì vẫn cứ mãi như con chim non ham chơi chưa biết quay về tổ ấm. Từng câu chữ cứ thế tuôn chảy, gợi lên trong lòng em một niềm khao khát cháy bỏng được quay trở về bên mẹ, được sà vào lòng mẹ để cảm nhận hơi ấm thiêng liêng mà không một thứ lụa là, nhung gấm nào có thể thay thế được. Bài thơ còn mở rộng biên độ cảm xúc khi chuyển từ lòng biết ơn sang một lời hứa, một sự quyết tâm về sự đền đáp và báo hiếu. Hình ảnh người con muốn trở thành "cây gậy" để mẹ tựa vào khi chân yếu tay mềm, muốn trở thành "ánh mắt" để dẫn lối cho mẹ lúc xế chiều chính là đỉnh cao của cảm xúc nhân văn. Nó cho thấy một sự trưởng thành vượt bậc trong nhận thức: con cái không chỉ là người nhận lãnh tình thương mà còn phải là người bảo vệ, là bến đỗ bình yên cho cha mẹ khi họ về già. Em cảm thấy khâm phục cách tác giả dẫn dắt mạch cảm xúc, từ sự quan sát hình dáng bên ngoài đến việc thấu hiểu nỗi lòng bên trong, và cuối cùng là sự chuyển hóa thành hành động cụ thể. Sự xúc động ấy cứ âm ỉ cháy trong lòng em, thôi thúc em phải hành động ngay lập tức, phải nói lời yêu thương mẹ ngay khi còn có thể, bởi thời gian là một vòng quay nghiệt ngã không chờ đợi một ai. Bài thơ giống như một hồi chuông cảnh tỉnh, đánh thức những phần người tốt đẹp nhất, vị tha nhất trong mỗi chúng ta, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn, về đạo nghĩa làm con vốn là nền tảng của mọi giá trị đạo đức. Qua lăng kính của Nguyễn Thị Thu Phương, tình mẫu tử không còn là một khái niệm trừu tượng mà hiện hữu cụ thể trong từng bát canh ngọt, từng lời ru buồn hay từng nếp nhăn trên trán mẹ. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa yếu tố biểu cảm và tự sự đã tạo nên một sức hút kỳ lạ, khiến người đọc không thể rời mắt khỏi trang giấy cho đến dòng cuối cùng. Em nhận ra rằng, cái đích cuối cùng của văn học chính là hướng con người ta đến cái Thiện, cái Mỹ, và "Lời con muốn nói" đã làm rất tốt sứ mệnh ấy khi gieo vào lòng độc giả những hạt mầm của lòng trắc ẩn và sự bao dung. Kết thúc bài thơ, dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong tâm trí em như một bản nhạc không lời nhưng đầy sức gợi, làm cho con người ta thấy mình cần phải sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn và biết trân trọng những giá trị giản đơn nhưng bền vững của gia đình. Đây thực sự là một tác phẩm chạm đến trái tim, một bài học giáo dục nhân cách sâu sắc bằng con đường tình cảm, khiến em thêm yêu kính mẹ và hiểu rằng trên đời này, không có kỳ quan nào vĩ đại bằng trái tim của người mẹ. Mỗi lần đọc lại bài thơ này, em đều thấy mình như được thanh lọc tâm hồn, được gột rửa khỏi những ích kỷ nhỏ nhen để hướng tới một lối sống hiếu nghĩa, cao đẹp hơn, và đó chính là giá trị vĩnh cửu mà bài thơ của Nguyễn Thị Thu Phương đã mang lại cho cuộc đời này.
Thu Trang
· 2 tháng trước
Sai bài r bn cảm ơn nhiều nhé
Bài thơ "Lời con muốn nói" của nhà thơ Nguyễn Thị Thu Phương không chỉ đơn thuần là một tác phẩm văn học mang tính nghệ thuật, mà nó còn là một tiếng lòng thổn thức, một bản giao hưởng nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt về tình mẫu tử, đủ sức làm lay động những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn của bất cứ ai khi đọc qua. Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, người đọc đã bị cuốn vào một dòng sông cảm xúc đầy chiêm nghiệm, nơi mà hình ảnh người mẹ không hiện lên với những vẻ đẹp mỹ lệ, cao sang mà lại gắn liền với những gì bình dị, lam lũ và tần tảo nhất của cuộc đời. Cảm xúc chủ đạo bao trùm lên toàn bộ đoạn văn này chính là một nỗi thương xót nghẹn ngào pha lẫn với lòng biết ơn vô hạn, khi tác giả khéo léo khắc họa chân dung người mẹ qua những chi tiết giàu sức gợi như đôi bàn tay gầy guộc, những vết rạn chân chim và cả những nhọc nhằn "nắng cháy mưa dầm" để chắt chiu cho con từng giấc ngủ, từng miếng ăn. Em cảm thấy tâm hồn mình như chùng xuống khi nhận ra rằng, đằng sau sự trưởng thành và vinh quang của con cái luôn là bóng dáng hao gầy, là sự hy sinh thầm lặng, quên mình của mẹ. Nguyễn Thị Thu Phương đã sử dụng những ngôn từ rất đỗi mộc mạc, không hề phô trương nhưng lại có sức nặng ngàn cân, khiến mỗi câu thơ như một nhát dao khứa vào lòng người con những nỗi niềm hối lỗi muộn màng. Đọc bài thơ, em tự soi chiếu lại chính bản thân mình và nhận ra rằng, có đôi khi trong guồng quay hối hả của cuộc sống, chúng ta đã quá vô tình, quá mải mê đuổi theo những giá trị phù phiếm bên ngoài mà quên mất rằng ở nhà luôn có một người mẹ đang lặng lẽ chờ đợi, dõi theo từng bước chân ta đi. Cái hay của bài thơ không chỉ nằm ở việc ngợi ca công lao của mẹ, mà còn ở sự can đảm đối diện với sự vô tâm của chính mình từ phía người con. Đó là cảm giác hối hận khi nhận ra mái tóc mẹ đã bạc thêm vì lo toan, ánh mắt mẹ đã mờ đi vì thức khuya dậy sớm, còn con thì vẫn cứ mãi như con chim non ham chơi chưa biết quay về tổ ấm. Từng câu chữ cứ thế tuôn chảy, gợi lên trong lòng em một niềm khao khát cháy bỏng được quay trở về bên mẹ, được sà vào lòng mẹ để cảm nhận hơi ấm thiêng liêng mà không một thứ lụa là, nhung gấm nào có thể thay thế được. Bài thơ còn mở rộng biên độ cảm xúc khi chuyển từ lòng biết ơn sang một lời hứa, một sự quyết tâm về sự đền đáp và báo hiếu. Hình ảnh người con muốn trở thành "cây gậy" để mẹ tựa vào khi chân yếu tay mềm, muốn trở thành "ánh mắt" để dẫn lối cho mẹ lúc xế chiều chính là đỉnh cao của cảm xúc nhân văn. Nó cho thấy một sự trưởng thành vượt bậc trong nhận thức: con cái không chỉ là người nhận lãnh tình thương mà còn phải là người bảo vệ, là bến đỗ bình yên cho cha mẹ khi họ về già. Em cảm thấy khâm phục cách tác giả dẫn dắt mạch cảm xúc, từ sự quan sát hình dáng bên ngoài đến việc thấu hiểu nỗi lòng bên trong, và cuối cùng là sự chuyển hóa thành hành động cụ thể. Sự xúc động ấy cứ âm ỉ cháy trong lòng em, thôi thúc em phải hành động ngay lập tức, phải nói lời yêu thương mẹ ngay khi còn có thể, bởi thời gian là một vòng quay nghiệt ngã không chờ đợi một ai. Bài thơ giống như một hồi chuông cảnh tỉnh, đánh thức những phần người tốt đẹp nhất, vị tha nhất trong mỗi chúng ta, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn, về đạo nghĩa làm con vốn là nền tảng của mọi giá trị đạo đức. Qua lăng kính của Nguyễn Thị Thu Phương, tình mẫu tử không còn là một khái niệm trừu tượng mà hiện hữu cụ thể trong từng bát canh ngọt, từng lời ru buồn hay từng nếp nhăn trên trán mẹ. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa yếu tố biểu cảm và tự sự đã tạo nên một sức hút kỳ lạ, khiến người đọc không thể rời mắt khỏi trang giấy cho đến dòng cuối cùng. Em nhận ra rằng, cái đích cuối cùng của văn học chính là hướng con người ta đến cái Thiện, cái Mỹ, và "Lời con muốn nói" đã làm rất tốt sứ mệnh ấy khi gieo vào lòng độc giả những hạt mầm của lòng trắc ẩn và sự bao dung. Kết thúc bài thơ, dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong tâm trí em như một bản nhạc không lời nhưng đầy sức gợi, làm cho con người ta thấy mình cần phải sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn và biết trân trọng những giá trị giản đơn nhưng bền vững của gia đình. Đây thực sự là một tác phẩm chạm đến trái tim, một bài học giáo dục nhân cách sâu sắc bằng con đường tình cảm, khiến em thêm yêu kính mẹ và hiểu rằng trên đời này, không có kỳ quan nào vĩ đại bằng trái tim của người mẹ. Mỗi lần đọc lại bài thơ này, em đều thấy mình như được thanh lọc tâm hồn, được gột rửa khỏi những ích kỷ nhỏ nhen để hướng tới một lối sống hiếu nghĩa, cao đẹp hơn, và đó chính là giá trị vĩnh cửu mà bài thơ của Nguyễn Thị Thu Phương đã mang lại cho cuộc đời này.
Bài thơ "Lời con muốn nói" của Nguyễn Thị Thu Phương khiến em cảm thấy xúc động và sâu lắng. Qua những dòng thơ giản dị nhưng đầy tình cảm, em cảm nhận được sự chân thành và sâu sắc trong tình cảm của người con dành cho cha mẹ. Những lời lẽ mộc mạc, chân thật như đang nói từ tâm đáy lòng, thể hiện tình yêu thương, sự biết ơn và mong muốn được cha mẹ hiểu, yêu thương và trân trọng. Bài thơ không chỉ gợi lên cảm xúc riêng của em mà còn khiến em suy ngẫm về tình cảm gia đình, về những điều giản dị mà ý nghĩa trong cuộc sống.
4 Vẽ sơ đồ bố cục bài văn phân tích một tác phẩm văn học phân tích nội dung chủ đề và những nét đặc sắc về trước nghệ thuật lớp 9 trang 148
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250578 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78544 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62818 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62213 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53105 -
47132
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44037 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41540 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41372
Gửi báo cáo thành công!
