hãy viết một bài văn nghị luận bày tỏ ý kiến đồng tình hay phản đối vè hiện tượng xả rác bừa bãi hiện nay
Quảng cáo
5 câu trả lời 338
Nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi hiện nay
Trong cuộc sống hiện đại, khi xã hội ngày càng phát triển thì vấn đề môi trường lại trở thành nỗi lo chung của toàn nhân loại. Một trong những nguyên nhân trực tiếp gây ô nhiễm môi trường hiện nay chính là hiện tượng xả rác bừa bãi. Đây là hành vi đáng bị lên án và cần phải được ngăn chặn kịp thời.
Trước hết, xả rác bừa bãi là hành động thiếu ý thức của một bộ phận người dân. Không khó để bắt gặp hình ảnh rác thải vứt tràn lan ở vỉa hè, công viên, kênh rạch, bãi biển hay thậm chí ngay trong trường học. Nhiều người vì sự tiện lợi cá nhân mà sẵn sàng vứt rác ra môi trường xung quanh, mặc kệ hậu quả lâu dài mà hành vi đó gây ra.
Hậu quả của việc xả rác bừa bãi là vô cùng nghiêm trọng. Trước tiên, nó làm mất mỹ quan đô thị, khiến cảnh quan trở nên nhếch nhác, ô nhiễm. Bên cạnh đó, rác thải còn gây ô nhiễm đất, nước và không khí, ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe con người. Nhiều dịch bệnh nguy hiểm có thể phát sinh từ rác thải, đặc biệt là ở những khu vực đông dân cư. Ngoài ra, rác thải nhựa còn gây hại nghiêm trọng đến hệ sinh thái, đe dọa sự sống của nhiều loài động vật.
Nguyên nhân của hiện tượng này xuất phát từ ý thức kém của một số người, sự thiếu hiểu biết về tác hại của rác thải, cũng như việc chưa chấp hành nghiêm các quy định về bảo vệ môi trường. Một số nơi vẫn còn thiếu thùng rác công cộng hoặc công tác xử phạt chưa đủ nghiêm minh, khiến tình trạng xả rác vẫn tiếp diễn.
Để khắc phục hiện tượng xả rác bừa bãi, mỗi người cần nâng cao ý thức trách nhiệm đối với môi trường sống. Chúng ta nên bỏ rác đúng nơi quy định, hạn chế sử dụng đồ nhựa dùng một lần, tích cực tham gia các hoạt động bảo vệ môi trường. Bên cạnh đó, nhà nước cần tăng cường tuyên truyền, giáo dục và có những biện pháp xử phạt nghiêm khắc đối với hành vi xả rác bừa bãi.
Tóm lại, xả rác bừa bãi là một hiện tượng tiêu cực, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường và đời sống con người. Việc bảo vệ môi trường không phải là trách nhiệm của riêng ai mà là nghĩa vụ chung của toàn xã hội. Mỗi hành động nhỏ hôm nay sẽ góp phần tạo nên một môi trường xanh – sạch – đẹp cho tương lai.
Bài tham khảo 1:
Môi trường là không gian sinh tồn của con người, là cái nôi nuôi dưỡng sự sống. Thế nhưng, trong guồng quay hối hả của thời đại công nghiệp hóa, chúng ta dường như đang quá mải mê đuổi theo những giá trị vật chất mà quên đi việc bảo vệ "lá phổi xanh" của chính mình. Một trong những vấn nạn nhức nhối, đáng lên án nhất hiện nay chính là hiện tượng xả rác bừa bãi. Đây không chỉ là một thói quen xấu mà còn là biểu hiện của sự xuống cấp về ý thức văn minh, gây ra những hệ lụy khôn lường cho hiện tại và mai sau. Tôi hoàn toàn phản đối hành vi này và coi đó là một "tội ác" đối với thiên nhiên.
Thực trạng xả rác bừa bãi hiện nay diễn ra phổ biến đến mức đáng báo động, có mặt ở mọi lúc, mọi nơi. Đi dọc các con phố, không khó để bắt gặp những túi nilon, vỏ chai nhựa hay tàn thuốc lá nằm lăn lóc trên vỉa hè, dưới lòng đường. Tại các công viên, ghế đá – nơi vốn dĩ để thư giãn – lại thường xuyên bị bủa vây bởi vỏ bánh kẹo, ly trà sữa. Thậm chí, ngay cả những danh lam thắng cảnh, những bãi biển thơ mộng cũng phải oằn mình gánh chịu hàng tấn rác thải sau mỗi mùa du lịch. Đáng buồn hơn, sau những sự kiện văn hóa nghệ thuật lớn, khi đèn sân khấu tắt đi cũng là lúc mặt đất bị bao phủ bởi một "biển rác". Rác thải không tự sinh ra, nó là kết quả của những cái "tiện tay" vô trách nhiệm.
Nguyên nhân của hiện tượng này, trước hết và quan trọng nhất, nằm ở ý thức kém cỏi của một bộ phận người dân. Nhiều người mang tâm lý ích kỷ, cho rằng "sạch nhà mình là đủ", còn nơi công cộng là chuyện của thiên hạ. Họ mặc định rằng việc dọn dẹp rác là trách nhiệm của công nhân môi trường vì họ đã được trả lương, mà quên mất rằng bảo vệ môi trường là nghĩa vụ chung của mọi cá nhân. Bên cạnh đó, thói quen sống tùy tiện, thiếu sự giáo dục nghiêm khắc từ gia đình và nhà trường đã hình thành nên những lối sống lệch lạc. Ngoài ra, việc thiếu thốn hệ thống thùng rác công cộng và các biện pháp xử phạt chưa đủ sức răn đe cũng là kẽ hở để hành vi này tiếp diễn.
Hậu quả của việc xả rác bừa bãi không đơn giản chỉ là làm mất mỹ quan đô thị. Về lâu dài, rác thải, đặc biệt là rác thải nhựa, phải mất hàng trăm năm mới có thể phân hủy. Chúng thấm vào đất, làm ô nhiễm nguồn nước ngầm, và đi vào chuỗi thức ăn của con người thông qua các loại thủy hải sản. Đây là mầm mống của những căn bệnh nan y nguy hiểm. Rác thải tồn đọng dưới cống rãnh gây tắc nghẽn, dẫn đến tình trạng ngập úng mỗi khi mưa lớn, làm xáo trộn đời sống sinh hoạt. Hơn thế nữa, một đất nước ngập tràn rác thải sẽ để lại ấn tượng xấu trong mắt bạn bè quốc tế, làm giảm giá trị hình ảnh quốc gia và ảnh hưởng nghiêm trọng đến ngành du lịch.
Để khắc phục vấn nạn này, chúng ta cần một cuộc cách mạng về nhận thức và hành động. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ để giáo dục thế hệ trẻ về tình yêu thiên nhiên và ý thức bảo vệ môi trường ngay từ khi còn nhỏ. Các cơ quan chức năng cần thực hiện nghiêm minh Nghị định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực môi trường, không thể chỉ dừng lại ở việc nhắc nhở. Việc tăng cường lắp đặt thùng rác phân loại và camera giám sát tại các khu vực công cộng cũng là điều vô cùng cần thiết.
"Sạch nhà thì mát, sạch bát ngon cơm". Một môi trường sống trong lành là tiền đề cho một cuộc sống hạnh phúc và bền vững. Chúng ta hãy thôi đổ lỗi cho hoàn cảnh hay những người xung quanh. Thay vào đó, mỗi người hãy tự giác từ những việc nhỏ nhất: bỏ rác đúng nơi quy định, hạn chế sử dụng đồ nhựa một lần và tích cực tham gia các phong trào làm sạch môi trường. Hãy nhớ rằng: Trái Đất này không phải là di sản chúng ta thừa kế từ tổ tiên, mà là món nợ chúng ta vay mượn từ con cháu đời sau. Hãy hành động ngay hôm nay trước khi quá muộn!
Bài tham khảo 2:
Môi trường không chỉ là lớp vỏ vật chất bao quanh con người; nó là hơi thở, là mạch máu, là "người mẹ" duy nhất nuôi dưỡng sự sống. Thế nhưng, giữa vẻ hào nhoáng của những tòa cao ốc và ánh đèn màu rực rỡ, con người đang âm thầm "bức tử" người mẹ ấy bằng một thói quen tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng đầy tàn nhẫn: xả rác bừa bãi. Đó không đơn thuần là hành vi vứt bỏ một vật dụng thừa thãi, mà là sự vứt bỏ lòng tự trọng cá nhân và ý thức trách nhiệm trước cộng đồng. Tôi kịch liệt phản đối hành động này và coi đó là tiếng chuông cảnh báo cho một cuộc khủng hoảng văn hóa sâu sắc.
Thực trạng xả rác hiện nay hiện hữu như một "vết sẹo" khó lành trên gương mặt của đô thị lẫn nông thôn. Nhìn vào những dòng sông xanh mát ngày nào giờ đây "oằn mình" gánh chịu tầng tầng lớp lớp túi nilon, xác động vật bốc mùi hôi thối, ta không khỏi xót xa. Tại các địa danh văn hóa, lịch sử – nơi linh thiêng và tôn nghiêm – rác thải nhựa vẫn ngang nhiên xuất hiện sau mỗi bước chân du khách. Đáng buồn thay, sự tiện lợi nhất thời của cái "tiện tay" đã chiến thắng sự tử tế và lòng trắc ẩn đối với thiên nhiên.
Nguyên nhân sâu xa của vấn nạn này không nằm ở chỗ thiếu thùng rác, mà nằm ở tâm lý "kẻ ngoài cuộc" của một bộ phận không nhỏ chúng ta. Nhiều người tin rằng một mẩu giấy nhỏ, một chiếc vỏ kẹo sẽ chẳng thể làm hại thế giới, nhưng họ quên rằng hàng triệu cái "một" ấy sẽ tạo thành những núi rác khổng lồ. Họ nhân danh sự bận rộn để bào chữa cho sự lười biếng, nhân danh quyền cá nhân để xâm phạm không gian chung. Sự ích kỷ ấy không chỉ làm bẩn đôi chân người qua đường mà còn làm bẩn cả nhân cách của chính người xả rác. Một xã hội văn minh không thể được xây dựng bởi những công dân xem thường nơi mình đang sống.
Hệ lụy của việc xả rác bừa bãi là một vòng lặp chết chóc mà con người chính là nạn nhân cuối cùng. Rác thải nhựa vứt xuống biển sẽ bị sinh vật biển ăn phải, các hạt vi nhựa thấm vào mô thịt, rồi cuối cùng chúng ta lại ăn chính những loại hải sản ấy. Chúng ta đang đầu độc chính mình bằng con đường ngắn nhất và tàn khốc nhất. Về mặt xã hội, một cộng đồng ngập rác là một cộng đồng đang rệu rã về ý thức. Làm sao chúng ta có thể tự hào về một quốc gia nghìn năm văn hiến khi chính chúng ta đang dẫm đạp lên vẻ đẹp ấy bằng rác thải hằng ngày?
Để chấm dứt "vấn nạn đen" này, không chỉ cần những nghị định xử phạt nặng nề mà cần một "bộ lọc" trong tâm hồn mỗi người. Pháp luật phải nghiêm minh, biến việc xả rác thành một hành vi bị xã hội lên án gay gắt như những tội lỗi về đạo đức. Giáo dục phải đi vào thực chất, dạy trẻ em biết đau lòng trước một nhành cây bị rác vây quanh, biết xấu hổ khi thấy người lớn tùy tiện vứt bỏ rác ra đường. Chỉ khi chúng ta coi rác là "giặc", là kẻ thù của sự sống, ta mới có đủ quyết tâm để loại bỏ nó.
Trái Đất có thể sống thiếu con người, nhưng con người không thể tồn tại nếu thiếu một hành tinh xanh. Mỗi hành động nhặt một mẩu giấy, bỏ một chai nhựa đúng nơi quy định không chỉ là làm sạch môi trường, mà còn là hành động nhặt lại lòng tự trọng và sự văn minh đã bị đánh rơi. Đừng để hơi thở của mẹ thiên nhiên lịm dần dưới lớp nhựa vô tri, hãy hành động ngay hôm nay vì một tương lai mà con cháu chúng ta vẫn còn được nhìn thấy những dòng sông trong vắt và những cánh đồng xanh tươi.
Môi trường sống là ngôi nhà chung của toàn nhân loại, là nơi cung cấp cho chúng ta không khí để thở, nước để uống và đất đai để sinh tồn. Thế nhưng, ngôi nhà ấy đang ngày càng bị tàn phá bởi chính bàn tay con người. Một trong những hành vi đáng lên án nhất hiện nay chính là hiện tượng xả rác bừa bãi. Cá nhân tôi hoàn toàn phản đối hành động này và cho rằng đây là một vấn đề cấp bách cần được giải quyết triệt để.
Xả rác bừa bãi là hành vi vứt bỏ các loại rác thải sinh hoạt, rác thải nhựa, túi ni lông... không đúng nơi quy định, từ vỉa hè, lòng đường cho đến sông ngòi, kênh rạch. Không khó để bắt gặp hình ảnh một người thản nhiên ném vỏ chai nước xuống hồ, hay những túi rác chất đống ngay dưới biển cấm đổ rác. Đây không chỉ là một hành động thiếu văn minh mà còn là biểu hiện của lối sống ích kỷ, thiếu trách nhiệm với cộng đồng.
Tại sao chúng ta phải quyết liệt phản đối hành vi này? Trước hết, xả rác bừa bãi gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Rác thải nhựa mất hàng trăm năm mới phân hủy, chúng làm tắc nghẽn cống rãnh, gây ngập lụt đô thị và làm chết các loài sinh vật dưới nước. Thứ hai, nó trực tiếp đe dọa đến sức khỏe con người. Những bãi rác tự phát là nơi trú ngụ của chuột, gián, muỗi – những tác nhân gây ra các dịch bệnh nguy hiểm. Cuối cùng, việc xả rác làm mất đi vẻ đẹp cảnh quan. Một đất nước du lịch không thể phát triển nếu những bãi biển thơ mộng hay những con phố cổ kính luôn ngập tràn rác thải.
Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này phần lớn nằm ở ý thức của mỗi cá nhân. Nhiều người vẫn mang tư duy "sạch nhà mình, bẩn nhà người", cho rằng một mẩu rác nhỏ của mình không thể làm hại môi trường. Sự lỏng lẻo trong việc xử phạt của các cơ quan chức năng cũng khiến nhiều người "nhờn luật", coi việc vứt rác ra đường là chuyện bình thường.
Để thay đổi thực trạng này, phản đối bằng lời nói là chưa đủ, chúng ta cần những hành động cụ thể. Mỗi học sinh cần rèn luyện thói quen "bỏ rác vào thùng", hạn chế sử dụng đồ nhựa một lần. Nhà trường và xã hội cần đẩy mạnh tuyên truyền, nhưng cũng cần có những chế tài xử phạt thật nặng đối với hành vi cố tình vi phạm. Chúng ta hãy cùng nhau thực hiện thông điệp: "Rác là tài nguyên nếu được đặt đúng chỗ, nhưng là rác thải nếu bị vứt bừa bãi".
Xả rác bừa bãi là một thói quen xấu cần bị loại bỏ ngay lập tức ra khỏi đời sống văn minh. Bảo vệ môi trường không phải là việc gì quá to tát, nó bắt đầu từ chính hành động cúi xuống nhặt một vỏ *** và bỏ vào thùng rác của mỗi chúng ta. Hãy cùng chung tay vì một Việt Nam xanh - sạch - đẹp!
ChMộtˋo bạn, đMộtˆy lMộtˋ bMộtˋtôi vMột˘n nghị luận bMộtˋy bảo sự phản đoˆˊtôi đoˆˊtôi đã thực hiện việc xả rMộtˊc bMột˜i - một vMộtˆˊn đeˆˋ lan nhoˆˊi đ ang đ e. moˆi tr ờng soˆˊng chbạnˊng ta.
NHẬN DẠNGMộtˋN yˊ chi tieˆˊt
**1. Mở bMộtˋTôi:**
DMộtˆ˜n dMột˘ˊtivieˆˋ tMộtˆˋm quan trọng của moˆi tr ờng .
Neˆu vMộtˆˊn đeˆˋ: Hiện t ợng rMộtˊc bMột˜i đ ang dieˆ˜n ra phổ bieˆˊn vMộtˋ thMộtˊtôi đ ộ phản đoˆˊtôieˆˊt- đoˆˊtôi với hMộtˋnh vi nMộtˋy.
**2. ThMộtˆn bMộtˋTôi:**
**Đề:** RMộtˊc coˊ phòng ở khMột˘ˊp n ơ i: từ ờng phoˆˊ, coˆng vieˆn đeˆˊn keˆnh h, bMột˜isea; rMộtˊc sau cMộtˊc sự kiện coˆng.
**Nguyeˆn nhMộtˆn:** Thoˊtôi quen tiện tay, yˊ kiến keˊm, suy nghTôi˜ "rMộtˊcmTôiˋnh nhỏ khoˆng sao" vMộtˋ sự thieˆˊu nghieˆm minh trong xử lý.
**Hậu quả (Lyˊ do phản đoˆˊTôi):**
LMộtˋm mMộtˆˊt my˜ quan đoˆthị , ảnh h Trongng đ eˆˊn du giới.
GMộtˆy oˆ nhieˆ˜m đMộtˆˊt, n , khoˆng khTôiˊ; lMộtˋ mMộtˆˋm moˆˊng gMộtˆy bệnh đau.
GMộtˆy tMột˘ˊc nghe˜n hệ thốngoˆˊng thoMộtˊt n , dMộtˆ˜n đeˆˊn9 đoˆ Thị.
** 💔Mộtˊp:** Tuyeˆn truyeˆˋn giMộtˊosex, tMột˘ng c ờng thbạnˋng rMộtˊc vMộtˋ coˊ phMộtˊpx hMộtˋnh chTôiˊthật nặng.
**3. Keˆˊt bMộtˋTôi:**
Khẳng định lại sự phản ánhoˆˊtôi hMộtˋnh vi rMộtˊc.
keˆu gửi: Bảo vệ moˆi tr ờng lMộtˋ Bảo vệ sự soˆˊng chTôiˊnh mTôiˋnh.
II. BMộtˋtôi vMột˘n mMộtˆ˜u (Khoão 500 chữ)
Moˆtôi trường xanh - sạch - đẹp lMộtˋ m ơ của mọi quoˆˊc gia, nh ư ng m ơ Mộtˆˊy đ ang bị đ e bảo nghieˆm trọng bởi một thoˊtôi xMộtˆˊu xTôiˊ: rMộtˊc bMột˜i. CMộtˊ nhMộtˆn toˆtôi hoMộtˋn tớiMộtˋn phản đoˆˊtôi hMộtˋnh đ um nMộtˋy, bởi noˊ khoˆng chỉ lMộtˋ biểu hiện xin sự thieˆˊu vMột˘n hoˊlàMộtˋ coˋn lMộtˋ mMộtˆˋm moˆˊhủy bỏ môi trường hoạt động của chTôiˊnh nhMộtˆloại.
cùng cMộtˊc thMộtˋnh phoˆˊ lớn hay chTôiˊ lMộtˋ những khu du lịch nổi tiếngeˆˊng, chbạnˊng ta khoˆng khoˊ đ oe bMột˘ˊt gặp những tbạnˊi nilon, vỏ chai nhựa hay stung thuoˆˊc lMộtˊ NMột˘ˋm ngổn ngang. Sau moˆ˜sự kiện phMộtˊo hoa hay ca nhạc ngoMộtˋi trời, mặt đMộtˆˊt ờ được che phủ bởi một "biển rMộtˊc". Nguyeˆn nhMộtˆn thực sự nMộtˋy phMộtˆˋn lớn đeˆˊn từ yˊ thức chủ của con ng ư ời. Nhieˆˋu ng ư vMộtˆ˜n. theoˊi quen "tĩnh đMộtˆu quMột˘ng đoˊ", hoặc mang tMộtˆmlyˊ Tôiˊch nhân rMột˘ˋng giữ sạch moˆi tr ờng lMộtˋ trMộtˊch coˆng nhMộtˆn vệ sinh tài khoˆng phải của mTôiˋnh.
Toˆtôi phản ứng đoˆˊi-h rMộtˊc bMột˜tôi tr heˆˊtiviTôiˋ những quả neˆˋ mMộtˋ Noˊ đ oe lại cho hệ sinh thMộtˊi. RMộtˊc nhựa mMộtˆˊthMộtˋng trMột˘m nMột˘m mới phMộtˆnfort, chbạnˊng đ i vMộtˋtrên nguoˆˋn n , lenh vMộtˋồ chuoˆ˜tôi Một˘n vMộtˋ cuoˆˊtôi cbạnˋng quay lại đMộtˆˋu đ ộc sức khỏe con ng ư ời qua cMộtˊc cMột˘n bệnh nguy hiểm ngheˋo. Tại cMộtˊc đoˆ được hiển thị, rMộtˊc bị xò xuoˆˊng coˆˊng rMột˜nh lMộtˋ nguyeˆn nhMộtˆn chTôiˊnh gMộtˆy tMột˘ˊc nghe˜n doˋng, dMộtˆ˜n đeˆˊn tTôiˋnh x "phoˆˊ cbạn˜ng nh soˆng" moˆ˜tôi khi coˊ m a lớn. Beˆn cạnh đoˊ, một đMộtˆˊt n ngập trong rMộtˊc se˜ khoˆng bao giờ coˊ thể tạo ra ợcMộtˆˊn t ợng toˆˊt đ lé trong mMột˘ˊt bạn beˋ câu hỏioˆˊc teˆˊ, lMộtˋm-hỏng nghieˆm trọng đeˆˊn hTôiˋảnh vMộtˋ tieˆˋm nMột˘ng dui quoˆˊc gia.
Đ م chMộtˆˊmTôiˋnh. nMộtˋy, chbạnˊng ta khoˆcó thể dừng lại ở những lời keˆu trong suoˆng. CMộtˆˋn coˊ những cái tên hayMộtˊpx xử lý thật vMộtˋ nghieˆm minh đoˆˊtôi với hMộtˋnh vi- rMộtˊc khoˆng đbạnˊng n ơ i quy đ pure, gioˆˊng nh cMộtˊch mMộtˋ nhieˆˋu quoˆˊc gia vMột˘n minh đMột˜ Mộtˊpung thMộtˋnh coˆng. Moˆ˜tôi cMộtˊ nhMộtˆn cMộtˆˋn reˋn luyện thoˊtôi làm rMộtˊc vMộtˋo thbạnˋng, hạn cheˆˊ sử dụng đoˆˋ vật một lMộtˆˋn vMộtˋ tTôiˊch cực tham gia cMộtˊc phong trMộtˋo lMộtˋm và moˆi tr ờng .
Toˊm lại, rMộtˊc bMột˜tôi lMộtˋ một hMộtˋnh đ ong đMộtˊng leˆN Mộtˊn. Moˆi tr ờng khoˆng phải lMộtˋ cMộtˊi kho voˆ tận đ ow ta tbạnˋy yˊ bỏ qua nhiều thứ . HMột˜y- rMột˘ˋng, moˆ˜tôi rMộtˊc bạn neˊm xuoˆˊng hoˆm nay chTôiˊnh lMộtˋ một gMộtˊnh x mMộtˋ con chMộtˊu chbạnˊng ta phải gMộtˊnh chịu mai sau. HMột˜y cbạnˋng nhau hMộtˋnh rộng để trả lại m Mộtˋu xanh cho TrMộtˊtôi ĐMộtˆˊt, bMột˘ˊt đMộtˆˋu từ nhỏ nhMộtˆˊt: Trả rMộtˊc đbạnˊng n ơ i quy đ ịnh.
Hy bMộtˋtôi vMột˘n nMộtˋy se˜ gibạnˊp bạn hoMộtˋn theMộtˋnh toˆˊt yeˆu cMộtˆˋu. mTôiˋnh. Bạn coˊ muoˆˊn mTôiˋnh vieˆˊt theeˆm một đ s s vMột˘n ngMột˘ˊn veˆˋ cMộtˊch phMộtˆn loại rMộtˊc nhMộtˋ đ oi x sung vMộtˋo phMộtˆˋn giải phMộtˊp khoˆng?
# u y n n cut e core
Hiện nay, ở đất nước ta, cứ mỗi bước chân đều xuất hiện rác, cho dù là nơi công cộng hay danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Lý do chính là việc không biết giữ gìn vệ sinh chung của đa số người dân trong thành phố, lâu nay trở thành thói quen và tạo thành hiện tượng xả rác bừa bãi.
Một vỏ lon, một bọc nilon dơ, một vỏ trái cây,… chúng thường xuyên xuất hiện trên mặt đường khiến những người điều khiển phương tiện giao thông đôi khi bối rối vì phải tránh những thứ ấy. Không ít vụ tai nạn giao thông cũng vì thế mà ra. Đi xa hơn, ta có thể thấy những công viên cây xanh, là nơi để đi dạo và tập thể dục, cũng có rác. Rác lẫn trong những bụi cây, bãi cỏ, rác to, rác nhỏ,… và cả kim chích ma túy của những con nghiện ở khu vực xung quanh. Những loại rác như thế khiến mọi người không dám đến công viên vì ngại dơ và nguy hiểm. Những nơi đề cao sự sạch sẽ thì lại bị kêu gọi “Đừng xả rác!” như chợ, bệnh viện, trường học. Hãy thử bước vào những khu chợ, mùi đồ ăn tanh tưởi và rác thực phẩm xộc vào mũi, đường đi thì nhơm nhớp nước thải của các hàng bán thực phẩm tươi sống và hàng ăn. Không thể hiểu được tại sao những cô gái kia có thể vừa chuyện trò vừa ăn uống ngay bên cạnh một đống rác bốc mùi, ruồi muỗi bu quanh như thế!. Không riêng gì chợ, bệnh viện cũng là nơi cần lên án. Như ai cũng biết, bệnh viện rất cần sự sạch sẽ vì đó là nơi mọi người đến khám và chữa bệnh. Nhưng phần lớn người bước vào bệnh viện lại quên mất điều ấy. Họ vẫn ngang nhiên quăng bừa bãi rác trên tay xuống mặt đất. Không chỉ những người đến khám vả chữa bệnh mà cả những người khám bệnh, bác sĩ và y tá, cũng rất cẩu thả trong việc xử lý rác y tế. Có những trường hợp rác y tế, những bông băng thấm đẫm máu, bị đặt chổng chơ và bốc mùi gần chỗ ngồi chờ khám đã làm một bệnh nhân ngồi gần đó nôn mửa ra sàn của bệnh viện. Bệnh nhân trở nên ngại đến bệnh viện. Khu trường học, nơi học tập và giáo dục, cũng không kém phần. Thử một lần ở lại sau giờ học, các bạn sẽ thấy các lớp học gần như đổi khác: bàn ghế xộc xệch, phấn viết bảng vương vãi khắp lớp, dưới mỗi chân bàn là những mảnh giấy tập bị vò nát, dù đầu giờ học lớp học đã được các nhân viên lao công dọn dẹp sạch sẽ. Mặc cho những thầy cô giáo nhắc nhở giữ gìn vệ sinh, học sinh vẫn không nghe.Vậy ý thức của các bạn học sinh ở đâu? Chỉ mới lướt qua một vài địa điểm của thành phố, nơi đi đầu về cuộc sống hiện đại, chúng ta đã thấy được thực trạng đáng buồn: thành phố đang tràn ngập trong rác.
Nguyên nhân chủ yếu của hiện trạng này chính do người dân không có ý thức giữ gìn vệ sinh chung vì căn bệnh lười biếng của họ. Tại sao khi ngồi trong một nhà hàng danh tiếng, họ không dám vứt những mẩu xương cá ra sàn nhà mà phải ý tứ đặt lên mảnh giấy nhỏ, nhưng khi đi trên đường phố họ lại có thể quăng ngay cả một bịch nước xuống đường? Không chỉ thể hiện ý thức kém của người dân mà họ còn chứng tỏ một sự lười biếng, thiếu kỷ luật chung. Vì ngại cầm một miếng rác trong chốc lát mà họ đã góp phần tạo ra những bãi rác “lộ thiên”, mặc cho thùng rác chỉ cách vài bước chân. Những người chứng kiến người khác xả rác cũng không dám mở miệng nhắc nhở vì chính họ cũng xả rác như vậy và họ cho rằng việc xả rác này không nghiêm trọng. Người này xả rác dẫn đến người kia cũng xả rác theo. Đối với trường học, nơi dạy dỗ và đào tạo nên những con người có ích cho xã hội thì căn bệnh đó trở thành căn bệnh ỷ lại. Học sinh xả rác thì cuối giờ đã có tổ trực nhật dọn dẹp hay những người lao công quét dọn. Và cuối cùng, việc xả rác mang lại lợi ích chung duy nhất cho mọi người xả rác: sự tiện lợi.
Hậu quả của hành động này thật là to lớn. Thứ nhất, xả rác làm mất mỹ quan của một thành phố. Có thành phố nào được gọi là văn minh, hiện đại mà rác lại chất đống ở những khu công cộng? Có ai chấp nhận được một hồ nổi tiếng, biểu tượng của thành phố thủ đô lại đục ngầu, đóng váng và rác nổi lềnh bềnh? Thứ nhì, xả rác làm xấu đi vẻ đẹp của chính chúng ta, của cả con người Việt Nam. Một vị khách du lịch khi sang thăm đất nước ta sẽ nghĩ gì khi thấy một người đàn bà đổ ào xô nước bẩn ra đường, hay một núi rác chất đống ngay biển báo “Cấm đổ rác”? Nếu họ là khách du lịch đến từ Nhật Bản, họ sẽ nghĩ rằng đó là hành động “hết sức dã man”, vì Nhật Bản, đất nước đứng thứ hai thế giới về phát triển kinh tế và du lịch, được biết đến như một đất nước sạch sẽ nhất thế giới. Không chỉ riêng Nhật Bản, cả Singapore, Thái Lan,… những đất nước mạnh về du lịch, nhờ nhân dân có ý thức giữ gìn vệ sinh chung, cũng để lại ấn tượng đẹp trong lòng du khách phương xa. Vậy con người và đất nước Việt Nam đã để lại ấn tượng gì cho các du khách ấy? Thứ ba, xả rác gây ảnh hưởng đến sức khỏe của mình và những người xung quanh. Với một lượng rác thải hàng loạt như thế sẽ nảy sinh các mầm bệnh do vi khuẩn trong men rác tạo nên. Ngoài ra, những bãi rác còn là nơi trú ngụ của các sinh vật có hại như ruồi, muỗi, gián, kiến,… Chúng sẽ phát triển và mang mầm bệnh đi khắp nơi. Cuối cùng, đây là hậu quả to lớn nhất mà hầu như không ai cố gắng khắc phục. Hằng năm, con kênh Nhiêu Lộc đều chịu một khối lượng rác và nước thải đổ xuống nhiều tới mức con kênh ngày càng đen và hôi thối. Nhà nước đã hai lần chi ra hàng trăm tỷ để nạo vét lòng kênh, nhưng sau một thời gian, kênh trở nên đen lại. Nước kênh Nhiêu Lộc đổ ra sông Sài Gòn và sông Sài Gòn chảy thẳng ra biển. Nước biển từ đấy bị ô nhiễm, chỉ do những hành động thiếu ý thức của người dân. Hậu quả không chỉ dừng ở đó, nó còn có thể biến tướng thành nhiều mặt khác, nhưng mọi người có hiểu được hậu quả lớn đến mức nào không vẫn còn tùy thuộc vào ý thức của mỗi người. Việc xả rác chỉ lợi cho ta trong phút chốc, nhưng hậu quả để lại thì khôn lường.
Vâng, tất cả đều do ý thức của con người mà nên. Và để ý thức được việc làm của mình, mỗi người cần phải được giáo dục từ nhỏ. Ở các trường mẫu giáo, các em nhỏ luôn được các cô nhắc nhở dạy dỗ rằng phải bỏ rác đúng nơi quy định. Một em bé sau khi uống hết một hộp sữa đã cầm vỏ hộp trên tay đến khi về nhà mới bỏ vào thùng rác, không vứt ra ngoài đường. Những người lớn hơn như chúng ta có suy nghĩ gì khi chứng kiến việc ấy? Thành phố nên tổ chức nhiều hơn những cuộc vận động làm sạch thành phố như “Mùa hè xanh” để nâng cao ý thức của người dân về vấn đề này. Ngoài ra, các trường lớp cần vận động học sinh bỏ rác đúng nơi quy định tích cực hơn nữa và nên áp dụng những hình thức kỷ luật đối với những bạn làm sai quy định. Nếu nói rằng đó là do ý thức của người dân thôi thì chưa đủ, trách nhiệm cũng một phần thuộc về chính quyền thành phố. Cần phải tăng lượng thùng rác ở các tuyến đường, tránh tình trạng một tuyến đường chỉ có một hoặc không có thùng rác nào, khiến người dân thấy bất tiện khi phải cầm rác vì không có thùng rác để bỏ vào. Hậu quả gây ra tuy to lớn, nhưng nếu mỗi người dân đều tập cho mình một thói quen nhỏ, bỏ rác đúng nơi quy định, thì tình hình sẽ được cải thiện lên rất nhiều.
Cuộc sống ngày càng đi lên, ý thức người dân ngày càng cao. Mỗi người dân đều góp phần tạo nên vẻ đẹp cho địa phương mình bằng chính những hành động nhỏ nhưng thiết thực. Giữ gìn vệ sinh chung nơi công cộng và bỏ rác đúng nơi quy định là thể hiện một con người văn minh, lịch sự và có văn hóa.![]()
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
13897 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
12208 -
7900
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
7012 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
6080 -
4541
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
4375 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3868 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3228
