Quảng cáo
1 câu trả lời 130
Đoạn tham khảo 1:
Nhân vật cô bé bán diêm trong truyện ngắn cùng tên của Andersen là một nốt nhạc trầm buồn, gieo vào lòng độc giả niềm thương cảm sâu sắc về những thân phận nhỏ bé dưới đáy xã hội. Giữa đêm đông rực rỡ ánh đèn của thành Copenhagen, hình ảnh cô bé đơn độc với đôi chân trần và những bao diêm chưa bán được hiện lên đầy xót xa. Vẻ đẹp tâm hồn trong sáng của em đã được tác giả khắc họa qua những lần quẹt diêm đầy mộng tưởng. Mỗi lần ánh lửa bùng lên là một lần em được sưởi ấm bởi những khát khao giản đơn: từ lò sưởi ấm áp, bàn ăn thịnh soạn đến hình ảnh người bà nhân hậu. Tuy nhiên, sự thờ ơ của người đời đã vô tình đẩy em vào cái chết cô độc giữa giá rét căm căm. Em đã bị thế giới lạnh lẽo ấy bỏ rơi trong chính đêm giao thừa khao khát tình yêu thương. Cái chết của cô bé với đôi má hồng và nụ cười mãn nguyện không phải là sự kết thúc bi thảm, mà là chuyến hành trình tìm về với thiên đường, nơi không còn đói rét hay khổ đau. Qua nhân vật này, Andersen không chỉ viết về một đứa trẻ tội nghiệp mà còn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự vô cảm của con người trong xã hội.
*Chú thích ngữ pháp:
- Câu chủ động: "Vẻ đẹp tâm hồn trong sáng của em đã được tác giả khắc họa qua những lần quẹt diêm đầy mộng tưởng."
+ (Chủ ngữ "Vẻ đẹp tâm hồn..." thực hiện hành động thông qua cách diễn đạt khẳng định nội dung do tác giả tạo ra).
- Lưu ý: Để rõ ràng hơn theo cấu trúc chủ động thuần túy: "Nhà văn Andersen đã khắc họa vẻ đẹp tâm hồn trong sáng của em qua những lần quẹt diêm đầy mộng tưởng."
- Câu bị động: "Em đã bị thế giới lạnh lẽo ấy bỏ rơi trong chính đêm giao thừa khao khát tình yêu thương."
+ (Dấu hiệu: có từ "bị", chủ ngữ "Em" nhận tác động của hành động "bỏ rơi" từ đối tượng "thế giới lạnh lẽo").
Đoạn tham khảo 2:
Trong thế giới cổ tích của Andersen, nhân vật cô bé bán diêm không chỉ là một hình ảnh đáng thương mà còn là biểu tượng bất diệt cho những ước mơ bị vùi lấp giữa cõi nhân gian lạnh lẽo. Giữa đêm giao thừa tuyết phủ trắng xóa, hình ảnh em nhỏ bé, đơn độc đối lập hoàn toàn với sự lộng lẫy, ấm áp sau những khung cửa sổ nhà giàu. Tác giả đã khéo léo đan cài những ảo ảnh huy hoàng vào giữa hiện thực khắc nghiệt để làm nổi bật tâm hồn thuần khiết của em. Mỗi que diêm quẹt lên là một đóa hoa hy vọng nở rộ, đưa em rời xa cái đói, cái rét để tìm về vòng tay yêu thương của người bà hiền hậu. Thế nhưng, đằng sau ánh sáng lung linh ấy là sự tàn nhẫn của những người qua đường vô tình và một người cha hà khắc. Cô bé tội nghiệp đã bị sự vô cảm của xã hội đương thời đẩy đến ngưỡng cửa của cái chết trong sự cô độc cùng cực. Cái chết của em với đôi má hồng và nụ cười trên môi vào buổi sáng đầu năm là một bi kịch chứa đựng sức công phá mãnh liệt vào lương tri người đọc. Đó không đơn thuần là sự kết thúc của một sinh linh, mà là lời cáo buộc đanh thép đối với một thế giới thiếu vắng lòng trắc ẩn. Qua nhân vật này, chúng ta nhận ra rằng tình thương chính là ngọn lửa ấm áp nhất có thể sưởi ấm mọi tâm hồn giá băng.
* Chú thích ngữ pháp:
- Câu chủ động (Câu 3): "Tác giả đã khéo léo đan cài những ảo ảnh huy hoàng vào giữa hiện thực khắc nghiệt để làm nổi bật tâm hồn thuần khiết của em."
+ Phân tích: Chủ ngữ "Tác giả" chủ động thực hiện hành động "đan cài".
- Câu bị động (Câu 7): "Cô bé tội nghiệp đã bị sự vô cảm của xã hội đương thời đẩy đến ngưỡng cửa của cái chết trong sự cô độc cùng cực."
+ Phân tích: Chủ ngữ "Cô bé tội nghiệp" nhận tác động ("đẩy đến") của đối tượng gây ra là "sự vô cảm của xã hội", trong câu có sử dụng từ "bị".
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71860 -
56664
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51830 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48425 -
Hỏi từ APP VIETJACK45398
