Vần chân là vần được gieo ở cuối dòng thơ, vần lưng là vần được gieo ở giữa dòng thơ.
Vậy hãy chỉ ra đâu là vần chân, đâu là vần lưng trong đoạn thơ sau:
Mây lưng chừng hàng
Về ngang lung núi
Ngàn cây nghiêm trang
Mơ màng theo bụi.
Quảng cáo
4 câu trả lời 141
Câu trả lời số 1:
1. Vần chân (gieo ở cuối dòng thơ)
Các tiếng ở cuối mỗi dòng là:
hàng
núi
trang
bụi
Trong đó:
hàng vần với trang → vần “ang”
núi vần với bụi → vần “ui”
Đây đều là vần chân, vì chúng xuất hiện ở cuối dòng thơ.
Vần chân
Vần chân là vần gieo ở cuối mỗi dòng thơ.
Trong đoạn thơ, các tiếng cuối dòng là:
hàng
núi
trang
bụi
Trong đó:
hàng hiệp vần với trang → vần ang
núi hiệp vần với bụi → vần ui
⇒ Đây đều là vần chân của đoạn thơ.
Vần lưng
Vần lưng là vần gieo ở giữa dòng thơ.
Xét các tiếng giữa dòng như lưng, ngang, nghiêm, mơ màng, ta thấy không có sự lặp lại âm vần giữa các dòng.
⇒ Đoạn thơ không sử dụng vần lưng.
Kết luận
Vần chân: hàng – trang (ang), núi – bụi (ui)
Vần lưng: không có
Mây lưng chừng hàng
Về ngang lung núi
Ngàn cây nghiêm trang
Mơ màng theo bụi
Vần chân và vần lưng được chỉ ra như sau:
Giải thích
Vần chân (Vần được gieo ở cuối dòng thơ)
hàng (dòng 1) và trang (dòng 3): Hai tiếng này tạo thành vần chân, vì chúng đứng ở cuối dòng thơ và có sự hòa âm (vần "ang").
Vần lưng (Vần được gieo ở giữa dòng thơ)
ngang (giữa dòng 2) và ngàn (đầu dòng 3): Tạo vần lưng với vần chân hàng (cuối dòng 1) và trang (cuối dòng 3), tạo nên sự liên kết nhịp điệu chặt chẽ cho toàn bộ đoạn thơ.
Câu trả lời số 1:
1. Vần chân (gieo ở cuối dòng thơ)
Các tiếng ở cuối mỗi dòng là:
hàng
núi
trang
bụi
Trong đó:
hàng vần với trang → vần “ang”
núi vần với bụi → vần “ui”
Đây đều là vần chân, vì chúng xuất hiện ở cuối dòng thơ.
Câu trả lời số 2:
Vần chân
Vần chân là vần gieo ở cuối mỗi dòng thơ.
Trong đoạn thơ, các tiếng cuối dòng là:
hàng
núi
trang
bụi
Trong đó:
hàng hiệp vần với trang → vần ang
núi hiệp vần với bụi → vần ui
⇒ Đây đều là vần chân của đoạn thơ.
Vần lưng
Vần lưng là vần gieo ở giữa dòng thơ.
Xét các tiếng giữa dòng như lưng, ngang, nghiêm, mơ màng, ta thấy không có sự lặp lại âm vần giữa các dòng.
⇒ Đoạn thơ không sử dụng vần lưng.
Kết luận
Vần chân: hàng – trang (ang), núi – bụi (ui)
Vần lưng: không có
Câu trả lời số 1:
1. Vần chân (gieo ở cuối dòng thơ)
Các tiếng ở cuối mỗi dòng là:
hàng
núi
trang
bụi
Trong đó:
hàng vần với trang → vần “ang”
núi vần với bụi → vần “ui”
Đây đều là vần chân, vì chúng xuất hiện ở cuối dòng thơ.
Câu trả lời số 2:
Vần chân
Vần chân là vần gieo ở cuối mỗi dòng thơ.
Trong đoạn thơ, các tiếng cuối dòng là:
hàng
núi
trang
bụi
Trong đó:
hàng hiệp vần với trang → vần ang
núi hiệp vần với bụi → vần ui
⇒ Đây đều là vần chân của đoạn thơ.
Vần lưng
Vần lưng là vần gieo ở giữa dòng thơ.
Xét các tiếng giữa dòng như lưng, ngang, nghiêm, mơ màng, ta thấy không có sự lặp lại âm vần giữa các dòng.
⇒ Đoạn thơ không sử dụng vần lưng.
Kết luận
Vần chân: hàng – trang (ang), núi – bụi (ui)
Vần lưng: không có
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71596 -
56447
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51395 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47965 -
Hỏi từ APP VIETJACK45143
