Quảng cáo
2 câu trả lời 97
Bài tham khảo 1:
Trong cuộc đời mỗi người, những kỷ niệm giống như những mảnh ghép màu sắc, có mảnh mang sắc nắng vàng tươi vui, có mảnh lại nhuốm màu xám ngắt của nỗi buồn. Với em, hai kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là ngày em đạt giải cao trong kỳ thi học sinh giỏi và ngày chú cún nhỏ thân thiết của em qua đời.
Kỷ niệm vui nhất mà em luôn nâng niu là lần em nhận kết quả kỳ thi học sinh giỏi môn Văn năm lớp 5. Em vẫn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, trời thu trong xanh và gió thổi lồng lộng. Suốt hai tháng ròng rã, em đã "vùi đầu" vào những trang sách, những bài tập làm văn đến tận khuya. Khi thầy hiệu trưởng dõng dạc xướng tên em cho giải Nhất, tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Em chạy ùa vào lòng cô giáo, hai cô trò đều rưng rưng hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy, em hiểu rằng niềm vui không chỉ là tấm giấy khen, mà là sự đền đáp xứng đáng cho những nỗ lực không mệt mỏi. Về đến nhà, nụ cười rạng rỡ của bố và cái ôm ấm áp của mẹ chính là "phần thưởng" quý giá nhất mà em có được.
Thế nhưng, cuộc sống không chỉ toàn màu hồng. Một kỷ niệm buồn mà mỗi khi nhớ lại lòng em vẫn thắt lại, đó là sự ra đi của Lu - chú cún nhỏ mà em yêu quý nhất. Lu về với gia đình em từ khi còn là một nắm bông nhỏ xíu. Chú luôn chờ em ở cổng mỗi khi tan học, đuôi ngoáy tít và sủa vang vui sướng. Nhưng rồi một trận dịch bệnh quái ác đã khiến Lu kiệt sức. Sáng hôm đó, em thấy Lu nằm lặng yên trong góc sân, đôi mắt hiền từ khép chặt, không còn vẫy tai đón em như mọi khi. Em đã khóc rất nhiều, cảm giác như mất đi một người bạn thân thiết, một người em nhỏ trong nhà. Em cùng bố chôn cất Lu dưới gốc cây hoàng lan sau vườn, nơi Lu vẫn hay nằm sưởi nắng.
Những trải nghiệm ấy, một vui một buồn, nhưng đều là những bài học vô giá giúp em trưởng thành hơn. Niềm vui dạy em biết trân trọng thành quả lao động, còn nỗi buồn dạy em cách đối mặt với sự mất mát và biết yêu thương những gì mình đang có.
Bài tham khảo 2:
Trong ngăn kéo của ký ức, mỗi chúng ta đều cất giữ những kỷ niệm như những báu vật vô hình. Có những kỷ niệm lấp lánh như viên kim cương dưới ánh mặt trời, nhưng cũng có những kỷ niệm lại trầm mặc và nhức nhối như một vết thương chưa kịp lên da non. Với tôi, đó là những ngày tháng tươi đẹp khi gặt hái thành quả của sự nỗ lực, và là khoảnh khắc lặng đi trước sự chia ly của một người bạn bốn chân gắn bó.
Kỷ niệm vui nhất – nốt thăng rạng rỡ trong tuổi thơ tôi – chính là lần tôi đạt giải Nhất kỳ thi Học sinh giỏi cấp Thành phố. Tôi vẫn nhớ như in không khí của những đêm ôn luyện miệt mài bên ánh đèn bàn, khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng sột soạt của ngòi bút trên trang giấy và mùi hương hoa sữa nồng nàn ngoài cửa sổ. Sự kỳ vọng của thầy cô, nỗi lo lắng của cha mẹ đôi khi trở thành một áp lực nặng nề trên vai đứa trẻ mười tuổi. Thế nhưng, vào buổi sáng ngày công bố kết quả, khi nhìn thấy tên mình nằm trang trọng ở vị trí đầu tiên trên bảng vàng, mọi mệt mỏi dường như tan biến hết.
Tôi đã chạy như bay về nhà trên con đường quen thuộc, thấy hàng cây hai bên đường như đang vẫy tay chúc mừng mình. Khoảnh khắc bố nhấc bổng tôi lên cao, còn mẹ thì rưng rưng nước mắt vì tự hào, tôi hiểu rằng niềm vui lớn nhất không phải là ánh hào quang của giải thưởng, mà là cảm giác bản thân đã vượt qua được giới hạn của chính mình. Đó là lần đầu tiên tôi nếm trải vị ngọt của sự kiên trì.
Nhưng cuộc đời vốn là sự đan xen giữa những nụ cười và những giọt nước mắt. Nốt trầm buồn nhất trong trái tim tôi chính là sự ra đi của Bông – chú chó nhỏ có bộ lông trắng muốt như mây mà tôi coi như một thành viên trong gia đình. Bông không chỉ là một con vật nuôi, nó là người bạn lắng nghe mọi tâm sự thầm kín của tôi, là người đón tôi ở cổng mỗi buổi chiều tan học với chiếc đuôi ngoáy tít.
Rồi một ngày đông buốt giá, Bông bị bệnh nặng. Tôi vẫn nhớ cảm giác đôi bàn tay mình run rẩy khi vuốt ve cái đầu nhỏ bé đang lịm dần của nó. Ánh mắt Bông nhìn tôi lúc đó vừa như luyến tiếc, vừa như muốn an ủi chủ nhân đừng khóc. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, Bông đã đi rồi. Chỗ nằm của nó lạnh ngắt, không còn tiếng sủa vang hay hơi ấm quen thuộc. Tôi đã ngồi lặng lẽ bên hiên nhà suốt cả ngày hôm đó, cảm thấy một khoảng trống mênh mông bủa vây lấy tâm hồn. Sự mất mát ấy lần đầu tiên dạy cho tôi bài học về sự vô thường của cuộc sống và giá trị của những sự hiện diện bên cạnh mình.
Giờ đây, khi nhìn lại, tôi nhận ra rằng nếu không có những ngày buồn đau như lúc tiễn đưa Bông, tôi sẽ không thể hiểu hết giá trị của tình yêu thương và sự gắn bó. Và nếu không có những nỗ lực vất vả để đổi lấy niềm vui chiến thắng, tôi sẽ không biết cách trân trọng những cơ hội trong đời. Cả niềm vui và nỗi buồn đều là những người thầy lớn, nhào nặn nên tôi của ngày hôm nay: một người biết khao khát thành công nhưng cũng đủ sâu sắc để thấu cảm với những nỗi đau.
Ký ức có thể mờ phai theo năm tháng, nhưng những bài học mà chúng để lại sẽ luôn là hành trang quý giá để tôi vững bước vào đời.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71596 -
56447
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51395 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47965 -
Hỏi từ APP VIETJACK45143
