Quảng cáo
3 câu trả lời 113
Bài tham khảo:
Trong guồng quay hối hả của nhịp sống thành thị, đôi khi con người ta mải miết chạy theo những giá trị hào nhoáng mà quên mất những khoảng lặng bình yên trong tâm hồn. Với tôi, chuyến về quê thăm ông bà vào mùa hè năm ngoái chính là một trải nghiệm quý giá như thế – một chuyến đi giúp tôi nhận ra vẻ đẹp của sự giản đơn và hơi ấm của tình thân.
Đó là một buổi sáng tháng Sáu rực nắng. Khi chiếc xe khách dừng lại bên gốc đa đầu làng, tôi bước xuống và hít một hơi thật sâu cái không khí ngai ngái vị bùn đất và nồng nàn hương lúa chín. Khác hẳn với bụi bặm và tiếng còi xe inh ỏi của phố thị, quê nội đón tôi bằng một bản nhạc ve sầu râm ran và những làn gió mát lành thổi qua từ phía cánh đồng xanh ngắt.
Vừa bước vào cổng tre, tôi đã thấy bóng dáng thân thuộc của nội đang lom khom tưới nước cho mấy luống rau cạnh giếng. Nội gầy đi nhiều, mái tóc bạc trắng như cước rung rinh dưới nắng. Thấy tôi, nội buông gáo nước, cười hiền hậu: "Cha bố anh, sao bảo cuối tuần mới về?". Cái ôm của nội vẫn thế, ấm áp và có mùi trầu không nồng đậm.
Trải nghiệm đáng nhớ nhất của tôi trong chuyến đi này là buổi chiều cùng nội ra vườn hái quả và nhổ cỏ. Mảnh vườn của nội không rộng nhưng xanh mướt với đủ loại cây trái: từ những cây ổi trĩu quả, hàng chuối tiêu lá xanh mướt mắt đến giàn mướp vàng rực đang thu hút lũ ong bướm dập dìu. Nội dạy tôi cách phân biệt loại cỏ nào có hại, loại lá nào có thể dùng làm thuốc nam. Tôi – một đứa trẻ vốn chỉ quen với máy tính và điện thoại – lần đầu tiên thấy đôi bàn tay mình lấm lem bùn đất. Ban đầu tôi cảm thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần, cảm giác được chạm vào đất mẹ, được lắng nghe tiếng chim lảnh lót trên cành khiến tôi thấy lòng mình nhẹ tênh.
Buổi tối hôm đó, dưới ánh trăng vàng óng ả đổ xuống sân gạch, cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị với cá kho tộ và bát canh rau tập tàng nội vừa hái lúc chiều. Trong ánh điện vàng mờ ảo, ông kể cho tôi nghe về những ngày gian khó, về truyền thống hiếu học của dòng họ. Tôi nhận ra rằng, đằng sau sự lam lũ, vất vả của ông bà là một tình yêu thương bao la và niềm hy vọng cháy bỏng dành cho con cháu. Đêm đó, nằm trên chiếc chõng tre nghe tiếng sương rơi trên lá, tôi thấy mình như đang được tắm mình trong dòng suối của sự bình yên.
Chuyến đi chỉ kéo dài vài ngày ngắn ngủi nhưng đã để lại trong tôi những bài học sâu sắc. Tôi hiểu rằng hạnh phúc không chỉ nằm ở những tiện nghi hiện đại, mà nó hiện hữu trong từng cử chỉ quan tâm, trong sự gắn kết giữa con người với thiên nhiên và giữa những người thân trong gia đình. Sự tĩnh lặng của miền quê không hề tẻ nhạt, nó là khoảng lặng cần thiết để ta soi chiếu lại chính mình.
Rời xa mảnh vườn của nội để trở về với thành phố, tôi mang theo trong hành trang của mình không chỉ là những món quà quê giản dị mà còn là một tâm hồn tươi mới. Tôi tự nhủ với lòng mình sẽ học tập thật tốt và thường xuyên trở về, bởi nơi đó có ông bà, có tuổi thơ và có những giá trị tinh thần vĩnh cửu luôn chờ đón tôi.
Trong quãng đời học sinh của mình, em đã có rất nhiều kỉ niệm vui buồn khác nhau. Có những trải nghiệm trôi qua rất nhanh nhưng cũng có những trải nghiệm để lại trong em ấn tượng sâu sắc, khiến em không thể nào quên. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên em tự đi học xa nhà mà không có bố mẹ đi cùng.
Hôm đó là một buổi sáng đầu tuần. Trời còn sớm, những làn gió mát nhẹ thổi qua làm không khí trở nên dễ chịu. Bố mẹ em bận công việc nên không thể đưa em đi học như mọi khi. Lúc đầu, em cảm thấy khá lo lắng và sợ hãi vì đây là lần đầu tiên em phải tự mình đi quãng đường dài như vậy. Em sợ đi lạc, sợ gặp người lạ và sợ không đến kịp giờ học. Thấy em bối rối, mẹ đã nhẹ nhàng dặn dò từng việc: đi đúng đường nào, qua ngã tư phải chú ý xe cộ ra sao và nếu có chuyện gì thì phải bình tĩnh xử lí. Những lời dặn của mẹ khiến em cảm thấy yên tâm hơn phần nào.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ sách vở, em chào bố mẹ rồi bắt đầu lên đường. Con đường quen thuộc hôm nay bỗng trở nên khác lạ hơn. Em vừa đi vừa quan sát xung quanh, trong lòng vẫn còn chút hồi hộp. Khi đến đoạn đường đông xe, tim em đập nhanh hơn, nhưng em nhớ lại lời mẹ dặn nên cẩn thận quan sát rồi mới sang đường. Đi được một lúc, em dần cảm thấy tự tin hơn. Em nhận ra rằng mọi việc không quá khó như em từng nghĩ.
Khi đến cổng trường, nhìn thấy bạn bè và thầy cô, em thở phào nhẹ nhõm. Một cảm giác vui sướng và tự hào dâng lên trong lòng em. Em đã làm được điều mà trước đây em luôn nghĩ là mình không thể. Suốt buổi học hôm đó, em cảm thấy rất vui và háo hức. Em kể cho các bạn nghe về trải nghiệm của mình, ai cũng động viên và khen em đã trưởng thành hơn.
Khi tan học, em lại tự mình về nhà an toàn. Vừa thấy em bước vào nhà, mẹ mỉm cười hỏi han. Em kể lại mọi chuyện cho bố mẹ nghe với giọng đầy phấn khởi. Bố mẹ xoa đầu em và nói rằng em đã lớn hơn rất nhiều. Nghe vậy, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Trải nghiệm ấy tuy nhỏ nhưng đã giúp em học được nhiều điều quý giá. Em hiểu rằng mình cần phải mạnh dạn, tự tin và biết tự lập hơn trong cuộc sống. Mỗi khi nhớ lại lần đầu tiên tự đi học một mình, em luôn cảm thấy tự hào vì đã vượt qua được nỗi sợ của bản thân. Đó chính là một trải nghiệm đáng nhớ mà em sẽ luôn ghi nhớ trong suốt quãng đời học sinh của mình.
Trong cuộc đời mỗi người, có những sự kiện trôi qua như gió thoảng, nhưng cũng có những trải nghiệm khắc sâu vào tâm trí, thay đổi cả cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống. Với tôi, chuyến đi thiện nguyện tại vùng cao Hà Giang vào mùa đông năm ngoái chính là một trải nghiệm quý giá như thế.
Đó là một ngày tháng 12 giá rét. Tôi cùng đoàn thanh niên tình nguyện xuất phát từ tờ mờ sáng, mang theo những thùng quà chứa đầy quần áo ấm, sách vở và thực phẩm. Sau gần mười tiếng đồng hồ di chuyển qua những cung đường đèo quanh co, mịt mù sương giăng, chúng tôi mới đến được điểm trường bản xa xôi.
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi không phải là sự hùng vĩ của núi non, mà là những đứa trẻ nhỏ thốn với đôi chân trần tím tái vì lạnh, đứng co ro dưới mái hiên trường cũ nát. Dù thời tiết dưới 5 độ C, các em chỉ mặc những chiếc áo mỏng manh, sờn cũ. Ánh mắt ngây thơ nhưng đượm buồn của một cậu bé nhỏ nhất nhóm khi nhìn thấy những chiếc áo phao mới khiến sống mũi tôi cay nồng.
Khi chúng tôi bắt đầu trao quà, tôi được phân công giúp các em nhỏ mặc áo ấm. Tôi nhớ mãi bàn tay nhỏ xíu, thô ráp và nứt nẻ của một em gái tên Mỷ khi em rụt rè nhận lấy túi bánh kẹo. Em không ăn ngay mà cẩn thận cất vào túi, khẽ nói: "Em mang về cho em trai". Câu nói giản đơn ấy khiến tôi lặng người. Ở nơi thiếu thốn này, tình yêu thương và sự sẻ chia lại hiện hữu một cách thuần khiết và mạnh mẽ nhất.
Buổi tối hôm đó, bên ánh lửa trại bập bùng, chúng tôi cùng dân bản hát ca và trò chuyện. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở những món đồ hiệu đắt tiền hay sự xa hoa, mà nằm ở nụ cười của sự thấu hiểu. Tôi đã từng than vãn vì chiếc điện thoại cũ hay bữa cơm không vừa miệng, nhưng khi đứng ở đây, tôi thấy mình thật nhỏ bé và may mắn biết bao.
Chuyến đi kết thúc, tôi trở về thành phố với một tâm thế hoàn toàn khác. Trải nghiệm ấy đã dạy tôi bài học về lòng biết ơn và trách nhiệm với cộng đồng. Tôi hiểu rằng: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Cho đến tận bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ về đôi mắt sáng rực của những đứa trẻ vùng cao năm ấy để có thêm động lực vươn lên.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71596 -
56447
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51395 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47965 -
Hỏi từ APP VIETJACK45143
