Viết bài văn thể hiện tình cảm cảm xúc về một trải ngiệm
Quảng cáo
3 câu trả lời 122
Một trải nghiệm khiến em trưởng thành hơn
Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng có những trải nghiệm để lại dấu ấn sâu sắc, giúp ta hiểu thêm về bản thân và cuộc sống xung quanh. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên em tham gia chuyến đi tình nguyện cùng các anh chị đoàn viên ở địa phương. Dù đã trôi qua khá lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại, trong em vẫn dâng lên nhiều cảm xúc khó quên.
Hôm ấy là một buổi sáng đầu hè, bầu trời trong xanh và nắng dịu nhẹ. Em cùng mọi người đến một mái ấm nuôi dưỡng trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Trước khi đi, em chỉ nghĩ đơn giản rằng đó là một chuyến đi giúp đỡ người khác, nhưng khi thật sự đặt chân đến nơi, em mới cảm nhận được nhiều điều hơn thế. Những căn phòng nhỏ, những bộ quần áo giản dị và ánh mắt còn nhiều thiếu thốn của các em nhỏ khiến tim em chợt se lại.Em được phân công chơi và dạy học cho một nhóm em nhỏ. Ban đầu, em khá bối rối vì không biết phải nói chuyện thế nào cho các em vui. Nhưng chỉ sau vài phút, những nụ cười hồn nhiên và tiếng cười trong trẻo của các em đã khiến em quên hết sự ngại ngùng. Có một bé gái nắm tay em rất chặt và kể rằng em mơ ước sau này trở thành cô giáo. Nghe em nói, lòng em vừa xúc động vừa xót xa. Em nhận ra rằng dù hoàn cảnh còn nhiều khó khăn, các em vẫn nuôi dưỡng những ước mơ đẹp đẽ.Buổi trưa, khi cùng mọi người ăn cơm tại mái ấm, em cảm thấy bữa ăn hôm đó thật đặc biệt. Không phải vì thức ăn ngon, mà vì trong lòng em tràn đầy sự ấm áp. Em chợt nghĩ đến cuộc sống đủ đầy của mình hằng ngày và thấy bản thân may mắn biết bao. Trải nghiệm ấy khiến em hiểu rằng hạnh phúc không phải là có thật nhiều, mà là biết yêu thương và chia sẻ.Kết thúc chuyến đi, khi chia tay các em nhỏ, em cảm thấy lưu luyến vô cùng. Trên đường về, em im lặng suy nghĩ rất nhiều. Chuyến đi không chỉ giúp em biết quan tâm hơn đến những người xung quanh, mà còn dạy em biết trân trọng những gì mình đang có. Em thấy mình trưởng thành hơn, sống chậm lại và biết mở lòng hơn với cuộc sống.
Trải nghiệm ấy sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp trong tâm trí em. Nó nhắc nhở em rằng chỉ cần một hành động nhỏ cũng có thể mang lại niềm vui lớn cho người khác, và chính điều đó cũng làm cho tâm hồn em trở nên giàu có hơn.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm khiến ta không thể nào quên. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên em tự mình vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân.
Hôm đó, lớp em tổ chức buổi cắm trại ngoài trời. Buổi tối, thầy cô cho chúng em tham gia trò chơi đi qua khu rừng nhỏ phía sau khu cắm trại. Khi nghe đến lượt mình, em cảm thấy rất lo lắng vì xung quanh tối om, chỉ có ánh đèn pin yếu ớt. Em vốn là người nhút nhát nên càng thêm sợ hãi.
Khi bước vào con đường rừng, tim em đập rất nhanh. Mỗi tiếng gió thổi, tiếng lá cây xào xạc đều khiến em giật mình. Có lúc em muốn quay lại, nhưng nghĩ đến lời động viên của thầy cô và bạn bè, em tự nhủ phải cố gắng. Em hít một hơi thật sâu và tiếp tục bước đi.
Cuối cùng, em cũng đi hết con đường đó. Khi ra đến nơi, em cảm thấy vô cùng vui sướng và tự hào. Em nhận ra rằng nỗi sợ không đáng sợ như em nghĩ, quan trọng là mình có dám đối mặt với nó hay không.
Trải nghiệm ấy đã dạy em bài học quý giá: chỉ cần tin vào bản thân và cố gắng, em có thể vượt qua những thử thách trong cuộc sống. Đó là kỷ niệm mà em sẽ luôn trân trọng.
Ngày lạnh giá nhất vào mùa đông năm ngoái là ngày mà em không thể nào quên. Cũng nhờ vào ngày hôm đó mà em biết sống có ích, có ý nghĩa hơn.
Em và Mai sống cùng một xóm từ ngày trước. Vì hay sang chơi nên em cũng biết nhà bạn ấy không được khá giả cho lắm. Mai là một cô bạn rất tốt bụng, bạn ấy đã giúp đỡ em rất nhiều trong học tập. Hai đứa lúc nào cũng bám nhau như sam, không bao giờ cãi vã gì cả.
Em còn nhớ, mùa đông năm ngoái trời rất lạnh, chỉ cần bước ra ngoài sẽ cảm nhận được cái rét cắt da cắt thịt. Chúng em phải mặc thật nhiều áo ấm mới có thể đi tới trường. Đúng vào hôm trời rét nhất, em thấy Mai ngồi run cầm cập, môi nhợt nhạt, chân tay lạnh cóng lại. Khi nhìn lên người bạn em mới thấy bạn ấy chỉ mặc một chiếc áo mỏng bên trong và một chiếc áo len cũ bên ngoài. Thấy vậy, em thương bạn lắm, em đến bên nắm lấy bàn tay lạnh cóng của Mai và hỏi:
- Cậu mặc ít áo thế này lạnh lắm phải không?
Mai cười và đáp lại em:
- Không sao đâu, tớ mặc thế này quen rồi, như thế là đủ ấm rồi!
Trong đầu em lúc đó bỗng nảy ra ý định tặng lại cho Mai chiếc khăn len em đang quàng trên cổ. Chiếc khăn đó mẹ đã mất rất nhiều thời gian để đan tặng em đúng dịp sinh nhật vừa rồi. Em rất quý chiếc khăn đó nhưng vì thương bạn nên em không hề thấy tiếc chút nào. Ban đầu Mai cứ từ chối, em năn nỉ mãi bạn ấy mới chịu nhận lấy. Mai nói cảm ơn em rất nhiều lần. Khi bạn ấy quàng chiếc khăn vào em thấy mặt bạn như đỡ nhợt nhạt hơn, em cũng cảm thấy vui hơn vì đã giúp Mai bớt lạnh.
Trên đường về nhà em lại hơi lo lắng. Em sợ mẹ buồn vì em đã cho bạn món quà sinh nhật mẹ tặng. Vừa về đến cổng đã thấy mẹ đứng đón em, em không biết phải nói với mẹ như thế nào. Thấy em không quàng khăn, mẹ vội hỏi:
- Trời lạnh thế này sao con không quàng khăn vào, nhỡ bị ốm thì sao?
Em ngại ngùng bước đến và nói một cách ấp úng:
- Mẹ ơi, hôm nay con thấy Mai chỉ mặc hai chiếc áo mỏng nên ... con đã tặng lại bạn ... chiếc khăn của mẹ rồi ạ. Con xin lỗi vì không giữ quà mẹ tặng!
Em cứ nghĩ mẹ sẽ mắng em vì không biết trân trọng quà mẹ tặng, không ngờ mẹ lại ôm em vào lòng và dịu dàng nói:
- Con của mẹ ngoan quá, con lớn thật rồi, đã biết quan tâm đến người khác. Mẹ không trách con đâu.
Lúc đó em thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc lắm. Ngày mùa đông giá rét cũng trở nên ấm áp hơn. Kể từ đó em luôn tự nhủ phải biết quan tâm đến bạn bè, đến mọi người xung quanh và làm thật nhiều việc tốt để mẹ vui lòng
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
10959
-
7748
-
4420
-
4247
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
4164
