viết bài văn nêu cảm nghĩ của em về bài thơ chuyện cổ nước mình
Quảng cáo
6 câu trả lời 835
BÀI VĂN: CẢM NGHĨ VỀ BÀI THƠ “CHUYỆN CỔ NƯỚC MÌNH”
Khi đọc bài thơ “Chuyện cổ nước mình” của Lâm Thị Mỹ Dạ, em cảm nhận được vẻ đẹp rất đỗi thân thương của những câu chuyện dân gian đã nuôi dưỡng tâm hồn bao thế hệ người Việt. Bài thơ như một lời nhắc nhở dịu dàng rằng truyện cổ không chỉ để kể cho vui, mà còn là kho báu tinh thần giúp chúng ta hiểu hơn về cội nguồn dân tộc.
Những câu thơ mở đầu gợi lên cảm xúc ấm áp: chuyện cổ đi cùng tuổi thơ, bước vào tâm hồn ta bằng sự hồn nhiên và những điều kỳ diệu. Nhờ chuyện cổ, ta được gặp Thạch Sanh nghĩa hiệp, thấy cô Tấm hiền lành, biết lòng hiếu thảo của Sọ Dừa hay sự thủy chung son sắt của Chử Đồng Tử – Tiên Dung. Tất cả những hình tượng ấy đã trở thành bài học giản dị mà sâu sắc về cách sống, cách làm người. Đọc bài thơ, em như thấy lại chính tuổi thơ mình: những buổi tối nằm nghe bà kể chuyện, tiếng kể chậm rãi mà ấm áp, đưa em vào một thế giới đẹp như mơ.
Điều khiến em xúc động nhất là cảm xúc mà nhà thơ gửi gắm trong hai câu:
“Chuyện xưa kể lại ngời ngời
Sáng như ngọn lửa soi đời cháu con.”
Chuyện cổ không hề cũ; nó luôn tỏa sáng, soi đường để mỗi người biết sống nhân hậu, trung thực, biết đấu tranh cho cái thiện và tin rằng thiện luôn thắng ác. Chính những giá trị đó làm cho truyện cổ trở thành một phần không thể thiếu của văn hóa Việt Nam.
Khi gấp trang thơ lại, trong em còn đọng lại niềm tự hào và biết ơn. Tự hào vì dân tộc ta có kho tàng truyện cổ phong phú và đầy ý nghĩa. Biết ơn vì những câu chuyện ấy đã gieo vào lòng em tình yêu cái thiện, lòng nhân ái và niềm tin vào cuộc sống. Em hiểu rằng, dù lớn lên đến đâu, truyện cổ vẫn mãi là ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim, là chiếc cầu nối em với ông bà, với quá khứ của dân tộc.
Chuyện cổ nước mình vì vậy không chỉ là những câu chuyện được kể lại, mà là một phần tâm hồn, là hành trang theo em suốt cuộc đời.
- Tình yêu của tác giả dành cho truyện cổ: Bắt đầu bằng những câu thơ thể hiện tình cảm tha thiết của tác giả: "Tôi yêu truyện cổ nước tôi / Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa". Tình yêu đó là sự trân trọng đối với kho tàng văn hóa dân tộc.
- Những giá trị quý báu của truyện cổ:
- Bài học về đạo đức, lối sống: Truyện cổ dạy chúng ta về lòng nhân ái, tình thương người ("Thương người rồi mới thương ta"), sự công bằng, chính trực.
- Vẻ đẹp tâm hồn người Việt Nam: Ca ngợi truyền thống "ân nghĩa, ân tình", vẻ đẹp "người thơm".
- Kinh nghiệm sống của cha ông: "Lời cha ông dạy cũng vì đời sau", những kinh nghiệm được đúc kết từ ngàn xưa, vẫn còn nguyên giá trị.
- Nghệ thuật đặc sắc: Bài thơ sử dụng thể thơ lục bát quen thuộc, nhịp nhàng, ngôn từ giản dị, gần gũi, mang âm hưởng ca dao, dân ca, dễ đi vào lòng người.
"Chuyện cổ nước mình" của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ là một bài thơ tứ tuyệt bình dị, mộc mạc nhưng ẩn chứa bao triết lý sâu sắc về đạo đức, lối sống và truyền thống văn hóa dân tộc. Bài thơ khơi dậy trong lòng người đọc, đặc biệt là thế hệ trẻ, những cảm xúc chân thành và lòng biết ơn sâu sắc đối với kho tàng văn học dân gian quý báu mà cha ông để lại.
Mở đầu bài thơ, tác giả dẫn dắt người đọc trở về với thế giới tuổi thơ đầy mộng mơ:
"Tôi yêu truyện cổ nước tôi
Kể bao điều hay, ý đẹp"
Cảm xúc chủ đạo là tình yêu tha thiết, nồng nàn đối với những câu chuyện cổ tích. "Chuyện cổ nước mình" không chỉ là những câu chuyện giải trí, mà còn là bài học đầu đời, là hành trang tinh thần quý giá. Chính những câu chuyện này đã "kể bao điều hay, ý đẹp", gieo vào lòng trẻ thơ những hạt giống nhân cách tốt đẹp đầu tiên.
Xuyên suốt bài thơ, những hình ảnh quen thuộc của truyện cổ tích lần lượt hiện lên, tượng trưng cho những phẩm chất cao quý của con người Việt Nam:
"Mặc dù độc ác, gian xảo
Yêu thương, nhân hậu không phai
Ở hiền gặp lành..."
Hình ảnh "độc ác, gian xảo" gợi nhớ đến những nhân vật phản diện như Cám, mụ dì ghẻ, những thế lực xấu xa luôn bị cái thiện chiến thắng. Tình yêu thương, sự nhân hậu của cô Tấm, của người em trong truyện cây khế, lại trở thành bài học sống còn: "Ở hiền gặp lành". Triết lý nhân quả đơn sơ, mộc mạc ấy len lỏi vào tâm trí trẻ thơ một cách tự nhiên, dạy chúng biết yêu thương, biết đối nhân xử thế.
Tình cảm của em đối với bài thơ không chỉ là sự yêu mến cái hay cái đẹp của ngôn từ mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc những giá trị đạo đức mà cha ông gửi gắm. Em cảm nhận được sự bao dung, tấm lòng rộng mở của người xưa trong việc giáo dục con cháu. Truyện cổ tích trở thành người thầy hiền từ, dạy dỗ chúng em một cách nhẹ nhàng, tinh tế nhất.
"Câu chuyện cổ tích của tôi
Càng nghe càng thấy hay"
Lời khẳng định này thể hiện sự gắn bó sâu sắc, sự yêu mến không vơi cạn của tác giả, cũng như của mỗi chúng ta, đối với truyện cổ. Giá trị của truyện cổ không mất đi theo thời gian, mà trái lại, càng nghiền ngẫm, càng thấu hiểu, ta càng thấy nó hay, càng thấy nó ý nghĩa.
Bài thơ "Chuyện cổ nước mình" đã để lại trong em những cảm xúc dạt dào về tình yêu quê hương, đất nước, về những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp. Em thấy mình may mắn khi được thừa hưởng một kho tàng văn học dân gian phong phú và sâu sắc đến vậy. Đây sẽ là hành trang quý báu giúp em vững bước trên con đường trưởng thành, sống đẹp, sống có ích, xứng đáng với những bài học mà cha ông đã dày công vun đắp qua những câu chuyện cổ tích bình dị mà vĩ đại
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
17013
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12680 -
9858
-
8530
