Quảng cáo
3 câu trả lời 865
bài nè :
Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè, trời nắng gắt và gió thổi ràn rạt qua những tán cây trước sân. Tôi vừa tan học, chiếc cặp trên vai nặng trĩu, lòng chỉ mong mau về nhà để nghỉ ngơi. Nhưng chỉ vài bước nữa thôi, một sự việc đã khiến tôi nhớ mãi — đó là lần tôi giúp một em nhỏ bị lạc đường.
Khi đi ngang qua công viên, tôi thấy một bé gái chừng năm, sáu tuổi đang đứng khóc nức nở bên chiếc xích đu. Mọi người đi qua đều chỉ liếc nhìn rồi tiếp tục vội vã. Tôi bước lại, nhẹ nhàng hỏi:
— Em ơi, sao em lại khóc thế?
Bé nức nở nói rằng bị lạc mẹ khi đi chơi. Nhìn khuôn mặt đỏ hoe và đôi mắt ngấn nước của em, tôi thấy thương vô cùng. Tôi liền dắt em đến chỗ bảo vệ công viên, nhờ họ thông báo tìm người thân. Gần nửa tiếng trôi qua, tôi thấy một người phụ nữ hớt hải chạy tới, vừa gọi tên con vừa khóc. Khi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Người mẹ quay sang cảm ơn tôi, ánh mắt rưng rưng khiến tôi thấy thật hạnh phúc.
Trên đường về, nắng vẫn gay gắt, nhưng tôi cảm thấy trong lòng mát dịu như có một cơn gió lành thổi qua. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, giúp đỡ người khác không chỉ mang lại niềm vui cho họ mà còn khiến bản thân mình hạnh phúc hơn.
Từ hôm ấy, tôi tự hứa với lòng sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ những ai đang cần, dù chỉ là những việc nhỏ bé nhất.
Trải nghiệm giúp con người học được những điều quý giá. Đó chính là hành trang cho con người hướng tới tương lai. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng mỗi trải nghiệm có được trong cuộc sống.
Hằng năm, trường học của tôi thường tổ chức các hoạt động trải nghiệm cho học sinh. Năm nay, nhà trường đã tổ chức hoạt động “Một ngày làm nông dân”. Các lớp sẽ có một học sinh được tham gia hoạt động. Mỗi học sinh sẽ cùng với người thân trải nghiệm những công việc của của người nông dân. Tất cả các khối lớp đều phải tham gia hoạt động trải nghiệm. Thật may mắn khi tôi được cô giáo lựa chọn. Khi về nhà, tôi đã kể cho bố nghe và mời bố tham gia cùng mình.
Sáng chủ nhật, bố đưa tôi đến trường. Bảy giờ, chuyến xe xuất phát đưa cả đoàn đến một nông trại rau sạch ở ngoại thành Hà Nội. Ở đây, chúng tôi đã được gặp bác Hòa - chủ của nông trại rau sạch. Cả đoàn vừa đi thăm quan ruộng rau sạch, vừa được nghe bác giới thiệu về cách để gieo trồng, thu hoạch rau. Nghe bác nói, tôi cảm thấy công việc trồng trọt thật vất vả, khó khăn. Từng cây rau tươi tốt như vậy là nhờ vào bàn tay gieo trồng, chăm sóc của các bác nông dân.
Tham quan xong, bác Hồng đã đưa cả đoàn đến một ruộng rau cải. Bác đã đưa ra cho cả đoàn một thử thách, đó là thu hoạch rau sạch. Mỗi đội sẽ có mười phút để thu hoạch rau, đội nào thu hoạch được nhiều hơn theo cân nặng sẽ chiến thắng. Trước đó, bác Hồng hướng dẫn chúng tôi cách thu hoạch rau cho đúng. Rau cần được cắt bỏ rẽ, vặt bỏ lá vàng. Các lớp trong cùng một khối sẽ thi đấu với nhau. Tôi và bố quyết tâm giành chiến thắng. Kết quả chung cuộc, hai bố con đã thu hoạch được một ki-lô-gam rau, giành được chiến thắng. Tôi cảm thấy vô cùng sung sướng.
Hoạt động trải nghiệm “Một ngày làm nông dân” thật bổ ích. Sau trải nghiệm này, tôi đã biết thêm những kiến thức về nghề nông. Ngoài ra, tôi cũng hiểu được rằng công việc của các bác nông dân thật vất vả. Từ đó, tôi biết trân trọng hơn những thành quả mà bản thân đang được hưởng. Tôi còn có những giây phút vui vẻ bên người thân của mình.
Như vậy, mỗi trải nghiệm đều dạy chúng ta trưởng thành hơn từng ngày. Đối với tôi, trải nghiệm lần này thật ý nghĩa. Tôi mong rằng bản thân sẽ có thêm nhiều trải nghiệm quý giá như vậy.
Tôi vẫn nhớ mãi buổi sáng hôm ấy — ngày đầu tiên tôi tham gia hoạt động tình nguyện ở trung tâm bảo trợ trẻ em. Lúc đầu, tôi khá hồi hộp và có phần lo lắng vì chưa từng tiếp xúc với những bạn nhỏ có hoàn cảnh đặc biệt như vậy. Nhưng khi bước vào phòng, ánh mắt hồn nhiên và nụ cười trong trẻo của các em khiến tôi quên hết mọi e dè ban đầu.
Tôi được giao nhiệm vụ hướng dẫn các em vẽ tranh. Ban đầu, tôi nghĩ việc đó rất đơn giản, nhưng khi nhìn thấy những cánh tay bé nhỏ đang cầm bút run run, tôi bỗng cảm thấy nghẹn ngào. Một em gái nhỏ tên Hân vẽ bức tranh có ông mặt trời thật to và những bông hoa rực rỡ. Em nói với tôi rằng: “Em thích vẽ nắng, vì nắng làm mọi người vui hơn.” Câu nói ấy khiến tôi xúc động đến lạ — hóa ra dù thiệt thòi, các em vẫn luôn giữ trong tim niềm lạc quan và hi vọng.
Buổi tình nguyện kết thúc, tôi ra về mà lòng vẫn còn lâng lâng. Tôi nhận ra rằng giúp đỡ người khác không chỉ mang lại niềm vui cho họ, mà còn khiến chính bản thân mình trở nên mạnh mẽ và biết yêu thương hơn.
Đó là một trải nghiệm nhỏ bé nhưng đã để lại trong tôi bài học lớn — sống tử tế và biết sẻ chia sẽ khiến cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn rất nhiều.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72031 -
56804
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51996 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48734 -
Hỏi từ APP VIETJACK45498
