tìm những chi tiết thể hiện khả năng đặc biệt của nhân vật tôi ? trong bài vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ
Quảng cáo
3 câu trả lời 230
Trong truyện ngắn "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" của Nguyễn Minh Châu, nhân vật "tôi" (cậu bé) được khắc họa là một người có khả năng cảm nhận tinh tế, đặc biệt là khả năng cảm nhận thế giới bằng các giác quan khác ngoài thị giác, từ đó thể hiện một tâm hồn sâu sắc và nhân hậu. Dưới đây là những chi tiết thể hiện khả năng đặc biệt của nhân vật "tôi":
1. Khả năng cảm nhận bằng xúc giác và thính giác
Khi được mẹ dắt đi khám bệnh, cậu bé vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ – một hành động tượng trưng cho việc mở rộng các giác quan khác ngoài mắt.
Cậu bé có thể cảm nhận sự vật xung quanh qua âm thanh, mùi hương, cảm giác chạm vào tay người khác, ví dụ:
"Mỗi bàn tay có một cách nắm riêng."
"Tay thằng Tí nhỏ mà ấm."
"Tay cái Hà cứng và rắn."
→ Thể hiện khả năng quan sát bằng tâm hồn và xúc giác, khác với người thường chỉ dựa vào thị giác.
2. Khả năng tưởng tượng và liên tưởng phong phú
Cậu bé tưởng tượng về những bàn tay như những "cửa sổ tâm hồn", như một cách để nhìn vào tính cách con người.
Có cái nhìn rất sâu sắc và đầy chất thơ:
“Có những bàn tay biết nói.”
“Có bàn tay buốt giá như băng nhưng có bàn tay như chùm nắng nhỏ.”
→ Thể hiện trí tưởng tượng tinh tế và khả năng nhìn nhận con người bằng cảm xúc, tình cảm.
3. Khả năng cảm nhận vẻ đẹp không chỉ bằng mắt
Câu chuyện nhiều lần nhấn mạnh rằng đôi mắt không phải là cách duy nhất để cảm nhận cái đẹp.
Cậu bé hiểu rằng vẻ đẹp thật sự của con người không nằm ở bên ngoài, mà là ở sự chân thành, ấm áp từ bên trong.
→ Đây là một bài học lớn về giá trị của cảm xúc, của cái nhìn nội tâm.
Những chi tiết trên cho thấy nhân vật "tôi" có một khả năng đặc biệt trong cách cảm nhận và thấu hiểu thế giới, không chỉ bằng đôi mắt mà còn bằng tâm hồn và tình cảm chân thành. Đó là điều khiến cậu bé trở nên sâu sắc, nhân hậu và có cách nhìn cuộc sống rất đẹp, rất người.
Nhận biết hoa bằng xúc giác và khứu giác:
Được bố dạy cách nhắm mắt chạm vào từng bông hoa để đoán tên, hoặc ngửi hương để gọi tên loài hoa.
Dự đoán vị trí và khoảng cách:
Em có thể đoán đúng khoảng cách và vị trí của đồ vật một cách thần kỳ, hay biết chính xác tiếng kêu cứu của bạn Tí phát ra từ đâu.
"Nghe" được âm thanh đặc biệt:
Em tin rằng mỗi cái tên đều phát ra một âm thanh đặc biệt và "nghe" thấy tiếng bước chân của bố cách xa hàng chục mét.
- Xúc giác: Chạm tay vào từng bông hoa để đoán tên loài hoa.
- Khứu giác: Ngửi mùi hương các loài hoa và đoán tên chúng một cách chính xác.
- Thính giác: Nghe tiếng bước chân và phán đoán chính xác khoảng cách, biết ai đang đi đến.
-
Hiểu biết sâu sắc về khu vườn:Cậu bé có thể hiểu được khu vườn muốn nói gì, biết mùa nào, biết tên các loài hoa.
-
Khả năng "nhìn" khi nhắm mắt:Khi nhắm mắt, cậu vẫn nhìn thấy nguyên cả khu vườn, cả bông hồng trong đêm tối, thậm chí có thể đi dạo trong vườn một cách dễ dàng.
- Những khả năng này thể hiện tài năng và sự nhạy bén của cậu bé trong việc cảm nhận thế giới tự nhiên.
- Đó cũng là cách để cậu bé yêu và trân trọng thiên nhiên, cuộc sống, đồng thời cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc mà bố đã truyền cho mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
65064 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
17331 -
16565
-
10992
-
10844
