Quảng cáo
3 câu trả lời 2083
Bài thơ “Về bên mẹ” là lời tâm sự chân thành của người con khi trở về bên mẹ sau bao ngày xa cách, và trong đoạn trích đầu của bài thơ, tác giả đã khắc họa rất rõ cảm xúc ấm áp, xúc động và tình mẫu tử thiêng liêng. Đoạn mở đầu:
“Về bên mẹ thấy lòng ấm quá
Bao ngày qua vất vả dòng đời
Hôm nay về lại bên người
Rưng rưng dòng lệ nghẹn lời trong con”
Đoạn thơ này dùng ngôn từ giản dị nhưng giàu cảm xúc: “thấy lòng ấm quá” ngay từ câu đầu đã gợi cho người đọc cảm giác an nhiên, được trở về chốn thân thuộc, nơi có mẹ đón chờ. “Bao ngày qua vất vả dòng đời” khéo léo nói lên những nhọc nhằn mà người con đã trải qua – và có thể là cả mẹ cũng từng trải – để đến lúc này được “về lại bên người”. Hai câu cuối “Rưng rưng dòng lệ nghẹn lời trong con” thể hiện sự xúc động trào dâng, người con nhận ra tình thương của mẹ, nhận ra mình đã rời xa và giờ về – lời nào cũng nghẹn lại vì tình cảm trào dâng.
Tiếp đến, tác giả mô tả hình ảnh mẹ khỏe mạnh, minh mẫn và vòng tay rộng lớn của mẹ che chở:
“Thấy mẹ khoẻ và còn minh mẫn
Tim con vui sướng nhất mẹ à!
Giang vòng tay rộng bao la
Ôm con mẹ nói sao mà nhớ ghê”
Ở đây, hình ảnh “mẹ khoẻ và còn minh mẫn” vừa là niềm vui lớn của người con khi thấy mẹ vẫn mạnh khỏe, vừa là sự an tâm: mẹ vẫn còn đó để yêu thương, để che chở. “Tim con vui sướng nhất mẹ à!” là lời thổn thức, là cảm giác “thật nhất” của người con khi trở về. Hình ảnh “giang vòng tay rộng bao la / Ôm con” rất đẹp: vòng tay mẹ như một không gian bao dung, che chở cả thế giới nhỏ bé của người con. Câu thơ “nói sao mà nhớ ghê” gợi lên nỗi nhớ, gợi lên sự khát khao gần gũi mẹ, chưa từng vắng mặt cảm giác đó.
Cuối cùng, đoạn thơ khắc họa sự trở về với tuổi thơ:
“Con đã lớn nhưng về bên mẹ
Con thấy mình thơ trẻ quá thôi
Muốn lời ru mẹ bên nôi
Đắm chìm âu yếm trong đôi mắt cười”
Dù người con đã trưởng thành, nhưng khi về bên mẹ lại “thấy mình thơ trẻ quá thôi” — nghĩa là trở lại với mình của những ngày thơ bé, vô tư, được ru, được nâng niu. “Muốn lời ru mẹ bên nôi” gợi nhớ âm vang giọng mẹ ru, gợi nhớ những đêm êm bên giấc ngủ nôi ấm, và “đắm chìm âu yếm trong đôi mắt cười” là khoảnh khắc người con nhìn mẹ với cả lòng yêu thương và biết ơn.
Nghệ thuật trong đoạn trích rất đáng chú ý: ngôn từ giản dị, thân mật, không hoa mỹ xa vời; hình ảnh thơ gần gũi như bàn tay mẹ, vòng tay mẹ, lời ru mẹ… khiến người đọc như thấy được không khí gia đình, sự ấm áp và an toàn mà chỉ có “mẹ” mới đem lại. Điệp từ “mẹ” lặp lại, tiếng rung “rưng rưng”, nhịp thơ nhẹ nhàng tạo nên âm hưởng dịu dàng, đầy xúc cảm.
Tóm lại, đoạn trích của “Về bên mẹ” không chỉ là lời kể về một chuyến về nhà mà còn là khúc ca tri ân, là sự trở về với cội nguồn yêu thương – nơi có mẹ, có vòng tay rộng lớn và hơi ấm không gì sánh bằng. Đọc đoạn thơ, mỗi người con đều thấy mình trong đó, nhớ về mẹ, nhớ về những ngày thơ bé và hiểu thêm rằng về bên mẹ là trở về với phần êm dịu nhất của tâm hồn.
Khổ thơ đầu tiên mở ra với một cảm giác ấm áp và bình yên lan tỏa ngay khi người con đặt chân về bên mẹ. Từ “ấm quá” không chỉ mô tả sự ấm áp về thể chất mà còn là cảm giác an ủi, che chở về tinh thần mà tình mẹ mang lại. Sau những ngày “vất vả dòng đời” – một cụm từ gợi hình về cuộc sống đầy gian nan, xô bồ – việc được trở về vòng tay mẹ như một liều thuốc xoa dịu mọi mệt mỏi. “Rưng rưng dòng lệ nghẹn lời trong con” diễn tả cảm xúc dạt dào, không nói nên lời, một sự kết hợp giữa niềm hạnh phúc tột cùng và nỗi xúc động sâu sắc khi tái ngộ. Đây chính là điểm khởi đầu cho chuỗi cảm xúc chân thành xuyên suốt tác phẩm thơ về mẹ.
Tiếp nối mạch cảm xúc, khổ thơ thứ hai khắc họa niềm hạnh phúc vỡ òa của người con khi chứng kiến mẹ vẫn khỏe mạnh, minh mẫn. “Vui sướng nhất mẹ à!” là một lời reo đầy cảm xúc, thể hiện sự nhẹ nhõm và an tâm. Hình ảnh “vòng tay rộng bao la” của mẹ là biểu tượng mạnh mẽ cho tình yêu thương vô bờ bến, sự che chở không giới hạn mà mẹ dành cho con. Lời nói “Ôm con mẹ nói sao mà nhớ ghê” không chỉ là sự biểu lộ tình cảm của mẹ mà còn thể hiện sự đồng điệu trong nỗi nhớ nhung giữa hai thế hệ, làm sâu sắc thêm sợi dây liên kết giữa mẹ và con. Tình yêu thương của mẹ được truyền tải qua từng lời nói, hành động, ôm ấp, làm ấm áp tâm hồn người con sau thời gian xa cách.
Khổ thơ này chạm đến một khía cạnh sâu sắc của tâm hồn người con: dù đã trưởng thành, trải qua bao sóng gió cuộc đời, nhưng khi trở về bên mẹ, mọi gánh nặng đều tan biến. “Con thấy mình thơ trẻ quá thôi” thể hiện sự chuyển hóa kỳ diệu, nơi người con tìm lại được sự hồn nhiên, vô tư như thuở bé. Hình ảnh “lời ru mẹ bên nôi” không chỉ gợi nhớ ký ức tuổi thơ êm đềm mà còn là biểu tượng của sự bình yên, bao bọc mà mẹ dành cho con. Cụm từ “đắm chìm âu yếm trong đôi mắt cười” cho thấy sự mãn nguyện, hạnh phúc trọn vẹn khi được tận hưởng tình yêu thương vô điều kiện từ người mẹ.
Bài thơ “Về Bên Mẹ” không chỉ dừng lại ở việc miêu tả cảm xúc khi đoàn tụ mà còn là một lời tri ân chân thành, sâu sắc dành cho người mẹ. Tình yêu của mẹ không chỉ là sự che chở nhất thời mà là sự hy sinh, gắn bó bền bỉ qua năm tháng, từ khi con thơ bé cho đến khi con trưởng thành. Công ơn và tình nghĩa của mẹ được khắc họa rõ nét, khẳng định vị trí không thể thay thế của mẹ trong cuộc đời mỗi người.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
251192 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78991 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
63175 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62510 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53333 -
47349
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44210 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41876 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41772
