Quảng cáo
3 câu trả lời 1260
Tiếng đàn mưa
(Bích Khê)
Mở bài
Bích Khê (1916-1946) là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới giai đoạn 1932–1945, được biết đến với những cảm xúc tinh tế, ngôn từ giàu nhạc tính, khả năng khơi gợi tâm trạng qua thiên nhiên và âm thanh. Bài thơ Tiếng đàn mưa nằm trong tập thơ Tinh hoa, được đưa vào chương trình Ngữ văn lớp 9, là thi phẩm nổi bật thể hiện tài năng nghệ thuật và chiều sâu nội tâm của thi sĩ. Bằng hình ảnh mưa xuân và cảm nhận âm nhạc trong thiên nhiên, tác giả đã chuyển hoá nỗi nhớ quê, nỗi cô đơn thành tiếng đàn ngân nga trong mưa.
Thân bài
1. Cảnh mưa xuân – khung cảnh thiên nhiên
Ba khổ thơ đầu của Tiếng đàn mưa tập trung miêu tả mưa rơi, hoa rụng, cảnh vật u hoài trong cái tĩnh lặng của không gian:
“Mưa hoa rụng, mưa hoa xuân rụng
Mưa xuống lầu, mưa xuống thềm lan
Mưa rơi ngoài nẻo dặm ngàn
Nước non rả rích giọng đàn mưa xuân.”
Ở những câu thơ này, Bích Khê dùng điệp ngữ “mưa” kết hợp “hoa rụng” để nhấn mạnh sự rơi rụng, sự chuyển động liên tục của thiên nhiên. “Mưa xuống lầu, mưa xuống thềm lan” – mưa như thấm vào từng ngóc ngách, mọi nơi không chừa chốn nào. “Nước non rả rích” là cách nói hoán dụ, biến mưa và nước non thành một dải âm thanh nhẹ nhàng. Tác giả gọi đó là “giọng đàn mưa xuân” – như gợi ẩn rằng tiếng mưa không chỉ là tiếng rơi, mà là âm nhạc của thiên nhiên, vừa trữ tình vừa quyến rũ.
Những hình ảnh thiên nhiên được vẽ ra với độ mở rộng từ gần đến xa, từ “lầu, thềm lan” đến “nẻo dặm ngàn”, từ cái riêng đến cái chung, làm tăng cảm giác mênh mang không gian mưa.
Khổ tiếp theo:
“Lầu mưa xuống, thêm lan mưa xuống
Cùng nước non hoa rụng mưa xuân
Mưa rơi ngoài nội trên ngàn
Nghe trong ý khách giọt đàn mưa rơi.”
Ở đây xuất hiện câu “Nghe trong ý khách giọt đàn mưa rơi” – lần đầu nhân vật trữ tình, “khách tha hương”, bước vào không gian thơ. Tiếng mưa không chỉ vang trong thiên nhiên mà vang trong lòng người. “Giọt đàn mưa rơi” là hình ảnh ẩn dụ, cho thấy âm thanh mưa hòa vào tâm tư người nghe, khiến mưa không còn vô tri mà mang tính cảm thụ, mang tâm trạng.
Khổ thứ ba:
“Đầm mưa xuống nẻo đồi mưa xuống
Bóng dương tà rụng bóng tà dương
Hoa xuân rơi với bóng dương
Mưa trong ý khách mưa cùng nước non.”
Tác giả đưa mưa vào cảnh chiều tà, bóng dương (bóng của mặt trời chiều), hoa xuân rụng, kết hợp “mưa trong ý khách” – mưa giờ đây như hòa vào suy nghĩ của người khách, không chỉ rơi bên ngoài mà cũng rơi trong tâm hồn. “Mưa cùng nước non” càng nhấn mạnh sự mê đắm, hoà hợp giữa cảm giác thiên nhiên và nỗi lòng.
2. Tâm trạng khách tha hương và tiếng đàn mưa
Bốn câu cuối:
“Rơi hoa kết mưa còn rả rích
Càng mưa rơi cánh tịch bóng dương
Bóng dương với khách tha hương
Mưa trong ý khách muôn hàng lệ rơi.”
Khổ này như lời lý giải cho cảm xúc ẩn chứa xuyên suốt bài thơ: mưa rơi, hoa rụng, bóng tà dương – tất cả như cấu thành nên tâm trạng u hoài. “Càng mưa rơi cánh tịch bóng dương” nhấn mạnh sự tịch lặng trong chiều mưa. “Mưa trong ý khách muôn hàng lệ rơi” là đỉnh điểm cảm xúc: những giọt mưa ngoài trời gợi lên “hàng lệ” trong lòng người. Tiếng mưa đã trở thành tiếng đàn buồn, tiếng đàn gợi nhớ, khiến nước mắt rơi – đó là nỗi nhớ quê hương, lòng cô đơn, khao khát về chốn xưa.
3. Nghệ thuật và đặc sắc biểu cảm
Thể thơ song thất lục bát: giúp bài thơ vừa có sự linh hoạt, vừa giữ được nhịp điệu truyền thống, tạo nên âm hưởng vừa trữ tình vừa ưu buồn. Scribd+1
Ngôn ngữ giàu nhạc tính, hình ảnh ẩn dụ: như “giọng đàn mưa xuân”, “mưa trong ý khách”, “bóng dương tà” giúp mưa và cảnh vật hòa với cảm xúc con người. hocvanchihien.com+1
Biện pháp điệp ngữ, liệt kê, lặp từ “mưa”: nhấn mạnh không gian mưa rơi liên tục, âm vang, lan tỏa, làm nổi bật mưa như chủ thể trong bài thơ. luatminhkhue.vn+2Loigiaihay.com+2
Không gian từ nhỏ đến lớn, từ ngoài vào trong: giúp người đọc cảm nhận được sự lan tỏa của mưa và chiều sâu cảm xúc của nhân vật trữ tình. hocvanchihien.com+1
Cách cấu tứ tinh tế: ba khổ đầu xây dựng cảnh mưa, đưa người đọc vào không gian thiên nhiên, rồi khổ cuối bật nốt cảm xúc nội tâm.
4. Chủ đề – thông điệp
Tiếng đàn mưa không đơn thuần là bài thơ về thiên nhiên, mà là tiếng lòng của khách tha hương – người xa quê, đối diện với cảnh mưa, cảm nhận thiên nhiên như bạn đồng hành khơi gợi hồi ức và nỗi nhớ. Bài thơ nhắc nhở ta rằng trong thiên nhiên có tiếng nói, trong tiếng mưa có âm nhạc, và trong âm nhạc thiên nhiên có thể chứa đựng tâm trạng con người.
Kết bài
Tiếng đàn mưa của Bích Khê là một thi phẩm tinh tế, khéo léo biến âm thanh của thiên nhiên thành một bản nhạc nội tâm. Qua những giọt mưa xuân, tác giả đã khơi gợi được cảm giác cô đơn, nhớ thương quê hương của khách tha hương, đồng thời cho người đọc trải nghiệm cái đẹp vừa nhẹ nhàng vừa da diết. Với kết hợp nghệ thuật mạnh mẽ giữa hình ảnh, từ ngữ và thể thơ song thất lục bát, bài thơ vẫn vang vẳng trong lòng người đọc như một “tiếng đàn mưa” không bao giờ vơi.
Mỗi khi mưa rơi, dường như cảm xúc trong mỗi người lại trở nên nhạy cảm hơn. Tiếng mưa đi kèm với những tâm trạng nhớ nhung, khắc khoải và những suy tư về cuộc sống. Cũng như chúng ta, đứng trước mưa mà xao xuyến nỗi lòng, Bích Khê đã đưa cảm xúc ấy vào chính tác phẩm của mình, bài thơ Tiếng đàn mưa.
Mở đầu bài thơ, tác giả đã gợi nên khung cảnh về một ngày mưa:
“Mưa hoa rụng, mưa hoa xuân rụng
Mưa xuống lầu, mưa xuống thềm lan
Mưa rơi ngoài nẻo dặm ngàn
Nước non rả rích giọng đàn mưa xuân.”
Sự vật như rơi rụng cùng những giọt mưa nặng hạt. Những giọt mưa rơi xuống, rơi xuống từng hạt rồi xuống “lầu”, xuống cả “thềm lan”. Mưa bao trùm mọi thứ xung quanh. Khung cảnh của một ngày mưa được tái hiện cùng sự rụng rơi của những sự vật. Một khung cảnh tả thực, được vẽ nên bằng chính ngòi bút của tác giả. Ông gọi tiếng những giọt mưa rơi ấy là “giọng đàn mưa xuân”. Mưa xuân, mùa mưa mang đến hạnh phúc, vậy nên tiếng mưa dưới mùa xuân nghe thấy tiếng đàn. Tiếng đàn ấy mang sức thôi miên con người, nghĩ v về những gì đã qua êm ái, những gì tốt đẹp còn vương lại trong tâm trí. Mưa rơi, bao phủ lên mọi nẻo, mọi chốn:
“Lầu mưa xuống, thêm lan mưa xuống
Cùng nước non hoa rụng mưa xuân
Mưa rơi ngoài nội trên ngàn
Nghe trong ý khách giọt đàn mưa rơi.”
Mưa rơi xuống lầu, lại rơi xuống thềm hoa lan xinh đẹp. Mưa rơi từ những cánh đồng tới những núi non suối thác. Một khung cảnh chỉ toàn những giọt nước mưa rửa trôi những thứ cũ để mang đến những cái mới lạ. “Nghe trong ý khách giọt đàn mưa rơi” đâu đó ta nghe thấy tiếng của nỗi lòng đầy tâm sự. Tiếng đàn có thể cất lên trong tiếng mưa chút buồn. Nó gợi lên cái tâm tư riêng khó đoán của người khách. Lúc vui lúc buồn, chỉ có thể là nhớ và tìm những hoài niệm xưa chốn cũ:
“Đầm mưa xuống nẻo đồi mưa xuống
Bóng dương tà rụng bóng tà dương
Hoa xuân rơi với bóng dương
Mưa trong ý khách mưa cùng nước non.”
Lại tiếp tục là một khổ thơ nói tới những nơi mưa rơi xuống, cảnh vật cũng rơi cũng rụng theo mưa. Khắp nẻo đồi thấy mưa rơi thành đầm. Khi mà mặt trời chuẩn bị lặn, cùng với những cánh hoa xuân, khung cảnh mờ ảo, hư thực mà đầy mơ mộng. Ta thấy được sự cảm nhận, tình yêu thiên nhiên sâu sắc mới có thể tinh ý nhận ra vẻ đẹp đến từ thiên nhiên dưới những cơn mưa như vậy. “Mưa trong ý khách mưa cùng nước non”, đâu đó ta thấy được tình yêu thiên nhiên, đất nước, nơi đang tồn tại của nhân vật. Chính những cung bậc cảm xúc và tình yêu thiên nhiên như vậy, mới nghe được tiếng mưa như một tiếng đàn và cũng mới thấu được cái đẹp mà thiên nhiên đem lại. Mượn cảnh mà cũng gợi được tình, gợi cái cảm xúc và suy tư:
“Rơi hoa kết mưa còn rả rích
Càng mưa rơi cánh tịch bóng dương
Bóng dương với khách tha hương
Mưa trong ý khách muôn hàng lệ rơi”.
Mưa rơi khơi nguồn cảm xúc. Sự cô đơn dưới “bóng dương” đã làm tâm trạng sầu càng thêm sầu, buồn càng thêm buồn. Sự cô đơn như bao trùm, cùng nỗi nhớ về vùng đất xưa mà “muôn hàng lệ rơi”. Khổ thơ cuối như lý giải cảm xúc của cả bài thơ. Sự buồn rầu, nhớ nhung, cô đơn đã biến tiếng mưa trở thành tiếng đàn, ngân lên khúc nhạc đầy xao xuyến, khắc khoải, đầy nỗi nhớ nhung đang tuôn chảy vào từng lớp cảm xúc và tâm hồn của “người khách tha hương”.
Bích Khê đã thành công sử dụng thể thơ song thất lục bát kết hợp với những ngôn từ giàu sức biểu cảm để nói lên tâm trạng một cách sâu sắc. Cùng với đó là những biện pháp tu từ gần gũi như liệt kê cảnh vật trong mưa, lặp đi lặp lại những cảnh vật và đặc biệt là từ “mưa” để nhấn mạnh không gian gợi nên cảm xúc. Kết hợp với giọng thơ nhẹ nhàng, đã gợi nên cảm xúc từng câu từng chữ cũng cứ nhẹ nhàng lướt trong tâm trí người đọc. Nói về nỗi nhớ, sự cô đơn mà không hề nặng nề về cảm xúc mà cứ nhẹ rơi như những giọt mưa mang âm thanh của tiếng đàn.
Tiếng đàn mưa đã thành công khắc họa nên tâm trạng của con người tha hương trước cảnh mưa rơi. Rời xa quê hương, cảm nhận được sự cô đơn mà cuộc sống mang lại, con người lại nhớ về những khung cảnh đầy quen thuộc. Nỗi khắc khaoir của một tâm hồn, mang một nỗi nhớ nhung xa vời. “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, và khi người buồn, thì tiếng mưa rơi cũng trở thành một tiếng đàn buồn thương, xuyến xao và ngập tràn nỗi nhớ thương.
Bài thơ không dài, không dùng quá nhiều từ ngữ và chi tiết những vẫn đem lại đủ cả hình ảnh và những tâm tư tình cảm của nhân vật trữ tình. Một bài thơ hết sức thành công trong bút pháp nghệ thuật của Bích Khê.
Mỗi khi mưa rơi, dường như cảm xúc trong mỗi người lại trở nên nhạy cảm hơn. Tiếng mưa đi kèm với những tâm trạng nhớ nhung, khắc khoải và những suy tư về cuộc sống. Cũng như chúng ta, đứng trước mưa mà xao xuyến nỗi lòng, Bích Khê đã đưa cảm xúc ấy vào chính tác phẩm của mình, bài thơ Tiếng đàn mưa.
Mở đầu bài thơ, tác giả đã gợi nên khung cảnh về một ngày mưa:
“Mưa hoa rụng, mưa hoa xuân rụng
Mưa xuống lầu, mưa xuống thềm lan
Mưa rơi ngoài nẻo dặm ngàn
Nước non rả rích giọng đàn mưa xuân.”
Sự vật như rơi rụng cùng những giọt mưa nặng hạt. Những giọt mưa rơi xuống, rơi xuống từng hạt rồi xuống “lầu”, xuống cả “thềm lan”. Mưa bao trùm mọi thứ xung quanh. Khung cảnh của một ngày mưa được tái hiện cùng sự rụng rơi của những sự vật. Một khung cảnh tả thực, được vẽ nên bằng chính ngòi bút của tác giả. Ông gọi tiếng những giọt mưa rơi ấy là “giọng đàn mưa xuân”. Mưa xuân, mùa mưa mang đến hạnh phúc, vậy nên tiếng mưa dưới mùa xuân nghe thấy tiếng đàn. Tiếng đàn ấy mang sức thôi miên con người, nghĩ v về những gì đã qua êm ái, những gì tốt đẹp còn vương lại trong tâm trí. Mưa rơi, bao phủ lên mọi nẻo, mọi chốn:
“Lầu mưa xuống, thêm lan mưa xuống
Cùng nước non hoa rụng mưa xuân
Mưa rơi ngoài nội trên ngàn
Nghe trong ý khách giọt đàn mưa rơi.”
Mưa rơi xuống lầu, lại rơi xuống thềm hoa lan xinh đẹp. Mưa rơi từ những cánh đồng tới những núi non suối thác. Một khung cảnh chỉ toàn những giọt nước mưa rửa trôi những thứ cũ để mang đến những cái mới lạ. “Nghe trong ý khách giọt đàn mưa rơi” đâu đó ta nghe thấy tiếng của nỗi lòng đầy tâm sự. Tiếng đàn có thể cất lên trong tiếng mưa chút buồn. Nó gợi lên cái tâm tư riêng khó đoán của người khách. Lúc vui lúc buồn, chỉ có thể là nhớ và tìm những hoài niệm xưa chốn cũ:
“Đầm mưa xuống nẻo đồi mưa xuống
Bóng dương tà rụng bóng tà dương
Hoa xuân rơi với bóng dương
Mưa trong ý khách mưa cùng nước non.”
Lại tiếp tục là một khổ thơ nói tới những nơi mưa rơi xuống, cảnh vật cũng rơi cũng rụng theo mưa. Khắp nẻo đồi thấy mưa rơi thành đầm. Khi mà mặt trời chuẩn bị lặn, cùng với những cánh hoa xuân, khung cảnh mờ ảo, hư thực mà đầy mơ mộng. Ta thấy được sự cảm nhận, tình yêu thiên nhiên sâu sắc mới có thể tinh ý nhận ra vẻ đẹp đến từ thiên nhiên dưới những cơn mưa như vậy. “Mưa trong ý khách mưa cùng nước non”, đâu đó ta thấy được tình yêu thiên nhiên, đất nước, nơi đang tồn tại của nhân vật. Chính những cung bậc cảm xúc và tình yêu thiên nhiên như vậy, mới nghe được tiếng mưa như một tiếng đàn và cũng mới thấu được cái đẹp mà thiên nhiên đem lại. Mượn cảnh mà cũng gợi được tình, gợi cái cảm xúc và suy tư:
“Rơi hoa kết mưa còn rả rích
Càng mưa rơi cánh tịch bóng dương
Bóng dương với khách tha hương
Mưa trong ý khách muôn hàng lệ rơi”.
Mưa rơi khơi nguồn cảm xúc. Sự cô đơn dưới “bóng dương” đã làm tâm trạng sầu càng thêm sầu, buồn càng thêm buồn. Sự cô đơn như bao trùm, cùng nỗi nhớ về vùng đất xưa mà “muôn hàng lệ rơi”. Khổ thơ cuối như lý giải cảm xúc của cả bài thơ. Sự buồn rầu, nhớ nhung, cô đơn đã biến tiếng mưa trở thành tiếng đàn, ngân lên khúc nhạc đầy xao xuyến, khắc khoải, đầy nỗi nhớ nhung đang tuôn chảy vào từng lớp cảm xúc và tâm hồn của “người khách tha hương”.
Bích Khê đã thành công sử dụng thể thơ song thất lục bát kết hợp với những ngôn từ giàu sức biểu cảm để nói lên tâm trạng một cách sâu sắc. Cùng với đó là những biện pháp tu từ gần gũi như liệt kê cảnh vật trong mưa, lặp đi lặp lại những cảnh vật và đặc biệt là từ “mưa” để nhấn mạnh không gian gợi nên cảm xúc. Kết hợp với giọng thơ nhẹ nhàng, đã gợi nên cảm xúc từng câu từng chữ cũng cứ nhẹ nhàng lướt trong tâm trí người đọc. Nói về nỗi nhớ, sự cô đơn mà không hề nặng nề về cảm xúc mà cứ nhẹ rơi như những giọt mưa mang âm thanh của tiếng đàn.
Tiếng đàn mưa đã thành công khắc họa nên tâm trạng của con người tha hương trước cảnh mưa rơi. Rời xa quê hương, cảm nhận được sự cô đơn mà cuộc sống mang lại, con người lại nhớ về những khung cảnh đầy quen thuộc. Nỗi khắc khaoir của một tâm hồn, mang một nỗi nhớ nhung xa vời. “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, và khi người buồn, thì tiếng mưa rơi cũng trở thành một tiếng đàn buồn thương, xuyến xao và ngập tràn nỗi nhớ thương.
Bài thơ không dài, không dùng quá nhiều từ ngữ và chi tiết những vẫn đem lại đủ cả hình ảnh và những tâm tư tình cảm của nhân vật trữ tình. Một bài thơ hết sức thành công trong bút pháp nghệ thuật của Bích Khê.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
251192 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78991 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
63175 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62510 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53333 -
47349
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44210 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41876 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41772
