Quảng cáo
2 câu trả lời 166
Chí Phèo – Những đêm tăm tối
Chí Phèo, giữa phố vắng ngàn đêm,
Vung dao, khắc nỗi đau trong tim.
Mắt đỏ ngầu, khát vọng khao kiệt,
Người chỉ còn bóng dáng của đêm.
Lão Hạc bên ngọn đèn khuya héo,
Tiếng chó sủa, lúa rơi rạt rào.
Phận nghèo khổ, ai thương, ai nhớ,
Hồn người lạc lõng giữa mưa gió.
Thôn quê ấm áp có gì đâu?
Tất cả đều bám víu từng ngày.
Nhưng lòng người không hề bình yên,
Giữa những điều giả dối, tăm tối.
Mỗi trang sách chảy bao nghẹn ngào,
Chí Phèo, đời lắm cảnh não nề.
Nhưng chính trong khổ đau tận cùng,
Là khát vọng vươn lên tìm ánh sáng.
Giới thiệu bài thơ:
Bài thơ này là sự ngợi ca và trân trọng những tác phẩm văn học Việt Nam nói chung và "Chí Phèo" nói riêng. Tác phẩm của Nam Cao phản ánh nỗi đau, bi kịch của con người trong xã hội phong kiến cũ, đồng thời thể hiện khát vọng thay đổi số phận, dù cái kết có bi thương.
Nguyễn Du để lại áng thơ vàng,
Truyện Kiều sống mãi với thời gian.
Thúy Kiều tài sắc vẹn toàn đó,
Phận bạc long đong giữa dở dang.
Ái tình, hiếu đạo – một tấm gương,
Gió chướng cuộc đời cuốn đoạn trường.
Thân gái chìm nổi trong giông tố,
Vẫn giữ tâm trong giữa đoạn trường.
Câu thơ lục bát như lời ru,
Vần điệu ngân vang khắp bốn mùa.
Ngôn từ chau chuốt, sâu và thấm,
Chạm đến lòng người, chẳng thể mờ.
Truyện Kiều – hồn Việt bao đời nay,
Tiếng nói yêu thương giữa tháng ngày.
Thương người, hiểu đạo, thêm nhân nghĩa,
Nguyễn Du còn đó chẳng phai phai.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
251192 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78991 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
63175 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62510 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53333 -
47349
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44210 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41876 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41772
