Quảng cáo
3 câu trả lời 1261
Bài làm tham khảo
Mở bài
Bài thơ “Qua Sông Thương” đã khắc họa vẻ đẹp nên thơ, trữ tình của dòng sông quê hương, đồng thời gửi gắm tình cảm thiết tha của tác giả đối với thiên nhiên và con người. Sông Thương không chỉ là một địa danh cụ thể của miền Kinh Bắc mà còn trở thành biểu tượng cho nỗi nhớ thương, cho tình quê dạt dào trong lòng người.
Thân bài
1. Vẻ đẹp của dòng sông trong thơ
Sông Thương hiện lên với vẻ đẹp vừa thơ mộng vừa trữ tình: mặt nước, bãi bờ, hàng cây… tất cả như một bức tranh thiên nhiên bình dị mà gợi thương nhớ.
Dòng sông được nhân hóa, trở thành một người bạn, một chứng nhân gắn bó với con người, chia sẻ vui buồn.
2. Tình cảm của tác giả khi “qua sông”
Mỗi lần qua sông là một lần xúc động, dâng trào kỷ niệm.
Sông gợi nhớ quá khứ, tuổi thơ, những tình cảm mộc mạc gắn với quê hương, gia đình, bè bạn.
Tác giả bộc lộ niềm thương nhớ da diết, sự gắn bó thủy chung với quê hương đất nước.
3. Nghệ thuật
Hình ảnh thơ giản dị, giàu sức gợi.
Biện pháp nhân hóa, ẩn dụ giúp sông Thương trở thành nhân vật trữ tình.
Ngôn ngữ mượt mà, đậm chất dân ca Kinh Bắc, tạo nên âm hưởng ngọt ngào.
Kết bài
“Qua Sông Thương” không chỉ là một bài thơ tả cảnh, mà còn là khúc hát tâm tình của người con xa quê. Qua hình tượng dòng sông, tác giả bày tỏ nỗi nhớ thương sâu nặng với quê hương, để lại trong lòng người đọc dư âm tha thiết và trân trọng hơn giá trị của tình quê.
Bài thơ "Qua sông Thương" của Lưu Quang Vũ là một khúc trữ tình sâu lắng, thể hiện những cung bậc cảm xúc phức tạp của nhà thơ khi trở về thăm dòng sông quê hương. Bài thơ có thể được phân tích qua các khía cạnh sau:
Nỗi nhớ và hoài niệm về quá khứ: Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã bày tỏ nỗi nhớ da diết qua câu hỏi tu từ "Sao tên sông lại là Thương / Để cho lòng anh nhớ?". Cái tên "Thương" không chỉ là địa danh mà còn gợi lên cả một miền ký ức đầy thương nhớ, gắn liền với những kỷ niệm xưa. Hình ảnh "đôi dòng lệ nhỏ", "những suối buồn" hay "nỗi đau cũ" cho thấy quá khứ của dòng sông và vùng đất này từng nhuốm màu của mất mát, chia ly, có thể là những biến động của lịch sử hoặc những nỗi buồn cá nhân. Dòng sông Thương trong quá khứ hiện lên như một chứng nhân của những điều đã qua, thấm đẫm nỗi buồn và nước mắt.
Sự chuyển biến cảm xúc sang hiện tại tươi đẹp: Tuy nhiên, bài thơ không chỉ dừng lại ở nỗi buồn quá khứ. Khi chuyển sang hiện tại với câu "Hôm nay, anh lại qua sông", khung cảnh hiện lên đã hoàn toàn khác. Dòng sông giờ đây gắn liền với mùa hè rực rỡ, với "những đóa sen hồng", "ong chấp chới bay", "mùa dứa" và "trái chín vàng". Những hình ảnh này tạo nên một bức tranh quê hương sống động, tràn đầy sức sống và sự no đủ, ấm áp. Sự thay đổi này mang đến một cảm giác thanh thản, nhẹ nhàng, xoa dịu những nỗi đau của quá khứ.
Tình yêu quê hương và niềm tin vào cuộc sống: Câu kết "Thôn xóm đôi bờ xanh biếc quá" là đỉnh cao của cảm xúc yêu thương, mãn nguyện. Vẻ đẹp yên bình, tươi tốt của quê hương hiện tại thể hiện sự hồi sinh, sự tiếp nối của cuộc sống. Dòng sông Thương giờ đây không còn là biểu tượng của nỗi buồn mà đã trở thành dòng sông của sự sống, của hy vọng. Qua đó, Lưu Quang Vũ khẳng định tình yêu quê hương sâu sắc và một niềm tin lạc quan vào tương lai tươi đẹp của đất nước.
Nghệ thuật: Bài thơ sử dụng thể thơ tự do, gần gũi với lời nói, tạo cảm giác chân thành và tự nhiên. Tác giả sử dụng nhiều hình ảnh ẩn dụ, tượng trưng (sông như nước mắt, nỗi buồn) và các câu hỏi tu từ để bộc lộ cảm xúc một cách tinh tế. Giọng thơ lúc trầm lắng, da diết khi hồi tưởng, lúc lại rộn ràng, tươi vui khi miêu tả hiện tại, tạo nên sự hòa quyện, đan xen giữa quá khứ và hiện tại, nỗi buồn và niềm vui.
Tóm lại, "Qua sông Thương" là một bài thơ giàu cảm xúc, thể hiện sự gắn bó sâu sắc của Lưu Quang Vũ với quê hương, đồng thời mang đến thông điệp về sức sống mãnh liệt và niềm tin vào tương lai tươi sáng của con người và đất nước.
Viết bài văn nghị luận phân tích cảm xúc của tác giả thể hiện trong đoạn trích sau:
Sao tên sông lại là Thương
Để cho lòng anh nhớ?
Người xưa bảo đây đôi dòng lệ nhỏ
Những suối buồn gửi tới mênh mang
Đò về Nhã Nam
Đò qua Phủ Lạng
Mưa chiều nắng rạng
Đã bao năm?
Nỗi đau cũ thật không cùng
Sông cũng thành nước mắt.
Hôm nay , anh lại qua sông
Đò anh đi giữa những đoá sen hồng
Ong chấp chới bay, đây đương mùa dứa
Đò ngược xuôi chở trái chín vàng
Thơm ngát mật hương mùa hạ.
Thôn xóm đôi bờ xanh biếc quá.
Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/viet-bai-van-nghi-luan-phan-tich-cam-xuc-cua-tac-gia-the-hien-trong-doan-trich-sau-sao-ten-song-lai-la-thuongthon-xom-doi-bo-xanh-biec-qua-lop-9-a186138.html
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
251192 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78991 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
63175 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62510 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53333 -
47349
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44210 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41876 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41772
