Quảng cáo
2 câu trả lời 1380
Truyện ngắn: Người thầy bên khung cửa sổ
Sân trường chiều cuối thu ngập tràn nắng vàng. Tôi đứng lặng nhìn tán bằng lăng trước lớp học, chợt thấy bao kỉ niệm cũ ùa về. Ngôi trường này đã gắn bó với tôi suốt những năm tháng tuổi học trò, nơi có bạn bè, có tiếng trống vang dội mỗi sớm mai, và đặc biệt, có bóng dáng một người thầy mà tôi mãi mãi không thể quên.
Thầy Minh – giáo viên dạy Văn của chúng tôi – dáng người cao gầy, đôi mắt hiền nhưng sáng và nghiêm nghị. Thầy có thói quen đứng bên khung cửa sổ lớp học, vừa nhìn học trò vừa giảng bài, như thể muốn ánh sáng tự nhiên tràn vào để khơi gợi thêm cảm hứng văn chương. Bài giảng của thầy không khô khan, mà như những câu chuyện nhẹ nhàng, lúc trầm lắng, lúc bay bổng. Mỗi lần thầy đọc thơ, cả lớp lại im phăng phắc, chỉ còn tiếng thầy vang lên trầm ấm.
Ngày ấy, tôi là một học sinh bình thường, ít nói và khá nhút nhát. Văn học đối với tôi chỉ là những trang sách dài, khó hiểu. Có lần tôi nộp bài tập làm văn với những dòng chữ cộc lốc, chẳng chút cảm xúc. Thầy đọc, rồi nhẹ nhàng gấp lại, không trách mắng, chỉ bảo: “Trong mỗi người đều có một câu chuyện. Con cứ viết bằng trái tim của mình, thì văn chương sẽ tự nhiên chảy ra.” Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Từ hôm đó, tôi tập quan sát nhiều hơn: chú mèo nằm sưởi nắng hiên nhà, giọt mưa rơi trên mái tôn, ánh mắt mẹ nhìn tôi sau một ngày làm việc vất vả… Tôi viết lại tất cả trong những trang vở học trò. Bài văn sau, khi thầy trả, tôi ngỡ ngàng thấy dòng chữ đỏ: “Em đã bắt đầu biết viết bằng cảm xúc rồi.” Lần đầu tiên, tôi thấy văn học thật gần gũi, là chính cuộc đời quanh mình.
Những năm cuối cấp, áp lực học hành đè nặng. Có lần tôi sa sút tinh thần, bị điểm kém, tưởng chừng muốn buông xuôi. Thầy lại gọi tôi lên, đặt tay lên vai, ánh mắt đầy tin tưởng: “Thầy tin trò. Chỉ cần em cố gắng thêm chút nữa thôi.” Chính sự động viên ấy đã vực tôi dậy. Tôi gắn bó hơn với sách vở, nỗ lực từng ngày, và cuối cùng đã thi đỗ vào ngôi trường cấp ba mơ ước.
Giờ đây, đã nhiều năm trôi qua, tôi trở lại ngôi trường xưa trong một buổi chiều vắng. Bằng lăng vẫn nở tím mỗi mùa hè, tiếng ve như vọng lại thời gian. Lớp học ấy vẫn còn, khung cửa sổ ấy vẫn còn, chỉ thiếu bóng thầy Minh. Thầy đã về hưu, nhưng hình ảnh thầy đứng bên khung cửa, giọng đọc trầm ấm, lời nhắc nhở chân thành vẫn sống mãi trong tôi.
Kỉ niệm về thầy, về mái trường, như dòng sông êm đềm nuôi dưỡng tâm hồn tuổi trẻ của tôi. Tôi hiểu rằng: chính nơi đây đã dạy tôi biết yêu thương, biết cảm nhận, biết viết bằng trái tim mình. Và dù có đi xa đến đâu, những năm tháng ấy vẫn là một phần sâu thẳm trong ký ức – những kỉ niệm không bao giờ phai nhạt.
Những Kỉ Niệm Dưới Mái Trường Xưa
Mỗi khi nghĩ về quãng thời gian học trò, trong lòng em lại tràn ngập những kỉ niệm ấm áp và sâu sắc về thầy cô và mái trường thân thương. Mái trường ấy, dù đã cũ kỹ và giản dị, vẫn luôn là nơi lưu giữ biết bao tình cảm và bài học quý giá của tuổi học trò.
Em còn nhớ rõ như in ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường nhỏ giữa lòng thành phố. Hồi đó, em vừa bỡ ngỡ vừa háo hức. Thầy cô với ánh mắt trìu mến, giọng nói dịu dàng đã giúp em xua tan mọi e ngại. Thầy chủ nhiệm – người thầy nghiêm khắc nhưng đầy tâm huyết – luôn dành cho chúng em những lời khuyên chân thành, dạy bảo không chỉ kiến thức mà còn cách làm người. Em vẫn nhớ lời thầy dặn: "Học không chỉ để biết, mà còn để trở thành người có ích."
Những buổi học trên lớp không chỉ là lúc truyền đạt kiến thức, mà còn là dịp để thầy cô chia sẻ, lắng nghe tâm tư của học trò. Có lần em gặp khó khăn trong việc học, thầy cô không la mắng mà kiên nhẫn giúp đỡ, động viên em cố gắng. Sự tận tâm ấy đã trở thành nguồn động lực để em vững bước trên con đường học vấn.
Ngoài giờ học, sân trường luôn rộn ràng tiếng cười đùa của bạn bè, cùng những trò chơi nhỏ dưới bóng cây cổ thụ. Mỗi ngày, dưới sự chăm sóc ân cần của thầy cô, chúng em lớn lên không chỉ về kiến thức mà còn về tình cảm và nhân cách. Những buổi sinh hoạt ngoại khóa, những lần tham gia hội thi do nhà trường tổ chức cũng in đậm trong tim em những kỉ niệm khó quên.
Thời gian trôi nhanh, mái trường xưa đã thay đổi nhiều, nhưng trong lòng em, những hình ảnh về thầy cô và bạn bè vẫn luôn sống động. Đó không chỉ là nơi học tập, mà còn là tổ ấm, nơi dạy cho em biết yêu thương, sẻ chia và trưởng thành. Những kỉ niệm ấy sẽ mãi là hành trang quý giá, giúp em vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống.
Giờ đây, mỗi lần gặp lại thầy cô cũ, lòng em lại dâng lên niềm biết ơn sâu sắc. Em hiểu rằng, nhờ những bài học, sự chăm sóc và tình yêu thương của thầy cô, em mới có được ngày hôm nay. Mái trường, thầy cô và bạn bè – tất cả đã làm nên những kỉ niệm đẹp nhất của tuổi học trò, một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của em.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
251035 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78854 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
63071 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62411 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53269 -
47286
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44159 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41752 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41714
