Quảng cáo
2 câu trả lời 582
Dưới đây là một bài văn mẫu ngắn gọn và giàu cảm xúc, kể lại một trải nghiệm thường gặp với học sinh. Bạn có thể chỉnh sửa theo trải nghiệm thật của mình:
Bài văn: Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ
Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là lần đầu tiên em đứng trước toàn trường để phát biểu trong buổi lễ chào cờ.
Hôm đó là sáng thứ hai đầu tuần, em được cô giáo chọn để đại diện lớp phát biểu cảm nghĩ nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Khi nghe cô thông báo, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Vui vì được tin tưởng, nhưng lo vì đây là lần đầu em nói chuyện trước rất đông người như vậy.
Tối hôm trước, em luyện tập rất nhiều lần trước gương và nhờ mẹ nghe thử. Sáng hôm sau, khi lên sân khấu, tim em đập thình thịch, tay hơi run. Nhưng khi nhìn xuống, thấy ánh mắt khích lệ của cô giáo và bạn bè, em dần bình tĩnh lại và bắt đầu phát biểu. Em kể những kỷ niệm với thầy cô, bày tỏ lòng biết ơn và lời chúc chân thành. Khi kết thúc, cả sân trường vỗ tay, em cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào.
Trải nghiệm đó giúp em mạnh dạn hơn và hiểu rằng, chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, em có thể làm được những điều tưởng chừng rất khó khăn.
Cuộc sống là hành trình của những trải nghiệm, và mỗi trải nghiệm đều để lại cho ta một bài học. Trong số những kỉ niệm mà em từng trải qua, có một lần em đi lạc trong siêu thị khiến em nhớ mãi — không chỉ vì sự hoảng sợ, mà vì nó dạy em trưởng thành hơn.
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, em được mẹ dẫn đi siêu thị mua sắm. Em rất háo hức vì lâu lắm rồi mới được đi chơi cùng mẹ như thế. Khi vào siêu thị, mẹ dặn em: “Đi bên mẹ, đừng chạy lung tung đấy!” Em vâng dạ, nhưng khi vừa đi ngang qua khu đồ chơi, em bị cuốn hút bởi những chiếc xe mô hình đủ màu sắc. Em quay sang gọi mẹ thì không thấy mẹ đâu nữa. Em bắt đầu đi tìm, nhưng càng đi càng thấy lạ lẫm. Những dãy hàng dài, dòng người đông đúc khiến em thấy choáng váng và hoang mang. Em nhận ra rằng… mình đã bị lạc!
Lúc đó tim em đập rất nhanh, mắt rơm rớm nước. Em đứng yên một chỗ, cố gắng nhớ lại đoạn đường vừa đi, nhưng mọi thứ dường như bị xáo trộn. Một cô nhân viên siêu thị đi qua thấy em đứng khóc liền lại hỏi chuyện. Em lí nhí kể lại việc bị lạc mẹ, cô đã dắt em đến quầy thông tin. Sau khi thông báo phát ra loa vài phút, mẹ em vội vã chạy đến, ôm chầm lấy em. Mẹ không la mắng, chỉ dịu dàng nói: “Mẹ đã bảo con rồi mà…”
Lúc đó em vừa xấu hổ vừa ân hận. Nếu em nghe lời mẹ, có lẽ đã không xảy ra chuyện. Trải nghiệm ấy khiến em nhận ra rằng: đi đâu, làm gì cũng phải cẩn thận, không được tự ý hành động, nhất là khi đi cùng người lớn.
Dù đó chỉ là một sự cố nhỏ, nhưng với em, nó là một bài học lớn. Nó dạy em biết cẩn trọng, nghe lời và học cách giữ bình tĩnh khi rơi vào tình huống khó khăn. Em sẽ không bao giờ quên trải nghiệm đáng nhớ ấy.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72121 -
56852
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52072 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48859 -
Hỏi từ APP VIETJACK45547
