Quảng cáo
7 câu trả lời 456
Trong tùy bút “Người lái đò Sông Đà” của Nguyễn Tuân, tác giả đã thể hiện những cảm xúc rất phong phú, vừa dữ dội vừa trữ tình khi miêu tả sông Đà:
Ngưỡng mộ, kinh sợ trước sự hung bạo: Sông Đà hiện lên như một kẻ thù “hung bạo và nham hiểm” với “thác đá như dội vào mà nhổm cả dậy”, “sóng nước reo gào như oán trách, van xin, khiêu khích”. Những chi tiết ấy cho thấy tác giả cảm nhận con sông bằng tất cả sự thách thức và hùng vĩ của thiên nhiên Tây Bắc.
Say mê, trữ tình trước vẻ đẹp thơ mộng: Khi hiền hòa, sông Đà được ví như “một áng tóc trữ tình”, “dòng sông như áng thơ lai láng”, “bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử”. Cảm xúc của Nguyễn Tuân lúc này là say đắm, yêu thương, trân trọng vẻ đẹp dịu dàng, thơ mộng của thiên nhiên.
👉 Như vậy, khi miêu tả sông Đà, tác giả đã thể hiện tình yêu tha thiết với thiên nhiên đất nước, đồng thời ca ngợi sự hùng vĩ và trữ tình đối lập của con sông, qua đó bộc lộ phong cách tài hoa, uyên bác của mình.
1. Cảm xúc của tác giả khi miêu tả sông Đà
Nguyễn Tuân vừa thể hiện sự say mê, ngưỡng mộ, tự hào trước vẻ đẹp độc đáo của thiên nhiên Tây Bắc, vừa bộc lộ tình yêu tha thiết với quê hương đất nước. Ông nhìn sông Đà như một sinh thể có linh hồn, khi thì dữ dội, hiểm trở, khi lại thơ mộng, trữ tình.
2. Dẫn chứng từ văn bản
Sông Đà dữ dội, hung bạo:
“Nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió… cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm.”
“Tiếng nước thác nghe như tiếng oán trách, như lời van xin, như là tiếng khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo.”
→ Thể hiện sự dữ dội, khắc nghiệt nhưng cũng hùng vĩ, kì vĩ của thiên nhiên.
Sông Đà trữ tình, thơ mộng:
“Con sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình.”
“Mùa xuân dòng xanh ngọc bích, mùa thu nước sông Đà lừ lừ chín đỏ như da mặt người bầm đi vì rượu bữa.”
→ Thể hiện cái nhìn lãng mạn, say đắm, đầy chất thơ trước vẻ đẹp hiền hòa của sông Đà.
3. Nhận xét
Qua hình tượng sông Đà, tác giả gửi gắm tình yêu quê hương đất nước và niềm tự hào về thiên nhiên kì vĩ, giàu chất thơ của Tổ quốc. Đồng thời, ta cũng thấy ngòi bút tài hoa, uyên bác của Nguyễn Tuân trong việc vận dụng tri thức nhiều lĩnh vực (hội họa, điện ảnh, quân sự, âm nhạc) để khắc họa con sông.
Cảm xúc của tác giả khi miêu tả sông Đà:
Tác giả thể hiện sự ngưỡng mộ và say mê vẻ đẹp hùng vĩ, dữ dội nhưng cũng đầy thơ mộng, quyến rũ của sông Đà.
Tác giả vừa miêu tả sự hung bạo, mạnh mẽ của con sông, vừa ca ngợi vẻ đẹp tự nhiên, mềm mại và trữ tình.
Có cả sự kính nể, trân trọng với thiên nhiên hoang sơ, kì vĩ.
Những chi tiết từ văn bản minh họa:
Vẻ hung dữ, dữ dội, hùng vĩ của sông Đà:
Miêu tả dòng sông có “những tảng đá tai mèo, đá muối mài sắc như lưỡi dao”, hình ảnh đó tạo cảm giác hiểm trở, dữ dội.
“Dòng sông Đà như một con thú dữ” – thể hiện sức mạnh và sự nguy hiểm.
Những “ghềnh thác” “đập thẳng xuống”, “bọt nước trắng xóa” cho thấy sự mạnh mẽ, không thể khuất phục.
Vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình:
“Dòng sông Đà trôi êm đềm, uốn lượn mềm mại như dải lụa đào” – tạo nên hình ảnh dịu dàng, nhẹ nhàng.
“Mặt sông lặng như gương” thể hiện sự yên bình, tĩnh lặng.
Các câu văn sử dụng nhiều biện pháp tu từ, ngôn từ đẹp để tôn vinh vẻ đẹp tự nhiên.
Sự kết hợp hài hòa của vẻ đẹp dữ dội và trữ tình:
Tác giả không chỉ nhìn thấy sự hung bạo mà còn phát hiện ra nét mềm mại, trữ tình bên trong.
Điều này thể hiện sự sâu sắc, tinh tế của tác giả trong cách quan sát thiên nhiên.
oice
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250879 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78747 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62994 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62355 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53221 -
47242
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44127 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41666 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41618
