Quảng cáo
5 câu trả lời 311
Trong cuộc sống hằng ngày, bên cạnh những tấm lòng nhân ái, biết quan tâm và sẻ chia, ta vẫn thường gặp không ít người sống ích kỷ. Ích kỷ có nghĩa là chỉ nghĩ cho bản thân, đặt lợi ích của mình lên trên tất cả, bất chấp cảm xúc và quyền lợi của người khác. Đây là một lối sống xấu, cần được phê phán và thay đổi.
Biểu hiện của tính ích kỷ rất dễ thấy: học sinh thì chỉ muốn điểm tốt cho riêng mình mà không sẵn lòng giúp bạn bè; trong gia đình, có người chỉ lo cho bản thân mà quên đi cha mẹ, anh chị em; ngoài xã hội, có người thờ ơ với cộng đồng, chỉ biết hưởng thụ mà không đóng góp. Người ích kỷ thường khép lòng, luôn cho rằng mọi thứ phải phục vụ mình, còn người khác ra sao thì không quan tâm.
Hậu quả của lối sống này thật đáng buồn. Người ích kỷ sẽ dần đánh mất sự tin tưởng, tình cảm của những người xung quanh. Các mối quan hệ trở nên xa cách, xã hội thì lạnh lùng, thiếu tình người. Họ có thể đạt được lợi ích trước mắt, nhưng về lâu dài lại cô đơn, không ai muốn đồng hành.
Tuy vậy, ta cũng cần phân biệt giữa ích kỷ và việc quan tâm chính đáng đến bản thân. Biết yêu thương, chăm sóc bản thân là cần thiết, nhưng phải đi cùng sự sẻ chia và đồng cảm. Sống vị tha, biết nghĩ cho người khác mới là cách để nhận lại yêu thương thật sự.
Mỗi học sinh chúng ta nên tập thói quen quan tâm bạn bè, giúp đỡ người khó khăn, sẻ chia trong gia đình. Bắt đầu từ những việc nhỏ bé như nhường chỗ cho người già, tham gia hoạt động từ thiện, hay đơn giản là biết lắng nghe người khác.
Tóm lại, tính ích kỷ là một thói xấu cần loại bỏ. Chúng ta hãy sống chan hòa, biết yêu thương và sẻ chia, bởi “sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”. Khi ta mở lòng với người khác, cuộc sống của chính ta cũng trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn.
Biểu hiện:
Thiếu sự sẻ chia: Người ích kỉ thường không muốn chia sẻ tài sản, thời gian, hay công sức của mình với người khác.
Thao túng người khác: Họ có thể lợi dụng hoặc thao túng người khác để đạt được mục đích cá nhân.
Thiếu sự đồng cảm: Khó khăn trong việc thấu hiểu và chia sẻ cảm xúc với người khác.
Ưu tiên bản thân: Luôn đặt lợi ích của mình lên hàng đầu, ngay cả khi điều đó gây hại cho người khác.
Tác hại:
Ảnh hưởng đến các mối quan hệ: Tính ích kỉ làm rạn nứt các mối quan hệ cá nhân, gây mất lòng tin và sự xa lánh.
Hạn chế sự phát triển: Nó cản trở sự hợp tác và phát triển chung của cộng đồng.
Gây ra sự bất công: Khi mỗi cá nhân chỉ lo cho riêng mình, xã hội dễ rơi vào tình trạng bất công và thiếu sự đoàn kết.
Khắc phục:
Tăng cường sự đồng cảm: Học cách đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu và chia sẻ cảm xúc.
Thực hành sự sẻ chia: Tham gia vào các hoạt động cộng đồng, giúp đỡ những người khó khăn.
Nhận thức về giá trị tập thể: Hiểu rằng lợi ích cá nhân gắn liền với lợi ích chung của cộng đồng.
Kết luận:
Tính ích kỉ là một rào cản lớn đối với sự phát triển cá nhân và xã hội. Việc nhận thức và khắc phục tính ích kỉ là cần thiết để xây dựng một xã hội văn minh, nhân ái và bền vững.
Có ai đó đã từng nói: “Khi cuối cùng khoa học cũng tìm ra trung tâm của vũ trụ, sẽ có người ngạc nhiên vì biết rằng mình không phải là nó.” Sống với tư tưởng rằng mình là trung tâm của vũ trụ là cách nói khác của sự ích kỷ.
Thế nào là sự ích kỷ? Ích kỷ là lối sống chỉ biết nghĩ cho mình, luôn suy tính thiệt hơn, lúc nào cũng chăm chăm vun vén cho lợi ích của cá nhân mà thờ ơ, vô cảm, thậm chí sẵn sàng chà đạp lên hạnh phúc của người khác để đạt được mục đích của mình.
Từ những biểu hiện nhỏ, ích kỷ là khi ta không muốn, từ chối hướng dẫn giải bài tập cho bạn bè trong lớp vì sợ mất thời gian, sợ rằng bạn sẽ giỏi hơn, là thái độ ganh ghét, đố kị khi thấy hàng xóm “ăn nên làm ra” hơn nhà mình … Lớn lao hơn, ích kỷ là khi ta tìm mọi cách trốn tránh nghĩa vụ quân sự vì sợ khó, sợ khổ, sợ công việc dang dở mà không nghĩ rằng nếu đất nước lâm nguy, ai sẽ là người cầm súng đứng lên bảo vệ Tổ quốc, là khi bạn sẵn sàng ăn cắp ý tưởng của đồng nghiệp để đem lại lợi lộc, thành tích cho mình, …
Ích kỷ là một lối sống tiêu cực mà bất cứ ai cũng dễ dàng mắc phải. “Bệnh chủ quan, bệnh ích kỷ, bệnh hẹp hòi, v.v., mỗi chứng bệnh là một kẻ địch. Mỗi kẻ địch bên trong là một bạn đồng minh của kẻ địch bên ngoài. Địch bên ngoài không đáng sợ. Địch bên trong đáng sợ hơn, vì nó phá hoại từ trong phá ra. Vì vậy, ta phải ra sức đề phòng những kẻ địch đó, phải chữa hết những chứng bệnh đó” (Hồ Chí Minh). Ích kỷ khiến con người trở nên xấu xa, hẹp hòi. Họ không còn biết vui cho niềm vui của người khác, buồn cho nỗi buồn của người khác, luôn mong muốn mình được hơn người khác. Và rồi họ sẽ tự cô lập bản thân mình với phần còn lại từng ngày, từng ngày, để rồi chính họ sẽ trở thành những người cô đơn, bị bạn bè xa lánh. Sự ích kỷ cũng là nguyên nhân dẫn đến căn bệnh vô cảm, bởi khi quá đề cao lợi ích, ham muốn của bản thân cũng là lúc con người thờ ơ, lãnh đạm với cuộc sống của những người xung quanh. Trong một xã hội có quá nhiều người ích kỷ thì thật là nguy hại. Ai cũng chăm chăm cho lợi lộc của bản thân sẽ khiến hoạt động nhóm mất hiệu quả, xã hội không còn sự hòa nhập và không thể phát triển. Chẳng phải chính bởi sự ích kỷ, bởi lòng tham vô đáy của một số người mà họ có thể tham ô hàng chục tỉ đồng từ ngân sách nhà nước, chà đạp lên cuộc sống của người dân để hưởng lợi cho mình? Bởi xã hội còn những con người như thế, nên đời sống của nhân dân vẫn cứ khó khăn, mà chúng ta mãi không thể vươn lên sánh vai với bạn bè quốc tế…
Nhà văn Trung Quốc Cố Tây Tước trong cuốn tiểu thuyết “Nơi nào đông ấm” đã viết: “Ai mà không ích kỉ nghĩ cho mình, đó là chuyện thường tình, không ích kỉ, có mà là thánh nhân, mà thánh nhân thì không tồn tại ở thế giới này.” Đúng vậy, chúng ta không thể phủ nhận sự ích kỷ là một thứ cảm xúc vẫn luôn tồn tại trong bản thân mỗi con người. Nhưng để cùng tồn tại và phát triển, con người phải biết hạn chế tối đa những điều đó để cùng chung sống và cùng dựng xây tương lai tốt đẹp. “Tuổi trẻ chấm dứt khi tính vị kỷ kết thúc; sự trưởng thành bắt đầu khi ta sống vì người khác.” (Hermann Hesse). Ngay từ lúc này, hãy dành thời gian quan sát và để tâm đến những người xung quanh, biết gỡ bỏ cái tôi của mình khi cần thiết, biết đặt lợi ích cộng đồng lên trên hết, hãy giao lưu hòa nhập với bạn bè, sẵn sàng tham gia các hoạt động đoàn thể để phá vỡ lớp băng bao phủ quanh mỗi người, không ngừng rèn luyện bản thân bằng cách giúp đỡ mọi người trong khả năng của mình. Hạn chế và dẹp bỏ sự ích kỷ không phải điều đơn giản, nhưng đó là một quá trình xứng đáng! Thật đáng xấu hổ thay cho những con người vị kỷ, hám danh hám lợi mà bỏ quên, dẫm đạp lên quyền lợi của người khác. Đó là những con người đáng phê phán, làm chậm sự phát triển chung của toàn xã hội.
“Con người hay phạm một ít sai lầm, ví như lúc mất đi rồi mới phát hiện người luôn bên cạnh làm bạn với mình đã không còn nữa. Lúc bàn tay trống rỗng mới ý thức được thứ còn lại mà bản thân mình có chỉ là tham lam cùng ích kỉ vô cùng tận” (Thiên Hạ Vô Bệnh). Bạn ơi, chúng ta đừng cứ mãi ích kỷ nhé, để rồi sau này chính chúng ta sẽ là người hối hận…
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250879 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78747 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62994 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62355 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53221 -
47242
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44127 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41666 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41618
