Quảng cáo
17 câu trả lời 554
Bài văn: Kỷ niệm khó quên với người bạn thân
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng sẽ có những người bạn thân thiết, những người đã đồng hành cùng ta qua biết bao vui buồn của tuổi học trò. Với tôi, người bạn ấy tên là Minh – cô bạn cùng bàn từ những ngày đầu tiên tôi chuyển đến trường mới. Giữa vô vàn kỷ niệm, có một câu chuyện xảy ra vào năm lớp 6 khiến tôi nhớ mãi, vì nó không chỉ là một trải nghiệm vui vẻ mà còn giúp tình bạn giữa tôi và Minh trở nên khăng khít hơn bao giờ hết.
Hôm đó là một buổi chiều cuối thu, trời mưa rả rích từ trưa. Lớp tôi tan học lúc 5 giờ chiều, mưa mỗi lúc một to khiến ai nấy đều lo lắng vì không mang theo áo mưa. Tôi cũng vậy. Mẹ tôi hôm đó bận, không thể đón, nên tôi phải tự đi bộ về nhà cách trường gần hai cây số. Khi tôi vừa đứng lưỡng lự trước cổng trường, Minh đã tiến đến, trên tay cầm một chiếc áo mưa mỏng. Bạn nhìn tôi, rồi không nói gì, nhẹ nhàng chia đôi chiếc áo mưa duy nhất của mình và rủ tôi cùng che.
Chúng tôi đi bộ cùng nhau dưới mưa, chia nhau từng góc áo mưa nhỏ bé. Mặc dù cả hai đều ướt hết nửa người, nhưng điều lạ lùng là tôi chẳng cảm thấy lạnh hay khó chịu. Ngược lại, tôi cảm thấy rất ấm áp, không chỉ vì Minh đang đi bên cạnh tôi, mà còn vì tôi biết mình đang có một người bạn thật sự tuyệt vời.
Trên đường về, chúng tôi nói chuyện, cười đùa không ngớt. Minh kể cho tôi nghe về con mèo mới nhận nuôi, còn tôi thì kể về món bánh mẹ tôi mới học làm. Những câu chuyện nhỏ bé nhưng lại khiến đoạn đường về ngắn lại, và mưa lúc đó cũng như nhẹ hẳn đi.
Tối hôm ấy, tôi cảm lạnh vì ướt mưa. Sáng hôm sau không thể đến trường. Giữa buổi, tôi bất ngờ khi Minh đến nhà, mang theo vở ghi bài học và một ít quà vặt. Minh còn nói: “Cậu ốm là do đi với tớ đấy, nên tớ phải có trách nhiệm.” Câu nói ấy tuy đùa nhưng làm tôi cảm động vô cùng. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra giá trị thật sự của tình bạn – không phải là những lời nói hoa mỹ, mà là những hành động nhỏ bé nhưng chân thành.
Từ hôm đó, tôi và Minh trở nên thân thiết hơn bao giờ hết. Chúng tôi cùng học, cùng chơi, cùng giúp đỡ nhau trong mọi chuyện. Dù sau này, mỗi người có một hướng đi riêng, nhưng kỷ niệm về buổi chiều mưa năm lớp 6 ấy luôn là một phần ký ức đẹp đẽ trong trái tim tôi.
Tình bạn là món quà quý giá mà cuộc sống ban tặng cho mỗi người. Tôi luôn biết ơn vì đã có Minh – người bạn đã cho tôi biết thế nào là chia sẻ, quan tâm và yêu thương vô điều kiện.
Quãng đời học sinh của ai cũng đều phải trải qua rất nhiều buổi lễ khai trường. Nhưng đối với tôi, ngày khai trường đầu tiên của những năm học cấp hai lại để lại những ấn tượng thật tốt đẹp.
Ngày khai trường của một học sinh lớp sáu - học sinh đầu cấp với tôi thật trọng đại. Tôi dường như đã trưởng thành hơn một bậc. Điều ấy khiến tôi cảm thấy sung sướng, hồi hộp và háo hức mong chờ. Nhưng khi đứng trước cánh cổng trường cao rộng, trước một khung cảnh nhộn nhịp tiếng nói cười, tôi lại có chút lo âu.
Buổi lễ khai giảng bắt đầu vào đúng bảy giờ ba mươi phút. Một hồi trống giòn giã vang lên. Trống ngực đập mạnh, tôi hồi hộp chờ đợi những điều tiếp theo… Rồi cũng đến lượt lớp tôi diễu hành, tiếng nhạc rộn rã, tiếng vỗ tay rào rào. Khi đi qua trước lễ đài, tôi có cảm giác cả trường đang nhìn vào chúng tôi: các thầy cô giáo, các vị khách mời, các anh chị lớp trên… Không khí tưng bừng, sự chào đón nồng nhiệt của mọi người khiến tôi sung sướng. Học sinh lớp sáu như chúng tôi như là niềm mong đợi, hy vọng tiếp bước các anh chị lớp chín.
Sau khi lễ diễu hành kết thúc, dù đã trở về và ngồi lặng im trong hàng của mình, tôi vẫn bị không khí náo nức tưng bừng của ngày khai trường làm cho hồi hộp, thích thú. Những lời phát biểu của thầy cô, những tiết mục văn nghệ đem lại cảm giác vui tươi, rộn ràng. Nhưng có lẽ kỷ niệm tôi không thể quên được đó chính là khi kết thúc buổi lễ khai giảng, thầy hiệu trưởng đã thay mặt các thầy cô trong trường đánh lên hồi trống khai trường. Đó là một hồi trống trang nghiêm nhất, vang vọng nhất mà tôi từng nghe; nó vang lên trong không khí im phăng phắc, nghiêm trang và hồi hộp. Tôi hiểu rằng, từ giờ phút ấy, chúng tôi sẽ bước vào một năm học tập mới. Thầy cô mới, bạn bè mới, môn học mới - tất cả đều đang đợi chờ tôi ở phía trước. Tất cả đều hứa hẹn về một năm học đầy bổ ích, đầy thú vị.
Sau khi kết thúc buổi lễ, chúng tôi ra về trong niềm hân hoan. Ngày mai, tôi sẽ đến trường với tư cách là một học sinh trung học cơ sở. Tuy đó không phải là buổi học đầu tiên ở ngôi trường mới, nhưng tôi tin chắc đó sẽ là một buổi học vô cùng ý nghĩa khi tôi chính thức trở thành học sinh của ngôi trường cấp hai yêu dầu. Điều đó khiến tôi cảm thấy vô cùng hãnh diện, tôi cảm thấy mình đã trưởng thành hơn. Khi nhắc về những kỉ niệm ngày khai trường, trong lòng tôi lại nhớ đến những câu văn trong tác phẩm “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã từng đọc: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường”.
Trong cuộc đời của mỗi người đều có những kỉ niệm đáng trân trọng. Đó là hành trang để chúng ta vững bước vào đời. Và tôi cũng có những kỉ niệm đẹp đẽ như vậy.
Kỉ niệm mà tôi vẫn nhớ đó là buổi khai giảng cuối cùng của năm học cấp một. Một buổi lễ thật ý nghĩa đối với một học sinh. Tôi còn nhớ hôm đó là một ngày cuối thu. Bầu trời trong xanh, cao thẳm. Tôi thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị mọi thứ. Bảy giờ kém mười lăm phút, mẹ đưa tôi đến trường.
uổi lễ khai giảng bắt đầu vào đúng bảy giờ ba mươi phút. Mở đầu là các tiết mục văn nghệ chào mừng lễ khai giảng. Sau đó là phần diễu hành của các em học sinh lớp một. Khi nhìn thấy khuôn mặt bỡ ngỡ của các em, tôi lại nhớ đến hình ảnh của mình khi mới bước chân vào mái trường Tiểu học thân yêu. Sau khi tiến hành lễ chào cờ, tất cả học sinh được yêu cầu ổn định trật tự để nghe lời phát biểu của cô hiệu trưởng. Giọng cô trầm ấm mà trang nghiêm, khiến cho tôi cảm thấy rất xúc động. Những lời dặn dò của cô hiệu trưởng về một năm học mới bổ ích khiến tôi có thêm động lực để cố gắng. Điều đặc biệt nhất, tôi sẽ thay mặt toàn thể học sinh khối năm bày tỏ cảm xúc, gửi lời tri ân tới các thầy cô. Đây là lần đầu tiên tôi đứng trước một đám đông để phát biểu. Cũng là lần đầu tiên tôi được giao một trọng trách lớn như vậy. Điều đó khiến tôi cảm thấy có chút hồi hộp, lo âu. Nhưng được sự động viên của cô tổng phụ trách, tôi thêm tự tin hơn. Trong bộ đồng phục mới tinh và gọn gàng, tôi đứng trên sân khấu trình bày bài phát biểu. Sau phần phát biểu của tôi, các thầy cô và học sinh toàn trường đã dành tặng cho tôi một tràng pháo tay. Khi trở vào, tôi cũng đã nhận được lời khen của cô tổng phụ trách. Lúc đó, tôi thấy thật tự hào, hạnh phúc.
Buổi lễ kết thúc bằng hồi trống chào mừng năm học mới. Đó là một hồi trống trang nghiêm nhất, vang vọng nhất mà tôi từng nghe. Nó vang lên trong không khí im phăng phắc, nghiêm trang và hồi hộp. Vậy là năm học cuối cùng của tôi dưới mái trường tiểu học thân yêu đã bắt đầu.
Buổi lễ khai giảng kết thúc trong niềm hân hoan của một năm học mới. Khi nhắc về những kỉ niệm ngày khai trường, trong lòng tôi lại nhớ đến những câu văn trong tác phẩm “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã từng đọc: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường”.
Chắc t lấy cỗ máy thời gian để xem quá
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71780 -
56583
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51709 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48284 -
Hỏi từ APP VIETJACK45319
