Quảng cáo
2 câu trả lời 271
BÀI VĂN PHÂN TÍCH NHÂN VẬT VĂN HỌC YÊU THÍCH: NHÂN VẬT LÃO HẠC TRONG TRUYỆN NGẮN “LÃO HẠC” – NAM CAO
Trong kho tàng văn học Việt Nam, có những nhân vật tuy chỉ xuất hiện trong vài trang sách nhưng đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc bởi tấm lòng cao đẹp và số phận đầy xót xa. Một trong những nhân vật khiến em xúc động và suy ngẫm nhiều nhất chính là Lão Hạc, trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao.
Lão Hạc là một người nông dân nghèo sống ở làng quê Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Ông là một người cha đơn độc, sống trong túp lều tranh cùng với một con chó – kỷ vật của đứa con trai duy nhất đã bỏ làng đi làm đồn điền vì quá nghèo. Qua ngòi bút chân thật và đầy nhân văn của Nam Cao, hình ảnh Lão Hạc hiện lên với tất cả sự nghèo đói, cô đơn nhưng lại giàu lòng tự trọng, tình thương và nhân cách cao cả.
Trước hết, Lão Hạc là người cha giàu tình thương và đầy hy sinh. Dù sống trong cảnh túng quẫn, ông vẫn cố giữ lại mảnh vườn – tài sản duy nhất – cho con trai, không bán đi để nuôi thân. Ông chịu đói, chịu khổ, ăn củ chuối, rau dại để không phải đụng đến số tiền dành cho con. Sự hy sinh thầm lặng ấy cho thấy tấm lòng người cha bao la, sâu nặng, không chỉ yêu con mà còn luôn nghĩ đến tương lai của con.
Lão Hạc cũng là một người giàu lòng tự trọng. Khi ốm yếu, ông không muốn trở thành gánh nặng cho hàng xóm hay làm phiền người khác. Ông từ chối sự giúp đỡ, quyết định bán đi con chó – người bạn duy nhất còn lại – để giữ lại chút tiền và tự lo liệu cho bản thân. Quyết định đó khiến ông đau đớn đến bật khóc. Hành động tự tử bằng bả chó của Lão Hạc càng cho thấy một con người chọn cái chết để giữ gìn danh dự, nhân cách trong sạch, và bảo vệ điều thiêng liêng cuối cùng còn lại: tình cha con.
Nam Cao đã xây dựng hình tượng Lão Hạc không chỉ như một con người cụ thể, mà còn như biểu tượng cho số phận người nông dân Việt Nam nghèo khổ nhưng lương thiện và đầy lòng tự trọng. Qua nhân vật này, tác giả lên án sự tàn nhẫn của xã hội cũ đã đẩy con người vào đường cùng, đồng thời thể hiện niềm xót thương, trân trọng đối với vẻ đẹp trong tâm hồn người lao động.
Lão Hạc không phải là anh hùng, ông chỉ là một người nông dân nghèo nhỏ bé. Nhưng chính sự lương thiện, nhân hậu và cao thượng trong cách sống và cách chết của ông đã khiến em cảm phục và không thể nào quên. Đọc truyện, em không chỉ cảm thấy xúc động mà còn học được bài học quý giá về lòng hiếu thảo, về tình người, về sự tử tế và nhân cách sống trong những hoàn cảnh khó khăn nhất.
Lão Hạc – người cha nghèo nhưng giàu lòng nhân ái – mãi mãi là hình tượng nhân vật văn học khiến em yêu quý và kính trọng nhất.
Truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa là một truyện ngắn xuất sắc viết về đề tài trẻ em của Thạch Lam. Nổi bật trong truyện là nhân vật Sơn - được nhà văn xây dựng đầy chân thực.
Truyện mở đầu với sự miêu tả tinh tế của nhà văn về sự thay đổi của thời tiết. Từ đó, nhân vật Sơn xuất hiện với những suy nghĩ, hành động hồn nhiên của một đứa trẻ. Cậu tung chăn tỉnh dậy, cậu thấy mọi người trong nhà, mẹ và chị đã trở dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống. Mọi người đều “đã mặc áo rét cả rồi”. Ở ngoài sân “Gió vi vu làm bốc lên những màn bụi nhỏ, thổi lăn những cái lá khô lạo xạo. Bầu trời không u ám, toàn một màu trắng đục”. Những cây lan trong chậu “lá rung động và hình như sắt lại vì rét”. Và Sơn cũng thấy lạnh, cậu vơ vội cái chăn trùm lên đầu rồi gọi chị. Mọi người trong gia đình đều đã được mặc áo ấm. Sơn cũng được mẹ mặc cho một chiếc áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ sinh, ngoài lại mặc phủ cái áo vải thâm. Qua cách giới thiệu này, có thể thấy Sơn được sinh ra trong một gia đình khá giá, nhận được tình yêu thương của mọi người xung quanh.
Nhưng không vì thế mà cậu trở nên kiêu ngạo hay xa cách. Sơn là một cậu bé rất giàu tình cảm. Điều đó được thể hiện qua tình cảm với người em gái đã mất. Khi mọi người nhắc đến Duyên - đứa em gái đáng thương của Sơn đã mất năm lên bốn tuổi. Người vú già đã “với lấy cái áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân mê các đường chỉ”. Sơn cũng cảm thấy “nhớ em, cảm động và thương em quá”. Cậu xúc động khi thấy mẹ “hơi rơm rớm nước mắt”. Hay như cách cư xử của Sơn với bọn trẻ con trong xóm - Thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc - những đứa trẻ em nghèo khổ vẫn phải mặc những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ. Hai chị em Sơn tỏ ra thân thiết với chúng chứ không khinh khỉnh như các em họ của Sơn.
Đặc biệt nhất là hành động của Sơn đối với bé Hiên. Khi thấy Hiên đang đứng “co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay”. Sơn cảm thấy thương xót cho con bé. Sơn chợt nhớ ra mẹ cái Hiên rất nghèo, nhớ đến em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi với Hiên ở vườn nhà. Một ý nghĩ tốt thoáng qua trong tâm trí Sơn - đó là đem chiếc áo bông cũ của em Duyên cho Hiên. Nghĩ vậy, cậu đã nói với chị gái của mình, nhận được sự đồng tình của chị. Chị Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo. Còn Sơn thì đứng yên lặng đợi chờ, trong lòng tự nhiên thấy “ấm áp vui vui”. Có thể thấy rằng, nhân vật Sơn tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đã giàu lòng yêu thương.
Như vậy, nhà văn Thạch Lam đã xây dựng truyện ngắn “Gió lạnh đầu mùa” nhẹ nhàng mà thật sâu sắc. Cả tác phẩm thấm thía tình yêu thương giữa con người.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76312 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
64168 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57398 -
54602
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
42176 -
41991
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
41700 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35458
