Quảng cáo
2 câu trả lời 272
Trong bài thơ "Chiều thu quê hương" của nhà thơ Hoàng Cầm, cách gieo cần chân (hoặc gieo vần) ở 4 dòng thơ đầu như sau:
Dòng 1: "Chiều thu rồi, bóng ngả về tây,"
Dòng 2: "Mây trôi lãng đãng trên không đầy,"
Dòng 3: "Sông vắng thẳm, khói lam bay bay,"
Dòng 4: "Cánh diều ai thả, đón gió may."
Ở đây, cách gieo vần được thể hiện bằng việc các âm cuối của các từ trong mỗi câu đều có sự tương đồng, tạo nên một âm điệu nhịp nhàng và hòa quyện. Các từ "tây," "đầy," "bay" và "may" đều có vần "ay," giúp tạo sự hòa hợp âm thanh, làm cho bài thơ thêm phần mềm mại và nhẹ nhàng, dễ dàng gợi lên cảm giác thanh thản của một buổi chiều thu quê hương.
Bốn dòng thơ đầu trong bài Chiều thu quê hương của Nguyễn Đình Thi là:
"Bầu trời cao rộng quá
Cánh chim bay lả lơi
Lúa vàng như trải gấm
Sông biếc uốn quanh trời."
Cách gieo vần chân
Bài thơ được viết theo thể tứ tuyệt (bốn câu, mỗi câu bảy chữ).
Cách gieo vần ở bốn dòng đầu là vần chân liền (AA - BB):
"quá" (A) – "lơi" (A)
"gấm" (B) – "trời" (B)
Trong đó:
"quá" và "lơi" có âm cuối khác nhau nhưng vẫn có sự hòa âm nhẹ theo phong cách thơ hiện đại.
"gấm" và "trời" cũng có sự liên kết về mặt thanh điệu, tạo nhịp thơ nhẹ nhàng, du dương.
Cách gieo vần này giúp bài thơ có nhịp điệu êm ái, gợi tả không gian yên bình của buổi chiều thu trên quê hươn
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
252629
-
80077
-
Hỏi từ APP VIETJACK54065
-
48009
-
44764
