Đọc đoạn trích sau:
Buổi chiều rất êm ả. Về phía tây, mây trời rực rỡ những mẫu sảng lạn và ảnh nắng chiều loàng một khúc sông, trông như một giải vàng nổi lên giữa dồi ruộng đã bắt đầu tim lại. Một đàn chim đi ăn về vút bay qua ngang đầu, tiếng cảnh vỡ rào rào như trận mưa: tôi ngững lên nhìn theo đến khi cải vết đen linh động của đàn chim lặn hằn với chân mây. Tôi theo con đường nhỏ ở ven đồi, qua hai dẫy phổ, một cải chợ nhỏ, rồi rẽ về bên phải. Nhà ông Ba ở ngay chân đồi, trông xuống chợ, một cải nhà gạch cũ, tưởng phủ rêu xanh. Tôi không lưỡng lự, bước đến đây công vào.
[...] Phố chợ ở ngay đầu cầu. Con sông Cống uốn éo trong dây đồi, khuất đi, rồi lại loảng loàng đằng xa, chạy giữa những giải ruông eo hẹp. Bấy giờ sương đã xuống, đăng núi ở chân trời đã bị che lấp. Chúng tôi dạo qua một lượt ở phố, hay đấy nhà là nhỏ bé, nhưng ngăn nắp và sạch sẽ, trông rất vui mắt.
Sắm tối, ông Ba cùng tôi về, một mâm cỗ đẩy đã thấy bẩy trên chiếc bàn ở giữa sân, bả Ba đang chạy loăng quăng sửa soạn các thức ăn. Thấy tôi, bà vội và mời:
- Câu về ăn cơm. Có bữa ăn xoàng, xin cậu ăn thực bụng nhé.
Tôi mỉm cười, rồi ngồi vào bàn, tuy trong người mệt mỏi và không thấy đôi mà cũng phải cổ ăn để vui lòng bà chủ. Ông Ba thì vui vẻ lắm, như rất thích được cả người đến chơi, nhất người ấy lại là tôi. Ông uống từng chén rượu lớn, cười nói vang lên. Bà Ba ngồi yên lặng bên cạnh, luôn luôn gắp thức ăn vào bát, ép tôi ăn. Bà cũng hình như vui vẻ lầm vì thấy chồng vui vẻ.
[...] Bữa cơm xong, ông Ba bắc ghế ra ngoài sân cùng tôi ngồi nói chuyện. Ngọn đèn dầu có cái chao lụa xanh xinh xắn - chắc hẳn là một công trình của hai cô thiếu nữ - đề trên chiếc bàn con, chiều ra một vùng ánh sáng, làm nổi trẳng mấy gốc trẻ cần cỗi. Chiều đã tối hẳn, trên trời cao, hàng ngàn ngôi sao thì nhau lấp lành qua không khỉ trong và mát. Đêm của vùng đồi bao bọc lấy tôi, đầy những hương thơm lạ theo cơn giỏ từ đâu đưa lại. Muôn tiếng đều khe khẽ làm cho cải yên lặng vang động như tiếng đàn, những con bướm nhỏ vụt từ bỏng tối ra, đền chập chờn ở trước ngọn đèn, rồi lại lần vào bỏng tối, như những sự gia lẹ làng của cảnh rùng nói chung quanh.
Tôi thấy vui xưởng và thư thải trong lòng. Lần đầu, đêm tối và cảnh vật đối với tôi thân mật như một người bạn, khác với khi ở Hà Nội, đêm chỉ là những cuộc vui chơi mệt mỏi và nặng nề
(Trích Năng trong vườn, Thạch Lam, NXB Hội Nhà văn & Cty Nhã Nam, 2015, tr.16-17)
Câu 1. (2,0 điểm)
Anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận về vẻ đẹp quê hương qua đoạn trích trên.
Quảng cáo
2 câu trả lời 757
Vẻ đẹp quê hương qua đoạn trích "Nắng trong vườn" của Thạch Lam
Quê hương trong đoạn trích của Thạch Lam hiện lên với vẻ đẹp bình dị, yên ả và đầy thơ mộng. Tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên buổi chiều nơi thôn quê với bầu trời rực rỡ, ánh nắng vàng trải dài trên khúc sông, đàn chim bay về tổ tạo nên âm thanh rộn ràng mà thân thuộc. Cảnh vật nơi đây không chỉ đẹp ở màu sắc mà còn ở sự thanh bình, ấm áp. Bên cạnh đó, hình ảnh khu chợ nhỏ, những ngôi nhà ngăn nắp, con sông Cống uốn lượn giữa những cánh đồng càng làm nổi bật nét đẹp dung dị của làng quê Việt Nam. Không chỉ thiên nhiên, con người trong đoạn trích cũng hiện lên với tình cảm chân thành, mộc mạc. Gia đình ông Ba tiếp đón nhân vật chính bằng bữa cơm giản dị nhưng ấm áp tình người, với sự quan tâm, chăm sóc ân cần của bà Ba. Bữa cơm quê tuy đơn sơ nhưng chứa đựng cả tấm lòng hiếu khách, sự gắn kết giữa con người với con người. Đặc biệt, khung cảnh buổi tối với ánh đèn dầu, tiếng gió nhẹ và bầu trời đầy sao đã tạo nên một không gian thanh bình, khiến nhân vật chính cảm nhận được sự thư thái và gắn bó với vùng quê. Từ đó, Thạch Lam không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên mà còn thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc, giúp người đọc trân trọng hơn những giá trị giản dị mà thiêng liêng của cuộc sống làng quê Việt Nam.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK212645
-
Hỏi từ APP VIETJACK161008
-
136991
-
Hỏi từ APP VIETJACK40352
-
Hỏi từ APP VIETJACK35464
