viết bài văn đóng vai người em trong câu truyện cây khế
Quảng cáo
5 câu trả lời 401
Bài văn đóng vai người em trong câu chuyện "Cây Khế"
Em là người em trong câu chuyện "Cây Khế", câu chuyện mà cuộc sống của gia đình em bị thay đổi sau một quyết định của người anh. Dù câu chuyện đã qua đi, nhưng trong lòng em vẫn luôn nhớ về những ngày tháng ấy, những sự việc đã xảy ra khiến em không thể quên.
Ngày ấy, gia đình chúng em nghèo khó. Ba mẹ đã vất vả chăm lo cho chúng em từng bữa ăn, từng chiếc áo mặc, nhưng dù nghèo, gia đình em luôn hạnh phúc và yêu thương nhau. Một hôm, khi cây khế trong vườn ra quả sai, người anh của em đã nảy ra ý định bán khế để đổi lấy tiền. Lúc đó, em chỉ nghĩ rằng bán đi cây khế cũng chẳng sao, vì gia đình mình cần tiền để sống qua ngày. Tuy nhiên, từ lúc ấy, mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn.
Người anh của em đã gặp một ông lão ăn xin trong khu rừng, và ông ta đã mách cho anh một cách làm giàu nhanh chóng – đó là lấy hết những quả khế ngon nhất, đem lên thành phố bán, và sau đó sẽ được trả công bằng những món tiền vô cùng lớn. Anh đã tin lời ông lão và quyết định đem hết số khế trong vườn ra bán. Tưởng rằng điều đó sẽ giúp gia đình cải thiện cuộc sống, nhưng rồi tất cả chỉ là một trò lừa đảo.
Sau khi đem khế đi, anh em không thấy ông lão đâu nữa. Cây khế cũng không ra quả nữa. Gia đình càng nghèo khó hơn, ba mẹ buồn bã, lo lắng. Chỉ còn em và anh tựa vào nhau trong sự thất vọng. Tuy nhiên, em không oán trách anh. Vì anh chỉ muốn giúp đỡ gia đình, nhưng vì sự nhẹ dạ cả tin và thiếu hiểu biết đã dẫn đến một sai lầm lớn.
Mặc dù vậy, từ đó em học được một bài học quý giá về sự vội vã, sự tin tưởng mù quáng vào những lời hứa hẹn, và bài học về giá trị của sự trung thực. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, em biết rằng chỉ có sự kiên nhẫn, chăm chỉ và công sức lao động mới có thể đem lại sự bền vững và thành công.
Sau sự kiện ấy, em và anh đều cảm thấy hối hận, nhưng cũng không thể thay đổi được quá khứ. Em học được rằng, trong cuộc sống này, không thể chỉ dựa vào sự may mắn hay những lời hứa hẹn từ người khác để đạt được thành công. Điều quan trọng nhất là phải có sự hiểu biết, lòng kiên nhẫn và một tấm lòng trung thực. Cuộc sống có thể khó khăn, nhưng nếu biết đối mặt và vượt qua thử thách, thì mọi chuyện rồi cũng sẽ tốt đẹp hơn.
Kết luận, qua câu chuyện "Cây Khế", em đã nhận ra nhiều điều về cuộc sống và cách đối diện với những khó khăn. Dù gia đình mình có nghèo khó đến đâu, em cũng tin rằng chỉ cần có tình yêu thương, sự chân thành, và lòng kiên nhẫn, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Gia đình tôi vốn làm nghề nông. Vì chăm chỉ làm lụng nên bố mẹ tôi cũng có chút của ăn của để. Khi họ mất, tôi và anh trai cùng cũng chăm chỉ làm lụng. Đến khi lấy vợ, anh trai tôi bỗng trở nên lười biếng. Một hôm, anh gọi tôi đến chia gia sản. Tôi được một túp lều, trước cửa có một cây khế. Tôi chấp nhận mà không hề kêu ca, than phiền gì.
Quanh năm, vợ chồng tôi vẫn chăm chỉ làm ăn, chăm sóc cho cây khế. Đến mùa, khế chín. Tôi bàn với vợ đem khế ra chợ bán. Sáng hôm sau, tôi ra vườn hái khế thì nhìn thấy trên cây khế có một con chim to đang ăn khế. Lòng tôi đau như cắt. Tôi chạy đến dưới gốc cây và nói:
– Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?
Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời:
– Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi và đựng.
Nói rồi chim bay đi. Hai vợ chồng tôi bàn nhau may một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển, đáp xuống một cửa hang. Có rất nhiều vàng bạc, châu báu. Tôi nhặt đầy túi rồi ra hiệu cho chim qua về. Từ đó, gia đình tôi có cuộc sống sung túc hơn. Tôi và vợ còn giúp đỡ cả những người dân nghèo khổ.
Tiếng lành đồn xa, câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một hôm, anh đến nhà tôi rất sớm. Anh thương lượng với tôi muốn đổi toàn bộ gia sản với túp lều và cây khế. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ra dưới gốc khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng.
Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang. Sáng hôm sau, chim thần cũng đưa anh tôi tới hòn đảo nọ. Anh tôi mang theo hẳn chiếc túi mười gang, rồi cố gắng nhét đầy vàng bạc. Trên đường trở về nhà, chim gặp gió lớn đâm bổ xuống biển. Anh trai tôi bị sóng đánh ra xa, trôi hết của cải. May có người dân đi qua cứu được. Khi trở về, anh trai tôi rất ân hận, liền quyết tâm thay đổi.
Từ nhỏ, tôi và anh trai đã sống cùng nhau trong ngôi nhà nhỏ của cha mẹ để lại. Khi cha mẹ mất đi, anh trai quyết định chia gia tài. Vì tham lam, anh lấy hết nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò, chỉ để lại cho tôi một túp lều nhỏ và một cây khế. Dù nghèo khó, tôi vẫn bằng lòng với cuộc sống, ngày ngày chăm sóc cây khế, mong chờ một mùa quả ngọt.
Một hôm, cây khế trong vườn tôi trĩu quả vàng óng. Bỗng nhiên, một con chim đại bàng to lớn bay đến, ăn rất nhiều khế. Nhìn thấy cảnh ấy, tôi buồn bã than thở:
— Chim ơi, cả nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này, chim ăn hết thì tôi biết lấy gì sống?
Nghe vậy, chim bỗng cất tiếng nói:
— Ăn một quả, trả cục vàng. Mai mang túi ba gang mà đựng.
Tôi vô cùng kinh ngạc, nhưng vẫn làm theo lời chim. Sáng hôm sau, chim đến chở tôi bay qua đại dương, đến một hòn đảo đầy vàng bạc châu báu. Tôi chỉ lấy vừa đủ một túi ba gang rồi quay về. Nhờ số vàng đó, tôi xây dựng lại ngôi nhà, sống cuộc đời ấm no bên vợ con.
Nghe tin tôi trở nên giàu có, anh trai liền tìm đến, dò hỏi bí quyết. Tôi thật thà kể lại mọi chuyện. Nghe xong, anh vội vã đổi hết tài sản của mình để lấy cây khế từ tôi. Khi đến lượt anh, vì lòng tham không đáy, anh đã may túi thật to để lấy thật nhiều vàng. Nhưng khi quay về, do túi quá nặng, chim không thể bay nổi, cuối cùng anh bị rơi xuống biển.
Nhìn thấy kết cục của anh, tôi vô cùng đau xót. Giá như anh biết đủ, không tham lam thì đã không gặp họa. Câu chuyện ấy là bài học sâu sắc về lòng tham và sự biết đủ trong cuộc sống.
ĐÓNG VAI NGƯỜI EM KỂ LẠI CÂU CHUYỆN "CÂY KHẾ"
Tôi là người em trong câu chuyện "Cây Khế". Mỗi khi nhớ lại chuyện đã qua, lòng tôi không khỏi bồi hồi. Chỉ vì lòng tham, tôi đã suýt đánh mất tất cả…
Từ nhỏ, tôi và anh trai đã sống bên nhau trong tình cảm yêu thương của cha mẹ. Nhưng khi cha mẹ mất đi, anh tôi không còn đối xử tốt với tôi nữa. Anh chiếm hết tài sản, chỉ để lại cho tôi một mảnh đất nhỏ với một cây khế cằn cỗi. Tôi không oán trách, chỉ lặng lẽ sống qua ngày bằng những gì mình có.
Một hôm, cây khế trong vườn kết trái rất sai. Tôi mừng lắm, chăm bón từng ngày mong có thể bán khế đổi lấy chút tiền trang trải cuộc sống. Nhưng rồi, một con chim lạ khổng lồ bay đến, ăn khế của tôi. Tôi buồn bã nói:
— Chim ơi, nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này, chim ăn hết thì tôi lấy gì mà sống?
Chẳng ngờ, chim liền đáp:
— Ăn một quả, trả một cục vàng. May túi ba gang, mang theo mà đựng.
Tôi kinh ngạc, nhưng cũng nghe theo lời chim. Hôm sau, chim đưa tôi đến một hòn đảo đầy vàng bạc. Tôi chỉ lấy vừa đủ, rồi quay về sống cuộc đời giản dị. Nhờ số vàng ấy, tôi có một cuộc sống sung túc hơn, nhưng vẫn giữ nếp sống thanh bần, giúp đỡ những người khó khăn.
Nghe tin tôi giàu có, anh trai lập tức tìm đến, dò hỏi bí mật. Tôi thật lòng kể lại mọi chuyện. Anh tham lam, bắt chước tôi, nhưng thay vì may túi ba gang, anh lại may một chiếc túi thật lớn. Khi chim đưa anh đến đảo, anh vơ vét vàng bạc đến mức chiếc túi không thể chứa hết. Trên đường về, túi quá nặng, chim kiệt sức, cuối cùng anh rơi xuống biển sâu.
Biết tin dữ, tôi vừa thương vừa tiếc cho anh trai. Chỉ vì lòng tham mà anh đã đánh mất mạng sống. Từ đó, tôi càng trân trọng cuộc sống giản dị của mình hơn.
Bài văn: Lời kể của người em trong câu chuyện "Cây Khế"
Tôi vẫn nhớ như in những kỷ niệm bên cây khế của gia đình mình. Đó không chỉ là một cây khế bình thường, mà còn là tài sản quý giá của cha mẹ tôi. Cây khế nằm ở phía sau nhà, tỏa bóng mát và cho những quả khế chín vàng rực rỡ, ngọt ngào, khiến tâm hồn tôi luôn vui tươi mỗi khi mùa khế đến.
Trong gia đình, tôi là đứa em út. Mọi công việc nặng nhọc đều được giao cho anh tôi, cả việc chăm sóc cây khế. Tôi thường ngồi bên cạnh, hướng dẫn anh cách tỉa cành, tưới nước hay chỉ đơn giản là ngắm nhìn những trái khế chín. Cây khế chính là biểu tượng của tình yêu thương và gắn bó trong gia đình chúng tôi.
Nhưng rồi, khi gia đình rơi vào cảnh khó khăn, cha tôi buộc phải đi làm xa để kiếm thêm thu nhập. Tôi và anh vẫn quanh quẩn bên cây khế, âu lo từng ngày. Tôi nhớ, một hôm, khi anh tôi trở về nhà, anh đã nói với tôi rằng sẽ dùng cây khế để giúp chúng ta thoát khỏi nghèo khổ. Nghe anh nói, tôi cảm thấy lạc quan hơn, nhưng cũng có chút lo lắng. Dù sao, cây khế cũng là tài sản gia đình, tôi không muốn nó bị tổn thương.
Thế rồi, anh đã quyết định cho một người lạ mượn trái khế. Ban đầu, tôi phản đối, nhưng anh bảo rằng chỉ có cách này chúng ta mới có thể đổi lấy vài đồng bạc để trang trải cho cuộc sống. Tôi không muốn mất đi cây khế, nhưng cũng hiểu rằng hoàn cảnh gia đình rất khó khăn. Tôi đồng ý, nhưng trong lòng luôn cảm thấy bâng khuâng.
Một thời gian sau, khi người lạ trả lại cho anh những đồng bạc, tôi cảm thấy như nỗi lo lắng trong lòng vừa vơi đi, nhưng cây khế thì lại không còn như trước. Những quả khế chín ngọt đã không còn, cây khế bắt đầu héo úa. Tôi đau lòng, những kỷ niệm tuổi thơ bên cây khế như đang dần trôi xa. Cha tôi trở về, nhìn thấy cây khế, lòng ông chắc chắn cũng nghẹn ngào.
Rồi đến một ngày, sự chờ đợi và nỗ lực của chúng tôi đã được đền đáp. Cây khế từ từ hồi phục, những chồi non lại nảy lộc, và trái khế lại ra nhiều. Chúng tôi quây quần bên nhau, lại bên cây khế, với ước mơ một tương lai tươi sáng hơn. Cây khế đã dạy cho tôi bài học về tình yêu thương, sự hy sinh và cả niềm hi vọng.
Qua chuyện của cây khế, tôi hiểu rằng trong mỗi gia đình, bên cạnh những khó khăn, mất mát, thì tình yêu thương chính là tài sản quý giá nhất. Cây khế sẽ luôn là nơi ghi dấu những kỷ niệm đẹp, là nơi gắn bó và nuôi dưỡng tâm hồn chúng tôi với những bài học quý giá trong cuộc sống. Dù sau này có
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
17911 -
5662
-
5488
