Đọc đoạn trích sau:
(Tóm tắt phần đầu: Năm Bính Dần, vua Trần Phế Đế đi săn, đỗ lại trên bờ bắc sông Đà, đêm mở tiệc ở trong trướng. Có một con cáo đi từ dưới chân núi đi về phía nam, gặp một con vượn già. Cả hai bày mưu để có thể can ngăn chuyến đi săn của nhà vua để cứu tính mệnh của muôn loài.)
Rồi cả hai cùng hóa thành hai người đàn ông mà đi. Một người xưng là tú tài họ Viên, một người xưng là cư sĩ họ Hồ, đương đêm đến gõ cửa hành cung, nhờ kẻ nội thị chuyển đệ lời tâu vào rằng:
- Tôi nghe thánh nhân trị vì, càn khôn trong sáng, minh vương sửa đức, chim muông hòa vui. Nay chúa thượng đương kì thái hạnh, làm chủ dân vật, tưởng nên mở lưới vây hiền, giăng chài vét sĩ, đương gội thì quấn mái tóc, lên xe thì dành bên tả, đem xe bồ ngựa tứ săn những kẻ sĩ trong đám ẩn dật, khiến trong triều nhiều bậc lương tá để ban ân trạch cho sinh dân, đưa tất cả cuộc đời vào cõi nhàn thọ. Cớ sao lại đi săn gấu bắt thỏ, tranh cả công việc của chức Sơn ngu như vậy.
Bây giờ vua say rượu đương muốn đi nằm, sai thủ tướng Quý Ly mời hai người vào tiếp đãi ở phía dưới thềm khách và bảo cho họ biết săn bắn là phép tắc đời xưa, sao lại nên bỏ?
Cư sĩ họ Hồ nói:
- Đời xưa đuổi loài tê thượng là để trừ hại, mà mở cuộc sưu miêu là để giảng võ. Chuyện đi săn Vị Dương là vì một ông già không phải gấu cũng không phải hùm. Vì sự phô phang quân lính mới có cuộc săn ở Vu Nhâm. Vì sự phô phang của cầm thú mới có cuộc bắn ở Trường Dương. Nay thì không thế. Đương mùa hạ mà giờ những công việc khổ dân không phải thời, giày trên lúa để thỏa cái ham thích săn bắn, không phải chỗ; quanh đầm mà vây, bọc núi mà đốt, không phải lẽ. Ngài sao không tâu với thánh minh, tạm quay xa giá về khiến người và vật đều được bình yên?
Quý Ly nói:
- Không nên!
Cư sĩ họ Hồ nói:
- Đó là tôi thương những giống chim hèn muông yếu mà xin nài cho chúng. Chứ còn những giống tinh thông nhanh nhẹn thì tự nhiên chúng biết xa chạy cao bay, đàng nam núi nam, đàng bắc núi bắc, há chịu trần trần ấp cây một phận đâu.
Quý Ly nói:
- Nhà vua đi chuyến này không phải vì ham thích chim muông, chỉ vì nghe ở đây có giống hồ tinh nghìn tuổi, nên ngài muốn đại cử tiễu trừ, khiến loài yêu gian không thể giở trò xằng bậy được. Có thế thôi.
Tú tài họ Viên đưa mắt nhìn cư sĩ họ Hồ, rồi mỉm cười. Quý Ly hỏi vì sao, Hồ chợt đáp:
- Hiện giờ sài lang đầy đường lấp lối, sao lại lo đến giống hồ ly?
Quý Ly nói:
- Ngài nói vậy là ý nào?
Hồ nói:
- Hiện nay thánh hóa chưa khắp, bờ cõi chưa yên. [...] Sao không giương cung thánh nhân, tuốt lưỡi gươm thiên tử, lấy nhân làm yên khấu, lấy nghĩa làm chèo lái, lấy hào kiệt làm nanh vuốt, lấy trung tín làm giáp trụ, cẩn thận lồng cũi để giá ngự những phường khó trị, sửa chuốt cung tên để dọa nạt những nước bất phục, tóm bắt giặc giã, đóng cũi giải về, khiến cho gần xa quang sạch. Cớ sao bỏ những việc ấy không làm, lại đi lẩn quẩn ở công việc săn bắn? Dù được chim muông như núi, chúng tôi cũng lấy làm không phục.
Quý Ly nghe lời. Hai người mừng thầm nói:
- Thế là mưu kế có kết quả rồi.
(Trích Bữa tiệc đêm ở Đà giang, Truyền kì mạn lục, Nguyễn Dữ, in trong cuốn Văn xuôi tự sự Việt Nam thời trung đại, tập 1, Nguyễn Đăng Na giới thiệu và tuyển soạn, NXB Giáo dục, 1997, tr 237-239)
Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):
Câu 1. Chỉ ra không gian, thời gian của đoạn trích truyện trên.
Câu 2. Theo đoạn trích, sự việc nào khiến cho cáo và vượn già phải bày mưu tính kế gặp vua?
Câu 3. Nhận xét vai trò của các yếu tố kì ảo trong đoạn trích.
Câu 4. Qua cuộc nói chuyện giữa Quý Ly và hai người do cáo và vượn hóa thành, tác giả muốn thể hiện điều gì?
Câu 5. Giá trị tư tưởng của đoạn trích mà nhà văn Nguyễn Dữ gửi gắm có ý nghĩa như thế nào với đời sống hiện nay?
PHẦN VIẾT (6,0 điểm)
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) về vấn đề khai thác và bảo vệ nguồn lợi hải sản trong phát triển kinh tế biển của nước ta.
Quảng cáo
1 câu trả lời 1355
Câu 1:
Không gian và thời gian trong đoạn trích:
Không gian: Bờ bắc sông Đà Giang, nơi thiên nhiên còn hoang sơ, đầy bí ẩn. Đây là bối cảnh mang tính chất đặc biệt, tạo điều kiện để những yếu tố kỳ ảo và kỳ lạ xuất hiện.
Thời gian: Ban đêm – thời điểm tĩnh mịch, huyền bí, góp phần tạo nên không khí ma mị và mở ra không gian cho những sự kiện kỳ lạ diễn ra.
Câu 2:
Sự việc khiến cáo và vượn già bày mưu tính kế gặp vua:
Vua Trần Phế Đế tổ chức một cuộc săn bắn lớn. Sự kiện này khiến cáo và vượn già lo ngại về số phận của các loài vật cũng như nguy cơ diệt vong của muôn loài trước cuộc săn tàn bạo. Hơn nữa, họ còn bất bình vì nhà vua mải mê săn bắn, bỏ bê việc trị quốc, không quan tâm đến sự bình yên và thịnh vượng của nhân dân.
Câu 3:
Vai trò của các yếu tố kỳ ảo trong đoạn trích:
Phản ánh tư tưởng nhân văn: Các yếu tố kỳ ảo được sử dụng như một công cụ để truyền tải những triết lý sâu sắc, đặc biệt là tư tưởng nhân đạo, đề cao sự sống của muôn loài.
Tăng sức hấp dẫn cho câu chuyện: Yếu tố kỳ ảo như cáo và vượn hóa thành người tạo nên sự bất ngờ, kích thích trí tưởng tượng, làm câu chuyện thêm phần hấp dẫn và lôi cuốn.
Gợi không gian thần bí: Sự đan xen giữa thực và ảo làm nổi bật màu sắc thần bí của câu chuyện, từ đó gợi lên nhiều tầng ý nghĩa về hiện thực và tư tưởng.
Câu 4:
Thông điệp của tác giả qua cuộc nói chuyện với Quý Ly và hai người do cáo, vượn hóa thành:
Tác giả phê phán mạnh mẽ việc vua chúa và triều đình mải mê với những thú vui săn bắn vô bổ mà quên đi trách nhiệm trị quốc. Đó là sự vô trách nhiệm với sứ mệnh mang lại hạnh phúc và ấm no cho muôn dân.
Qua đó, nhà văn Nguyễn Dữ thể hiện quan điểm phê phán sâu sắc đối với một xã hội mục nát và bộ máy chính trị lạc hậu. Ông đồng thời nhấn mạnh sự suy tàn của triều đại khi tầng lớp lãnh đạo không đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu.
Câu 5:
Giá trị tư tưởng của đoạn trích và ý nghĩa đối với hiện tại:
Đoạn trích gửi gắm bài học sâu sắc về trách nhiệm của người lãnh đạo trong việc cai trị đất nước. Nhà vua phải ưu tiên chăm lo cho cuộc sống ấm no, hạnh phúc của người dân thông qua những chính sách đúng đắn và thiết thực.
Trong bối cảnh hiện nay, bài học ấy vẫn mang tính thời sự khi các nhà lãnh đạo cần đặt lợi ích của cộng đồng lên hàng đầu, tránh lãng phí thời gian và nguồn lực vào những việc vô bổ, không cần thiết. Chính phủ cần nêu cao tinh thần trách nhiệm, tập trung giải quyết các vấn đề xã hội và kinh tế, từ đó tạo ra môi trường sống ổn định, bền vững cho nhân dân.
Bài văn nghị luận: Vấn đề khai thác và bảo vệ nguồn lợi hải sản trong phát triển kinh tế biển của nước ta
Mở bài:
Việt Nam, với bờ biển dài hơn 3.000 km, được thiên nhiên ban tặng nguồn lợi hải sản phong phú, là nền tảng quan trọng cho sự phát triển kinh tế biển. Tuy nhiên, bên cạnh tiềm năng to lớn, việc khai thác hải sản không hợp lý đã dẫn đến nhiều vấn đề nghiêm trọng như cạn kiệt tài nguyên và mất cân bằng sinh thái. Chính vì vậy, việc kết hợp khai thác và bảo vệ nguồn lợi hải sản trong phát triển kinh tế biển không chỉ là một nhiệm vụ cấp bách mà còn là trách nhiệm của toàn xã hội.
Thân bài:
Tầm quan trọng của nguồn lợi hải sản đối với kinh tế biển:
Hải sản không chỉ là nguồn cung cấp thực phẩm chính mà còn góp phần thúc đẩy xuất khẩu, tạo công ăn việc làm cho hàng triệu người dân ven biển.
Kinh tế biển, trong đó có ngành thủy sản, đóng vai trò then chốt trong sự phát triển bền vững của đất nước.
Những vấn đề trong khai thác hải sản hiện nay:
Khai thác quá mức: Việc sử dụng các phương pháp khai thác hủy diệt như đánh bắt bằng lưới mắt nhỏ, sử dụng hóa chất độc hại làm cạn kiệt nguồn tài nguyên biển.
Ô nhiễm môi trường biển: Rác thải nhựa, dầu loang từ tàu thuyền và các hoạt động công nghiệp gây hại nghiêm trọng đến hệ sinh thái biển.
Suy giảm đa dạng sinh học: Nhiều loài hải sản quý hiếm đứng trước nguy cơ tuyệt chủng do bị săn bắt quá mức.
Giải pháp bảo vệ nguồn lợi hải sản:
Đẩy mạnh tuyên truyền và giáo dục: Nâng cao nhận thức của người dân về tầm quan trọng của việc bảo vệ nguồn lợi hải sản.
Quản lý khai thác hợp lý: Ban hành các quy định về thời gian khai thác, vùng cấm khai thác và sử dụng công nghệ hiện đại để đảm bảo tính bền vững.
Bảo vệ môi trường biển: Kiểm soát rác thải, giảm ô nhiễm và triển khai các chương trình phục hồi hệ sinh thái biển.
Hợp tác quốc tế: Phối hợp với các quốc gia trong khu vực để xây dựng chính sách bảo vệ biển chung, đảm bảo sự phát triển lâu dài.
Kết bài:
Khai thác và bảo vệ nguồn lợi hải sản không chỉ là vấn đề của riêng ngành kinh tế biển, mà còn là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Một nền kinh tế biển phát triển bền vững chỉ có thể đạt được khi chúng ta biết cách hài hòa giữa khai thác và bảo tồn. Hãy hành động ngay hôm nay để bảo vệ nguồn tài nguyên quý giá mà thiên nhiên đã ban tặng, vì sự phát triển bền vững của đất nước và cuộc sống của các thế hệ mai sau.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
247609 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
76891 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
61098 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
60965 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52036 -
46317
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43386 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
40690 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39281
