Làm theo các bước
-mở bài
-giới thiệu chung của 2 bài thơ
-Tương đồng của 2 bài thơ
-Tương đồng ở hình ảnh thơ
-Tương đồng ở tình cảm, cảm xúc
-Tương đồng ở chủ thể chữ tình
-Tương đồng ở nghệ thuật
-khác biệt của 2 bài thơ
-khác biệt về hình ảnh thơ
-khác biệt về nghệ thuật
-khác biệt về phong cách
-Lí giải sự khác biệt
-Kết bài
Quảng cáo
2 câu trả lời 1650
### Mở bài
Trong kho tàng thơ ca Việt Nam, mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ. Hai bài thơ tiêu biểu mang đậm chất thu của nền thơ ca hiện đại là “Tiếng thu” của Lưu Trọng Lư và “Thu vịnh” của Đỗ Phủ. Dù thuộc hai thời kỳ và nền văn học khác nhau, nhưng cả hai tác phẩm này đều thể hiện nỗi niềm sâu lắng và vẻ đẹp riêng của mùa thu. Qua bài văn này, chúng ta sẽ phân tích những điểm tương đồng và khác biệt giữa hai bài thơ.
### Giới thiệu chung về 2 bài thơ
“Tiếng thu” là một trong những bài thơ tiêu biểu của Lưu Trọng Lư, được sáng tác trong giai đoạn đầu của thế kỷ 20. Bài thơ không chỉ khắc họa vẻ đẹp của mùa thu mà còn bộc lộ tâm trạng của thi nhân trước sự biến chuyển của thời gian và nỗi buồn sâu sắc trong lòng người. Ngược lại, “Thu vịnh” là một tác phẩm của nhà thơ Đỗ Phủ, một trong những nhà thơ lớn của Trung Quốc, sáng tác trong thời kỳ Đường. Bài thơ thể hiện sự ưu tư về cuộc đời và sự trôi chảy của thời gian qua hình ảnh mùa thu.
### Tương đồng của 2 bài thơ
**Tương đồng ở hình ảnh thơ**
Cả “Tiếng thu” và “Thu vịnh” đều sử dụng hình ảnh mùa thu để thể hiện những cảm xúc riêng của thi nhân. Trong “Tiếng thu”, mùa thu hiện lên với hình ảnh những chiếc lá vàng rơi, gió thu nhẹ nhàng, gợi cảm giác trĩu nặng. Trong khi đó, “Thu vịnh” lại khắc họa hình ảnh núi non, mây trời và dòng sông, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tĩnh lặng và sâu lắng.
**Tương đồng ở tình cảm, cảm xúc**
Cảm xúc chủ đạo trong cả hai bài thơ là nỗi buồn và sự trăn trở. Trong “Tiếng thu”, nỗi buồn mang tính chất cá nhân, gắn liền với tâm trạng cô đơn của thi nhân. Còn trong “Thu vịnh”, nỗi buồn của Đỗ Phủ lại mang tính chất nhân sinh, thể hiện sự xót xa cho vận mệnh đất nước và con người. Tuy nhiên, cả hai bài thơ đều thể hiện sự nhạy cảm trước vẻ đẹp của mùa thu và nỗi niềm trăn trở của người nghệ sĩ.
**Tương đồng ở chủ thể chữ tình**
Chủ thể trong cả hai bài thơ đều là những tâm hồn nhạy cảm và sâu lắng. Họ không chỉ đơn thuần cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn cảm nhận được sự trôi chảy của thời gian và sự mất mát. Chủ thể chữ tình trong “Tiếng thu” là một tâm hồn nghệ sĩ với những kỷ niệm và nỗi buồn của quá khứ, trong khi đó, chủ thể trong “Thu vịnh” lại là một người yêu nước, lo lắng cho vận mệnh đất nước.
**Tương đồng ở nghệ thuật**
Về nghệ thuật, cả hai bài thơ đều sử dụng thể thơ tự do, linh hoạt trong cách diễn đạt. Hình ảnh thơ phong phú, giàu biểu cảm và giàu sức gợi. Điểm chung là cả hai tác giả đều khéo léo sử dụng từ ngữ để tạo nên không gian thu ấm áp, nhẹ nhàng nhưng đầy sâu lắng.
### Khác biệt của 2 bài thơ
**Khác biệt về hình ảnh thơ**
Trong “Tiếng thu”, hình ảnh mùa thu chủ yếu được khắc họa qua cảnh vật bình dị như lá vàng rơi, gió thu nhẹ nhàng, mang tính chất gợi cảm và tinh tế. Trong khi đó, “Thu vịnh” sử dụng những hình ảnh lớn hơn như núi non, mây trời, tạo nên một không gian rộng lớn và vĩ đại hơn.
**Khác biệt về nghệ thuật**
“Tiếng thu” có phong cách thơ lãng mạn, thể hiện nỗi buồn sâu lắng và sự trăn trở của thi nhân. Ngược lại, “Thu vịnh” mang tính chất trữ tình sâu sắc hơn, với những suy tư về cuộc đời và nhân sinh, thể hiện một tâm hồn nhạy cảm nhưng cũng rất trách nhiệm với xã hội.
**Khác biệt về phong cách**
Phong cách của Lưu Trọng Lư mang hơi hướng hiện đại, thể hiện sự mới mẻ trong tư duy và cảm xúc, trong khi Đỗ Phủ lại mang phong cách cổ điển, gắn liền với tư tưởng và cảm xúc của con người trong xã hội phong kiến.
### Lí giải sự khác biệt
Sự khác biệt này xuất phát từ bối cảnh sáng tác và tư tưởng của mỗi tác giả. Lưu Trọng Lư sống trong thời kỳ đổi mới của nền văn học Việt Nam, nơi mà cảm xúc cá nhân được khai thác sâu sắc. Đỗ Phủ, với tư cách là một nhà thơ sống trong thời kỳ Đường, chịu ảnh hưởng của tư tưởng Nho giáo và phong kiến, nên có cách nhìn khác về thiên nhiên và cuộc sống.
### Kết bài
“Tiếng thu” và “Thu vịnh” đều là những tác phẩm tiêu biểu phản ánh vẻ đẹp của mùa thu và tâm hồn của con người. Qua việc phân tích những điểm tương đồng và khác biệt giữa hai bài thơ, ta không chỉ thấy được sự phong phú của cảm xúc trong thơ ca mà còn cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống và con người qua những tác phẩm nghệ thuật này. Mùa thu, với tất cả vẻ đẹp và nỗi buồn của nó, sẽ mãi là nguồn cảm hứng cho những người sáng tác.
### Mở bài
Trong kho tàng thơ ca Việt Nam, mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ. Hai bài thơ tiêu biểu mang đậm chất thu của nền thơ ca hiện đại là “Tiếng thu” của Lưu Trọng Lư và “Thu vịnh” của Đỗ Phủ. Dù thuộc hai thời kỳ và nền văn học khác nhau, nhưng cả hai tác phẩm này đều thể hiện nỗi niềm sâu lắng và vẻ đẹp riêng của mùa thu. Qua bài văn này, chúng ta sẽ phân tích những điểm tương đồng và khác biệt giữa hai bài thơ.
### Giới thiệu chung về 2 bài thơ
“Tiếng thu” là một trong những bài thơ tiêu biểu của Lưu Trọng Lư, được sáng tác trong giai đoạn đầu của thế kỷ 20. Bài thơ không chỉ khắc họa vẻ đẹp của mùa thu mà còn bộc lộ tâm trạng của thi nhân trước sự biến chuyển của thời gian và nỗi buồn sâu sắc trong lòng người. Ngược lại, “Thu vịnh” là một tác phẩm của nhà thơ Đỗ Phủ, một trong những nhà thơ lớn của Trung Quốc, sáng tác trong thời kỳ Đường. Bài thơ thể hiện sự ưu tư về cuộc đời và sự trôi chảy của thời gian qua hình ảnh mùa thu.
### Tương đồng của 2 bài thơ
**Tương đồng ở hình ảnh thơ**
Cả “Tiếng thu” và “Thu vịnh” đều sử dụng hình ảnh mùa thu để thể hiện những cảm xúc riêng của thi nhân. Trong “Tiếng thu”, mùa thu hiện lên với hình ảnh những chiếc lá vàng rơi, gió thu nhẹ nhàng, gợi cảm giác trĩu nặng. Trong khi đó, “Thu vịnh” lại khắc họa hình ảnh núi non, mây trời và dòng sông, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tĩnh lặng và sâu lắng.
**Tương đồng ở tình cảm, cảm xúc**
Cảm xúc chủ đạo trong cả hai bài thơ là nỗi buồn và sự trăn trở. Trong “Tiếng thu”, nỗi buồn mang tính chất cá nhân, gắn liền với tâm trạng cô đơn của thi nhân. Còn trong “Thu vịnh”, nỗi buồn của Đỗ Phủ lại mang tính chất nhân sinh, thể hiện sự xót xa cho vận mệnh đất nước và con người. Tuy nhiên, cả hai bài thơ đều thể hiện sự nhạy cảm trước vẻ đẹp của mùa thu và nỗi niềm trăn trở của người nghệ sĩ.
**Tương đồng ở chủ thể chữ tình**
Chủ thể trong cả hai bài thơ đều là những tâm hồn nhạy cảm và sâu lắng. Họ không chỉ đơn thuần cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn cảm nhận được sự trôi chảy của thời gian và sự mất mát. Chủ thể chữ tình trong “Tiếng thu” là một tâm hồn nghệ sĩ với những kỷ niệm và nỗi buồn của quá khứ, trong khi đó, chủ thể trong “Thu vịnh” lại là một người yêu nước, lo lắng cho vận mệnh đất nước.
**Tương đồng ở nghệ thuật**
Về nghệ thuật, cả hai bài thơ đều sử dụng thể thơ tự do, linh hoạt trong cách diễn đạt. Hình ảnh thơ phong phú, giàu biểu cảm và giàu sức gợi. Điểm chung là cả hai tác giả đều khéo léo sử dụng từ ngữ để tạo nên không gian thu ấm áp, nhẹ nhàng nhưng đầy sâu lắng.
### Khác biệt của 2 bài thơ
**Khác biệt về hình ảnh thơ**
Trong “Tiếng thu”, hình ảnh mùa thu chủ yếu được khắc họa qua cảnh vật bình dị như lá vàng rơi, gió thu nhẹ nhàng, mang tính chất gợi cảm và tinh tế. Trong khi đó, “Thu vịnh” sử dụng những hình ảnh lớn hơn như núi non, mây trời, tạo nên một không gian rộng lớn và vĩ đại hơn.
**Khác biệt về nghệ thuật**
“Tiếng thu” có phong cách thơ lãng mạn, thể hiện nỗi buồn sâu lắng và sự trăn trở của thi nhân. Ngược lại, “Thu vịnh” mang tính chất trữ tình sâu sắc hơn, với những suy tư về cuộc đời và nhân sinh, thể hiện một tâm hồn nhạy cảm nhưng cũng rất trách nhiệm với xã hội.
**Khác biệt về phong cách**
Phong cách của Lưu Trọng Lư mang hơi hướng hiện đại, thể hiện sự mới mẻ trong tư duy và cảm xúc, trong khi Đỗ Phủ lại mang phong cách cổ điển, gắn liền với tư tưởng và cảm xúc của con người trong xã hội phong kiến.
### Lí giải sự khác biệt
Sự khác biệt này xuất phát từ bối cảnh sáng tác và tư tưởng của mỗi tác giả. Lưu Trọng Lư sống trong thời kỳ đổi mới của nền văn học Việt Nam, nơi mà cảm xúc cá nhân được khai thác sâu sắc. Đỗ Phủ, với tư cách là một nhà thơ sống trong thời kỳ Đường, chịu ảnh hưởng của tư tưởng Nho giáo và phong kiến, nên có cách nhìn khác về thiên nhiên và cuộc sống.
### Kết bài
“Tiếng thu” và “Thu vịnh” đều là những tác phẩm tiêu biểu phản ánh vẻ đẹp của mùa thu và tâm hồn của con người. Qua việc phân tích những điểm tương đồng và khác biệt giữa hai bài thơ, ta không chỉ thấy được sự phong phú của cảm xúc trong thơ ca mà còn cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống và con người qua những tác phẩm nghệ thuật này. Mùa thu, với tất cả vẻ đẹp và nỗi buồn của nó, sẽ mãi là nguồn cảm hứng cho những người sáng tác.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
94529 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
56939 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
44282 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
43578 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39449 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
36275 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34332 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
31801 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
28950 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
26348
