Quảng cáo
4 câu trả lời 286
Em thân mến,
Chắc chắn bạn không thể tin nổi rằng đã 10 năm trôi qua kể từ khi chúng ta tốt nghiệp và lưu dấu ấn thời học trò tại ngôi trường cũ. Hôm nay, tôi muốn kể cho bạn nghe về một buổi thăm trường đầy xúc động và đầy kỷ niệm của tôi.
Mùa hè năm nay, tôi quyết định quay trở lại ngôi trường cũ chút ít trong chuyến du lịch hè của mình. Điều đầu tiên khiến tôi bất ngờ là trường đã thay đổi rất nhiều. Cây cỏ xanh tươi được trồng thêm, khuôn viên trường đã được trang trí và nâng cấp. Nhưng những ký ức của chúng ta, hồi ấy, vẫn sống mãi trong những góc khuất của trường.
Buổi thăm trường, tôi đã gặp được một vài giáo viên cũ, họ vẫn nhớ tôi và tỏ ra rất tự hào về những gì mình đã đạt được sau thời học trò. Tôi đã đứng ở trước cửa lớp học của chúng ta và ngồi trong cái bàn ghế đã từng là nơi tôi đã nắm bắt kiến thức và hình thành tư duy. Nó thực sự là một trải nghiệm đầy xúc động.
Tôi đã dạo chơi qua những góc quen thuộc của trường, từ sân thể thao đến thư viện. Mọi thứ dường như đã thay đổi, nhưng không bao giờ mất đi cái tinh thần đoàn kết và tình bạn của chúng ta.
Cuối cùng, tôi đã dừng lại tại quảng trường trước trường. Một nơi đã chứng kiến nhiều kỷ niệm của chúng ta, từ các buổi tụ họp đến các sự kiện quan trọng. Tôi đã ngồi xuống, nhớ về những ngày xưa và cảm ơn cuộc sống đã cho tôi cơ hội được trải nghiệm thời học trò đáng nhớ ấy. Tôi thấy hạnh phúc và biết ơn vì đã có bạn và những kỷ niệm tuyệt vời cùng bạn.
Hy vọng rằng bạn cũng có cơ hội trở lại ngôi trường cũ một lần và thấy những cảm xúc tương tự. Chúc bạn luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.
Hẹn gặp bạn sớm!
Trân trọng, [Tên của bạn]
Chào bạn thân yêu,
Thật khó tin rằng đã 10 năm trôi qua kể từ khi chúng ta cùng học tại ngôi trường cũ. Hôm nay, trong một ngày hè ấm áp, tôi quyết định quay trở lại và thăm lại ngôi trường đầy kỷ niệm của chúng ta. Và tôi không thể không viết thư này để kể cho bạn về buổi thăm trường đáng nhớ đó.
Khi tôi bước vào cổng trường, những kỷ niệm tuổi học trò ùa về trong tâm trí. Tôi nhìn thấy những hàng cây xanh mướt, nơi chúng ta thường chơi đùa và tán gẫu trong giờ nghỉ trưa. Những tiếng cười và những cuộc tranh luận sôi nổi của chúng ta vẫn còn vang vọng trong tôi.
Tiếp tục đi qua các lớp học, tôi không thể không nhớ đến những giờ học thầy cô dạy bảo tận tâm và những bài học quý giá mà chúng ta đã học được. Những bảng đen và bàn ghế vẫn còn nguyên vẹn như ngày xưa, nhưng giờ đây đã trở thành những kỷ niệm đẹp trong quá khứ.
Tôi không thể bỏ qua sân trường, nơi chúng ta đã chơi bóng, tổ chức các hoạt động ngoại khóa và tạo ra những kỷ niệm vui vẻ. Nhìn lại, tôi nhận ra rằng những khoảnh khắc ấy đã tạo nên một phần quan trọng trong cuộc sống của chúng ta và đã giúp chúng ta trưởng thành.
Cuối cùng, tôi ghé thăm thư viện, nơi chúng ta đã mượn sách, học tập và khám phá thế giới. Tôi nhìn thấy những quyển sách mà chúng ta từng đọc và những ký ức về những cuộc phiêu lưu trong trí tưởng tượng của chúng ta tràn về.
Buổi thăm trường này thực sự là một trải nghiệm xúc động. Nó đã đưa tôi trở lại thời gian tuổi học trò, khi cuộc sống còn đơn giản và tươi đẹp. Những kỷ niệm ấy sẽ mãi mãi ở trong tâm trí và tôi biết rằng bạn cũng sẽ nhớ về chúng.
Hy vọng rằng chúng ta sẽ có cơ hội gặp nhau và chia sẻ thêm những kỷ niệm này. Hãy giữ liên lạc và chăm sóc bản thân nhé!
Thân ái,
[Tên của bạn]
-
Chưa bao giờ nghĩ đến bạn mà mình thấy bồi hồi như lúc này. Bao nhiêu cảm xúc ùa về và mình biết khoảnh khắc này chỉ bạn mới có thể chia sẻ với mình. Hôm nay, mình về thăm ngôi trường cấp 2 thân yêu của chúng ta, sau hai mươi năm xa cách...
Cái nắng gay gắt của mùa hè vẫn còn vương lại dù đã là buổi xế chiều, những tia nắng
vẫn đang mải đùa nghịch trên mấy tán cây, ngôi trường cũ hiện ra thân thương, quen thuộc và không còn vẻ nghiêm trang như hồi trước nữa... Mình lặng lẽ dạo quanh sân, ngắm nhìn từng vòm cây để cảm nhận sự khác biệt trong lòng cái khung cảnh đã từng quá đỗi thân thuộc này. Có lẽ, dù đã hai mươi năm xa cách, dù có bao lớp học sinh đến rồi lại đi, thì trường vẫn thế, vẫn chẳng thay đổi gì trong tâm hồn mỗi người, mãi mãi...Đã đến giờ tan trường, mình tạm lánh vào một góc khuất - Vi đoán xem, đó là chỗ nào? Cái gầm cầu thang mà chúng mình thường trốn ngày xưa khi chơi trò ú tim ấy! Ba hồi trống vang lên khiến trống ngực mình cũng rung theo run rẩy. Lũ trẻ ùa ra từ các phòng học, chúng hồn nhiên gọi nhau, cãi nhau, ríu rít, nhí nhảnh như bọn mình hồi xưa... Màu áo trắng, sao mà nhớ thế! Chỉ một hai năm nữa thôi, ngày chia tay, chúng sẽ giống chúng mình ngày xưa, đưa lưng áo trắng cho nhau ghi dòng lưu bút...
Học sinh đã về hết. Mình tần ngần nhìn lại ngôi trường. Cả sân trường rợp bóng cây xanh, thoắt cái đã không còn ai, lại trở nên lặng lẽ. Xa xa, nơi góc hồ nước, một cây me cao lớn trông tràn đầy sức sống. Mình chợt nhận ra đó chính là gốc me non tụi mình trồng năm nào, tự nhiên lại thấy bồi hồi. Bước dần lên cầu thang, mình tìm lại phòng học cuối tầng ba, nơi ngày xưa bốn mươi sáu quỷ sứ lớp mình từng trú ngụ. Đây rồi, lớp học đó, cả cái ban công quen thuộc đang ở ngay trước mắt, chờ mình bước vào và tìm kiếm lại hình ảnh của hai mươi năm trước. Chỗ ngồi cạnh cửa sổ bàn ba là của mình, nơi đã từng chứng kiến mình khóc, mình cười và cả khi mình nói chuyện riêng nữa. Còn cách đó hai bàn, là chỗ của bạn đó nhớ không? Cách xa như thế mà hai đứa còn nói chuyện riêng được thì thật tài!
Hôm ấy mình không gặp được thầy cô giáo cũ, chỉ còn thấy lại những kỷ niệm thuở học trò, những buổi ngồi truy bài dưới gốc cây phượng, những giờ kiểm tra gay cấn, hồi hộp đến toát mồ hôi... Tất cả đã rất xa mà cũng lại như vừa mới hôm qua.
Vi ơi! Nhất định hôm nào chúng ta gặp nhau nhé! Biết rằng công việc của ai cũng bận rộn nhưng mình tha thiết muốn gặp bạn dưới những vòm cây của ngôi trường cũ yêu dấu này để ôn lại những ngày xưa!
Hẹn gặp bạn một ngày không xa.
-
Chưa bao giờ nghĩ đến bạn mà mình thấy bồi hồi như lúc này. Bao nhiêu cảm xúc ùa về và mình biết khoảnh khắc này chỉ bạn mới có thể chia sẻ với mình. Hôm nay, mình về thăm ngôi trường cấp 2 thân yêu của chúng ta, sau mười năm xa cách...
Cái nắng gay gắt của mùa hè vẫn còn vương lại dù đã là buổi xế chiều, những tia nắng
vẫn đang mải đùa nghịch trên mấy tán cây, ngôi trường cũ hiện ra thân thương, quen thuộc và không còn vẻ nghiêm trang như hồi trước nữa... Mình lặng lẽ dạo quanh sân, ngắm nhìn từng vòm cây để cảm nhận sự khác biệt trong lòng cái khung cảnh đã từng quá đỗi thân thuộc này. Có lẽ, dù đã hai mươi năm xa cách, dù có bao lớp học sinh đến rồi lại đi, thì trường vẫn thế, vẫn chẳng thay đổi gì trong tâm hồn mỗi người, mãi mãi...Đã đến giờ tan trường, mình tạm lánh vào một góc khuất - Vi đoán xem, đó là chỗ nào? Cái gầm cầu thang mà chúng mình thường trốn ngày xưa khi chơi trò ú tim ấy! Ba hồi trống vang lên khiến trống ngực mình cũng rung theo run rẩy. Lũ trẻ ùa ra từ các phòng học, chúng hồn nhiên gọi nhau, cãi nhau, ríu rít, nhí nhảnh như bọn mình hồi xưa... Màu áo trắng, sao mà nhớ thế! Chỉ một hai năm nữa thôi, ngày chia tay, chúng sẽ giống chúng mình ngày xưa, đưa lưng áo trắng cho nhau ghi dòng lưu bút...
Học sinh đã về hết. Mình tần ngần nhìn lại ngôi trường. Cả sân trường rợp bóng cây xanh, thoắt cái đã không còn ai, lại trở nên lặng lẽ. Xa xa, nơi góc hồ nước, một cây me cao lớn trông tràn đầy sức sống. Mình chợt nhận ra đó chính là gốc me non tụi mình trồng năm nào, tự nhiên lại thấy bồi hồi. Bước dần lên cầu thang, mình tìm lại phòng học cuối tầng ba, nơi ngày xưa bốn mươi sáu quỷ sứ lớp mình từng trú ngụ. Đây rồi, lớp học đó, cả cái ban công quen thuộc đang ở ngay trước mắt, chờ mình bước vào và tìm kiếm lại hình ảnh của hai mươi năm trước. Chỗ ngồi cạnh cửa sổ bàn ba là của mình, nơi đã từng chứng kiến mình khóc, mình cười và cả khi mình nói chuyện riêng nữa. Còn cách đó hai bàn, là chỗ của bạn đó nhớ không? Cách xa như thế mà hai đứa còn nói chuyện riêng được thì thật tài!
Hôm ấy mình không gặp được thầy cô giáo cũ, chỉ còn thấy lại những kỷ niệm thuở học trò, những buổi ngồi truy bài dưới gốc cây phượng, những giờ kiểm tra gay cấn, hồi hộp đến toát mồ hôi... Tất cả đã rất xa mà cũng lại như vừa mới hôm qua.
Vi ơi! Nhất định hôm nào chúng ta gặp nhau nhé! Biết rằng công việc của ai cũng bận rộn nhưng mình tha thiết muốn gặp bạn dưới những vòm cây của ngôi trường cũ yêu dấu này để ôn lại những ngày xưa!
Hẹn gặp bạn một ngày không xa.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250879 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78747 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62994 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62355 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53221 -
47242
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44127 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41666 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41618
