Trong tùy bút Người lái đò song Đà, nhà văn Nguyễn Tuân viết:
... Vậy là phá xong cái trùng vi thạch trận vòng thứ nhất. Không một phút nghỉ tay nghỉ mắt, phải phá luôn vòng vây thứ hai và đổi luôn chiến thuật. Ông lái đã nắm chắc binh pháp của thần sông thần đá. Ông đã thuộc quy luật phục kích của lũ đá nơi ải nước hiểm trở này. Vòng đầu vừa rồi, nó mở ra năm cửa trận, có bốn cửa tử một cửa sinh, cửa sinh nằm lập lờ phía tả ngạn sông. Vòng thứ hai này tăng thêm nhiều cửa tử để đánh lừa con thuyền vào, và cửa sinh lại bố trí lệch qua phía bờ hữu ngạn. Cưỡi lên thác Sông Đà, phải cưỡi đến cùng như là cưỡi hổ. Dòng thác hùm beo đang hồng hộc tế mạnh trên sông đá. Nắm chặt lấy được cái bờm sóng đúng luồng rồi, ông đò ghì cương lái, bám chắc lấy luồng nước đúng mà phóng nhanh vào cửa sinh, mà lái miết một đường chéo về phía cửa đá ấy. Bốn năm bọn thủy quân cửa ải nước bên bờ trái liền xô ra định níu thuyền lôi vào tập đoàn cửa tử. Ông đò vẫn nhớ mặt bọn này, đứa thì ông tránh mà rảo bơi chèo lên, đứa thì ông đè sấn lên mà chặt đôi ra để mở đường tiến. Những luồng tử đã bỏ hết lại sau thuyền. Chỉ còn vẳng tiếng reo hò của sóng thác luồng sinh. Chúng vẫn không ngớt khiêu khích, mặc dầu cái thằng đá tướng đứng chiến ở cửa vào đã tiu nghỉu cái mặt xanh lè thất vọng thua cái thuyền đã đánh trúng cái cửa sinh nó trấn lấy. Còn một trùng vây thứ ba nữa. Ít cửa hơn, bên phải bên trái đều là luồng chết cả. Cái luồng sống ở chặng ba này lại ở ngay giữa bọn đá hậu vệ của con thác. Cứ phóng thẳng thuyền, chọc thủng cửa giữa đó. Thuyền vút qua cổng đá cánh mở cánh khép. Vút, vút, cửa ngoài, cửa trong, lại cửa trong cùng, thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước, vừa xuyên vừa tự động lái được lượn được.
(Trích Người lái đò Sông Đà, Nguyễn Tuân, Ngữ văn 12, Tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2021, tr.189-190)
Anh/chị hãy phân tích hình tượng người lái đò trong đoạn văn trên; từ đó, nhận xét quan niệm độc đáo của Nguyễn Tuân về con người.
Quảng cáo
1 câu trả lời 317
Trong đoạn văn trích từ tùy bút "Người lái đò Sông Đà" của Nguyễn Tuân, hình tượng người lái đò được sử dụng để tượng trưng cho con người trong cuộc sống. Hình ảnh này mang đậm tính biểu tượng và đặc trưng cho tinh thần chiến đấu và sự kiên nhẫn trong cuộc sống.
Người lái đò được miêu tả là một người quen thuộc với cuộc sống khắc nghiệt trên dòng sông Sông Đà. Ông đã nắm chắc binh pháp của sông và đá, và thuộc quy luật phục kích của lũ đá khắc nghiệt. Ông không ngừng phá vỡ các vòng vây trên sông và thay đổi chiến thuật để vượt qua những khó khăn và hiểm trở.
Hình ảnh người lái đò cho thấy sự can đảm và sự quyết tâm của con người khi đối mặt với thách thức. Ông không dừng lại, không nghỉ ngơi, mà liên tục tiến về phía trước để đạt được mục tiêu. Ông cưỡi lên thác Sông Đà, một biểu tượng cho khó khăn và hiểm trở của cuộc sống, và đánh bại những cửa tử để tiếp tục hành trình.
Qua hình ảnh người lái đò, Nguyễn Tuân truyền tải quan niệm độc đáo về con người. Ông coi con người là những người chiến sĩ kiên cường, sẵn sàng đối mặt với khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Họ không sợ khó, không chùn bước trước những trở ngại mà luôn biết cách thích nghi và tìm cách vượt qua.
Nhìn từ góc độ này, Nguyễn Tuân đánh giá cao lòng dũng cảm, sự quyết tâm và khả năng thích nghi của con người. Hình tượng người lái đò trong đoạn văn thể hiện sự bền bỉ và ý chí kiên trì của con người, một khía cạnh mà Nguyễn Tuân coi là cần thiết để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và đạt được thành công.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
9532
-
8011
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
4819 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4614 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4429
