- Nội dung: Nêu được sự cảm phục về tình yêu quê hương và xót xa cho tác giả khi bị xem là khách trên chính quê hương mình.
Quảng cáo
2 câu trả lời 349
Chảy trong dòng văn học yêu quê hươg đất nước, bài thơ Ngẫu nhiên viết buổi mới về quê để lại nhiều dư âm về cảm xúc của người con xa quê lâu ngày. Tuy rằng sức khỏe đã yếu, nhưng Hạ Tri Chương vẫn về thăm quê. Đến quê thì không ai nhận ra mình, tác giả tủi thân nhưng ông không thất vọng vì chuyện như vậy, ông luôn đối với quê hương như là thân thể mình. Tình cảm của ông được khắc sâu trong lòng quê hương. Khắc họa đồng quê không còn người thân yêu vì họ đã từ giã cuộc đời. Tác giả cáo quan về quê năm ông 86 tuổi, ông là người sống lâu. Nhưng khi về đến quê nhà, ông thấy tủi thân vì không còn người thân bên cạnh, thay vào đó là những đứa trẻ ra đón tiêp ông. Những đứa trẻ tưởng ông là khách đến làng chơi nhưng thật chất ông là người làng này. Điều đó khiến ông ngậm ngùi, nhưng sâu trong thâm tâm là những tình cảm dào dạt cho quê cũ.
Ai mà chẳng mang trong mình thứ tình quê thiêng liêng sâu nặng. Nhất là với những người xa quê, tình cảm ấy lại càng trở nên thiết tha, day dứt. Chính vì thế, mặc dù ko phải là đề tài mới lạ, tác giả lại là người Trung Quốc nhưng “Hồi hương ngẫu thư” vẫn nói hộ tâm tình của biết bao bạn đọc Việt. Tình yêu quê hương thường trực, bản thân nhà thơ có thể bộc lộ tình cảm ấy bất cứ lúc nào. Nhưng khi Hạ Tri Chương ko chủ định viết mà lời thơ và cảm hứng dạt dào thì cái duyên cớ đã xui khiến, đã đưa đẩy tác giả cho ra đời bài thơ quả là góp phần quan trọng. Nếu ví tình cảm với quê hương của thi nhân như sợi dây đàm đã căng hết mức thì “Hồi hương ngẫu thư” chính là tiếng ngân vang kéo dài đến hơn 1 nghìn năm bởi cú va đập của “duyên cớ”.Đó là dù đi những đâu không gì vui hơn được ở nhà mình, dù ở phương nào, ta vẫn hương về quê hương. Cả 1 đời làm quan, khi tuổi cao, khi muốn được nghỉ ngơi, Hạ Tri Chương trở về quê. Thời gian năm tháng, cuộc sông nơi đô thành làm cho tóc mai rụng, cho vẻ ngoài đổi thay, làm cho chàng thanh niên thuở xưa thành ông già 86 tuổi. Duy có 1 điều ko thay đổi ấy là :giọng quê”(hương âm vô cải). Thi nhân trở về vẫn vẹn nguyên con nngười của quê hương mặc dòng đời đưa đẩy.Lẽ thường, về thăm quê, trở lại nơi chôn rau cắt rốn, nhà thơ phải mừng vui sung sướng. Song, phải đọc tới hai câu thơ cuối, người đọc mới hiểu được cái duyên cớ xui khiến thi nhân làm thơ và khiên nhà thơ ngậm ngùi. Sự ngậm ngụi ấy xuất phat từ những đổi thay của quê hương. Bạn bè người quen chắc chẳng còn ai, nếu có còn thì chắc cũng ai nhận ra tác giả. Đúng như vậy, đón nhà thơ là đàn em nhỏ vui vẻ cười noi và rất hiếu khách. Trớ trêu thay, không phải vẻ ngoài của tác giả làm các em không nhận ra mà làviệc trong mắt các em, tác giả trở nên hoàn toàn xa lạ. 1 vị khách ngay chính tại quê hương mình, sinh ra và lớn lên ở quê hương mà không được coi là người con của quê hương quả là 1 tình huống bi hài, cười ra nươc mắt.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
66018 -
Hỏi từ APP VIETJACK59209
-
56985
-
Hỏi từ APP VIETJACK44748
-
43167
