Quảng cáo
1 câu trả lời 396
Nhà văn Xô viết lỗi lạc, người có công đầu trong việc tạo lập nên văn học Xô viết M.Gorki (1868 - 1936) ngay từ thuở ấu thơ đã phải trải qua một cuộc sống trăm ngàn cay đắng. Mới lên mười tuổi, mồ côi cha mẹ. A M Pescôp (tên thật của nhà văn) đã phải lăn vào đời, làm đủ nghề, nay đây mai đó để kiếm sống. Mười lăm năm tôi luyện trong trường đời gian khổ, với ý chí nghị lực phi thường, với niềm khát khao hiểu biết, say mê học hỏi đồng thời là lòng nhân hậu... A.Pescop đã vượt lên số phận, vươn tới ánh sáng văn hoá và trở thành nhà văn M.Gorki (trong tiếng Nga có nghĩa là nhà văn của sự cay đắng).
Trong hơn bốn mươi năm cám bút (bắt đầu từ 1892), M. Gorki đã viết hàng chục tiểu thuyết, trong đó có nhiều tác phẩm nổi tiếng như Cuộc đời Klim Xamghin, Người mẹ; hàng trăm truyện vừa, truyện ngắn, bút ký, chân dung văn học; hàng chục vở kịch (Dưới đáy) và nhiều bài phê bình, phát biểu xuất sắc. Toàn bộ sáng tác của ông gắn liền với số phận nhân dân Nga, đất nước Nga, lịch sử - xã hội Nga trong thời đại vang dội của những người Cách mạng (1905 - 1917). Từ "nhà văn của những người chân đất’ (cuối thế kỷ XIX) ông trở thành "chim báo bão" của Cách mạng Nga đầu thế kỷ XX. Sau khi Cách mạng tháng Mười thành công, với tài năng, tâm huyết và những cống hiến to lớn, ông được tôn vinh là "bậc thầy của chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa". Dù ở giai đoạn nào, thể loại nào, đề tài nào, bao trùm và thấm đượm trong toàn bộ sáng tác của Gorki vẫn là một cảm hứng nhân văn cao cả: thương yêu, trân trọng, tin tưởng ở con người.
Truyện ngắn "Một con người ra đời" (1912) được viết trong bối cảnh nước Nga đang trải qua thời kỳ "đêm trước của Cách mạng tháng Mười". Trên cái ranh giới của sự hủy diệt xã hội cũ và sự nảy sinh của một xã hội mới, một vấn đề bức xúc đặt ra cho văn học thời đại lúc bấy giờ là vận mệnh nước Nga, số phận nhân dân Nga, con người Nga sẽ ra sao? Trong khi không ít những nhà văn, nhà thơ sa vào bi quan, mất lòng tin vào cuộc sống, M. Gorky thông qua truyện này đã biểu bộ một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Cơ sở của truyện dựa trên sự việc có thật xảy ra với chính tác giả vào cuối mùa hè năm 1892 (một năm đói kém), khi ông đang làm việc tại công trường ở Kavkaz. Nhưng với tài năng sáng tạo nghệ thuật và cái nhìn nhâm văn cao cả, tác phẩm này đã vượt ra khỏi giới hạn của một truyện ngắn như là "một mẩu" "một mình", "một lát cắt" của hiện thực Nga đương thời và mang dáng dấp của một bản trường ca.
Truyện mở đầu bằng hai cảnh tương phản: cảnh thiên nhiên mùa thu ở Kavkaz và cảnh đoàn người nông dân Nga bị nạn đói lùa ra khỏi quê hương, lang thang, phiêu bạt trên khắp các nẻo đường nước Nga. Nếu cảnh thiên nhiên hiện ra vui tươi, lộng lẫy, mĩ lệ bao nhiêu thì cảnh đám người đói khát hiện ra chán ngắt, xám xịt, kiệt quệ bấy nhiêu. Sự tương phản được Gorky dụng công tô đậm ở đây không phải là để đối lập giữa thiên nhiên và con người mà để làm nổi bật lên cái cảm hứng chủ đạo: khẳng định cuộc sống. Có thể, cuộc sống còn nhiều nỗi khổ đau khiến trong ta chỉ còn là sự "căm ghét", "nỗi buồn lo". Có thể loài người chúng ta có lúc "sống chẳng ra gì" khiến cho "mặt trời nhiều lúc cũng phải buồn". Nhưng theo nhà văn: "đó không phải là vĩnh vi
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
96007 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57544 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49197 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
44820 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
40118 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37129 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
37067 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34818 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
31470 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
30740
