Quảng cáo
2 câu trả lời 29
Đoạn văn tham khảo:
Trong bài thơ "Chuyện con đường sau những năm chống Mỹ" (sáng tác năm 1986), mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình được vận động tự nhiên, đi từ cái nhìn khách quan mang tính phát hiện ở hiện tại đến những hồi tưởng đau xót nhưng tự hào về quá khứ, và cuối cùng kết tinh thành niềm tri ân sâu sắc. Mở đầu bài thơ, mạch cảm xúc xuất phát từ sự ngỡ ngàng, bâng khuâng trước sự thay đổi của thời gian và cảnh vật thời hậu chiến. Trở lại chiến trường xưa, nhân vật trữ tình nhận ra thiên nhiên đã hồi sinh, "cỏ rậm xanh và cây đã cao" khiến "không ai nhận ra con đường ấy nữa". Cảm xúc tiếp tục chuyển dịch sang sự bùi ngùi, tiếc nuối khi những chứng tích sống động một thời giờ đã mờ phai: người thanh niên xung phong đã mất đi vết chai tay, chiếc áo trắng làm mốc đã rách, và đoàn xe năm xưa cũng đã chuyển sang những đại lộ lớn hơn. Tuy nhiên, mạch thơ không rơi vào bi lụy mà đột ngột trỗi dậy thành dòng hồi tưởng mãnh liệt và đầy kiêu hãnh từ "đáy lòng". Con đường thanh xuân, con đường huyết mạch cứu nước trong những ngày chống Mỹ gian khổ tuy đã bị xóa nhòa dưới bụi thời gian, nhưng lại hằn sâu vĩnh viễn trong tâm thức của nhân vật trữ tình. Đoạn văn kết thúc bằng một nốt lặng đầy đằm thắm và tri ân, khẳng định giá trị bất tử của những hy sinh thầm lặng. Qua mạch cảm xúc ấy, Xuân Quỳnh đã thể hiện một cái nhìn đầy nhân văn: trân trọng cuộc sống hòa bình hiện tại nhưng quyết không bao giờ lãng quên những ký ức thiêng liêng của một thời oanh liệt.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
96308 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57727 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
50188 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
45077 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
40267 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38675 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37329 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34972 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32565 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
31133
