Quảng cáo
3 câu trả lời 373
Đoạn văn tham khảo:
Trong bài thơ "Chuyện con đường sau những năm chống Mỹ" (sáng tác năm 1986), mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình được vận động tự nhiên, đi từ cái nhìn khách quan mang tính phát hiện ở hiện tại đến những hồi tưởng đau xót nhưng tự hào về quá khứ, và cuối cùng kết tinh thành niềm tri ân sâu sắc. Mở đầu bài thơ, mạch cảm xúc xuất phát từ sự ngỡ ngàng, bâng khuâng trước sự thay đổi của thời gian và cảnh vật thời hậu chiến. Trở lại chiến trường xưa, nhân vật trữ tình nhận ra thiên nhiên đã hồi sinh, "cỏ rậm xanh và cây đã cao" khiến "không ai nhận ra con đường ấy nữa". Cảm xúc tiếp tục chuyển dịch sang sự bùi ngùi, tiếc nuối khi những chứng tích sống động một thời giờ đã mờ phai: người thanh niên xung phong đã mất đi vết chai tay, chiếc áo trắng làm mốc đã rách, và đoàn xe năm xưa cũng đã chuyển sang những đại lộ lớn hơn. Tuy nhiên, mạch thơ không rơi vào bi lụy mà đột ngột trỗi dậy thành dòng hồi tưởng mãnh liệt và đầy kiêu hãnh từ "đáy lòng". Con đường thanh xuân, con đường huyết mạch cứu nước trong những ngày chống Mỹ gian khổ tuy đã bị xóa nhòa dưới bụi thời gian, nhưng lại hằn sâu vĩnh viễn trong tâm thức của nhân vật trữ tình. Đoạn văn kết thúc bằng một nốt lặng đầy đằm thắm và tri ân, khẳng định giá trị bất tử của những hy sinh thầm lặng. Qua mạch cảm xúc ấy, Xuân Quỳnh đã thể hiện một cái nhìn đầy nhân văn: trân trọng cuộc sống hòa bình hiện tại nhưng quyết không bao giờ lãng quên những ký ức thiêng liêng của một thời oanh liệt.
Trong bài thơ "Chuyện con đường sau những năm chống Mỹ" (1986), mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình được thể hiện một cách tinh tế, từ sự ngỡ ngàng trước sự thay đổi của thời gian đến những hồi tưởng đầy tự hào về quá khứ. Mở đầu bài thơ, nhân vật trữ tình cảm nhận sự hồi sinh của thiên nhiên sau chiến tranh, với hình ảnh "cỏ rậm xanh và cây đã cao", tạo nên niềm vui bình dị nhưng cũng mang lại cảm giác bâng khuâng khi "không ai nhận ra con đường ấy nữa"
Cảm xúc tiếp tục chuyển biến sang sự tiếc nuối khi nhớ về những kỷ niệm đau thương, như hình ảnh "vết chai tay" của người thanh niên xung phong hay "chiếc áo trắng" đã rách
Tuy nhiên, mạch cảm xúc không dừng lại ở nỗi buồn mà còn trỗi dậy thành niềm tự hào về những hy sinh thầm lặng trong quá khứ. Cuối cùng, đoạn thơ kết thúc bằng một nốt lặng đầy tri ân, khẳng định giá trị bất tử của những ký ức oanh liệt, thể hiện cái nhìn nhân văn của Xuân Quỳnh về cuộc sống hòa bình hiện tại
Giữa bom đạn, nhà thơ dành trọn tình yêu thương cho những thanh niên xung phong, trân trọng những vất vả họ đang gánh chịu. Cuối cùng, cảm xúc thăng hoa thành niềm mơ ước mãnh liệt về một ngày hòa bình. Nữ sĩ hình dung về ngày con đường hoàn thành sứ mệnh, lùi về sau để những bước chân thanh niên trở lại với cuộc sống đời thường, êm đềm và tươi đẹp. Qua ngòi bút Xuân Quỳnh, tình yêu quê hương đất nước hòa quyện cùng khát vọng hạnh phúc giản dị, đời thường.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
96483 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57860 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51573 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
45251 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
40394 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
39303 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37478 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35093 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32918 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
31317
