Quảng cáo
7 câu trả lời 274
Khởi nghĩa Hương Khê (1885 – 1896) là đỉnh cao và là cuộc khởi nghĩa tiêu biểu nhất trong phong trào Cần Vương. Còn khởi nghĩa Yên Thế (1884 – 1913) là một phong trào kháng chiến tự vệ của nông dân, diễn ra độc lập và kéo dài hơn, không thuộc phong trào Cần Vương.
1. Vì sao khởi nghĩa Hương Khê là cuộc khởi nghĩa tiêu biểu nhất trong phong trào Cần Vương?
- Khởi nghĩa Hương Khê do Phan Đình Phùng và Cao Thắng lãnh đạo được coi là đỉnh cao nhất của phong trào Cần Vương nhờ những lý do cốt lõi sau:
+ Thời gian tồn tại dài nhất: Cuộc khởi nghĩa kéo dài suốt 11 năm (1885 – 1896). Trong khi các cuộc khởi nghĩa khác như Ba Đình, Bãi Sậy hay Hùng Lĩnh chỉ kéo dài từ vài năm thì Hương Khê có sức bền bỉ đáng kinh ngạc trước sự đàn áp khốc liệt của thực dân Pháp.
+ Địa bàn hoạt động rộng lớn: Không bị bó hẹp trong một vùng căn cứ nhỏ, địa bàn của nghĩa quân lan rộng khắp 4 tỉnh miền Trung: Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình, gây ra vô vàn khó khăn cho việc bao vây của địch.
+ Tổ chức quy củ và chặt chẽ: Nghĩa quân được tổ chức thành 15 quân thứ (mỗi quân thứ đóng trên một địa bàn nhất định). Họ có đại bản doanh, có kỷ luật quân đội nghiêm minh và hệ thống công sự chiến đấu vững chắc.
+ Bước tiến vượt bậc về quân sự (Tự chế tạo vũ khí): Đây là điểm sáng nhất của cuộc khởi nghĩa. Dưới sự sáng tạo của Cao Thắng, nghĩa quân đã tự đúc được súng trường theo mẫu súng Pháp (súng trường năm 1874 của Pháp). Điều này chứng minh năng lực tự chủ và tư duy quân sự rất cao của nghĩa quân.
+ Phương thức tác chiến linh hoạt: Nghĩa quân không sa vào phòng thủ thụ động mà áp dụng triệt để chiến thuật du kích, "vây điểm diệt viện", chủ động tấn công các đồn bốt Pháp và giành được nhiều thắng lợi lớn (tiêu biểu là trận Vụ Quang năm 1894).
2. Bài học kinh nghiệm cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay
- Từ hào khí và cả sự thất bại của khởi nghĩa Hương Khê, chúng ta có thể rút ra những bài học vô cùng giá trị cho ngày nay:
+ Bài học về lòng dân và Đại đoàn kết toàn dân tộc: Sự sống sót và lớn mạnh của nghĩa quân Hương Khê trong 11 năm hoàn toàn dựa vào sự đùm bọc, quyên góp gạo tiền, rèn đúc vũ khí của nhân dân. Ngày nay, trong cả xây dựng kinh tế lẫn bảo vệ chủ quyền, phải luôn quán triệt tư tưởng "lấy dân làm gốc" và xây dựng "thế trận lòng dân" vững chắc.
+ Tinh thần tự lực tự cường và làm chủ công nghệ: Việc Cao Thắng tự chế tạo súng nhắc nhở chúng ta rằng: Muốn đất nước mạnh mẽ, không thể phụ thuộc hoàn toàn vào bên ngoài. Hiện nay, Việt Nam cần phải tự chủ về công nghệ, phát triển công nghiệp quốc phòng hiện đại và thúc đẩy đổi mới sáng tạo trong nước.
+ Phát huy nghệ thuật quân sự linh hoạt: Bài học về chiến tranh nhân dân, lấy nhỏ đánh lớn, lấy yếu thắng mạnh bằng chiến thuật khôn khéo vẫn luôn là cốt lõi của quốc phòng toàn dân. Trong thời đại mới, chúng ta cần chủ động phòng thủ, bảo vệ Tổ quốc "từ sớm, từ xa", không để bị động trong mọi tình huống.
+ Trọng dụng nhân tài và vai trò của người lãnh đạo: Cuộc khởi nghĩa quy tụ được cả những trí thức yêu nước (Phan Đình Phùng) và những thủ lĩnh xuất thân từ nhân dân tài năng (Cao Thắng). Thời đại nào cũng vậy, việc phát hiện, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài luôn là yếu tố quyết định sự hưng thịnh của quốc gia.
Cuộc khởi nghĩa Hương Khê được coi là tiêu biểu nhất trong phong trào Cần Vương vì quy mô lớn, thời gian tồn tại lâu dài và tổ chức chặt chẽ, trong khi phong trào Yên Thế cũng có những đặc điểm nổi bật nhưng không đạt được sự bền bỉ như Hương Khê.
-
Thời gian tồn tại: Khởi nghĩa Hương Khê kéo dài từ năm 1885 đến 1896, tổng cộng 10 năm, là cuộc khởi nghĩa có thời gian hoạt động lâu nhất trong phong trào Cần Vương
-
Địa bàn hoạt động rộng lớn: Cuộc khởi nghĩa diễn ra trên diện tích rộng lớn, bao gồm các tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình
-
Tổ chức chặt chẽ: Nghĩa quân Hương Khê được chia thành 15 quân thứ, có kỷ luật và sự chỉ huy thống nhất từ các lãnh đạo như Phan Đình Phùng và Cao Thắng
-
Khả năng tự chế tạo vũ khí: Nghĩa quân đã tự chế tạo được súng trường, cho thấy sự phát triển về kỹ thuật quân sự
-
Tính chất quyết liệt: Hương Khê đã gây ra nhiều tổn thất cho quân Pháp qua các trận đánh lớn, thể hiện tinh thần kháng chiến mạnh mẽ
Về phong trào Yên Thế, mặc dù cũng có những cuộc khởi nghĩa đáng chú ý, nhưng không đạt được quy mô và thời gian bền bỉ như Hương Khê, do đó không được coi là tiêu biểu nhất trong phong trào Cần Vương
Bài học cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay:
-
Đoàn kết toàn dân: Cần huy động sức mạnh của toàn dân tộc, không phân biệt giai cấp hay tôn giáo
-
Lãnh đạo đúng đắn: Cần có một giai cấp lãnh đạo tiên tiến với đường lối cứu nước phù hợp với xu thế phát triển
-
Chủ động về khoa học - công nghệ: Đầu tư phát triển tiềm lực quốc phòng và ứng dụng công nghệ hiện đại trong bảo vệ chủ quyền
-
Kết hợp sức mạnh dân tộc và thời đại: Tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế và nhận diện rõ tình hình thế giới để có chiến lược bảo vệ Tổ quốc linh hoạt, hiệu quả
Khởi nghĩa Hương Khê là cuộc khởi nghĩa tiêu biểu nhất trong phong trào Cần Vương, vì:
- Quy mô, địa bàn hoạt động rộng lớn, gồm 4 tỉnh bắc Trung Kì: Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình.
- Trình độ tổ chức quy củ: gồm 15 quân thứ, mỗi quân thứ có từ 100 đến 500 người do các tướng lĩnh tài ba chỉ huy.
- Thời gian tồn tại dài nhất, 11 năm từ năm 1885 đến năm 1896.
- Khởi nghĩa thất bại đánh dấu mốc kết thúc của phong trào đấu tranh chống Pháp dưới ngọn cờ Cần Vương.
Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/cuoc-khoi-nghia-huong-khe-la-cuoc-khoi-nghia-tieu-bieu-nhat-trong-phong-trao-can-vuong-c83a14420.html
1. Vì sao khởi nghĩa Hương Khê là cuộc khởi nghĩa tiêu biểu nhất trong phong trào Cần Vương?
- Khởi nghĩa Hương Khê do Phan Đình Phùng và Cao Thắng lãnh đạo được coi là đỉnh cao nhất của phong trào Cần Vương nhờ những lý do cốt lõi sau:
+ Thời gian tồn tại dài nhất: Cuộc khởi nghĩa kéo dài suốt 11 năm (1885 – 1896). Trong khi các cuộc khởi nghĩa khác như Ba Đình, Bãi Sậy hay Hùng Lĩnh chỉ kéo dài từ vài năm thì Hương Khê có sức bền bỉ đáng kinh ngạc trước sự đàn áp khốc liệt của thực dân Pháp.
+ Địa bàn hoạt động rộng lớn: Không bị bó hẹp trong một vùng căn cứ nhỏ, địa bàn của nghĩa quân lan rộng khắp 4 tỉnh miền Trung: Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình, gây ra vô vàn khó khăn cho việc bao vây của địch.
+ Tổ chức quy củ và chặt chẽ: Nghĩa quân được tổ chức thành 15 quân thứ (mỗi quân thứ đóng trên một địa bàn nhất định). Họ có đại bản doanh, có kỷ luật quân đội nghiêm minh và hệ thống công sự chiến đấu vững chắc.
+ Bước tiến vượt bậc về quân sự (Tự chế tạo vũ khí): Đây là điểm sáng nhất của cuộc khởi nghĩa. Dưới sự sáng tạo của Cao Thắng, nghĩa quân đã tự đúc được súng trường theo mẫu súng Pháp (súng trường năm 1874 của Pháp). Điều này chứng minh năng lực tự chủ và tư duy quân sự rất cao của nghĩa quân.
+ Phương thức tác chiến linh hoạt: Nghĩa quân không sa vào phòng thủ thụ động mà áp dụng triệt để chiến thuật du kích, "vây điểm diệt viện", chủ động tấn công các đồn bốt Pháp và giành được nhiều thắng lợi lớn (tiêu biểu là trận Vụ Quang năm 1894).
2. Bài học kinh nghiệm cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay
- Từ hào khí và cả sự thất bại của khởi nghĩa Hương Khê, chúng ta có thể rút ra những bài học vô cùng giá trị cho ngày nay:
+ Bài học về lòng dân và Đại đoàn kết toàn dân tộc: Sự sống sót và lớn mạnh của nghĩa quân Hương Khê trong 11 năm hoàn toàn dựa vào sự đùm bọc, quyên góp gạo tiền, rèn đúc vũ khí của nhân dân. Ngày nay, trong cả xây dựng kinh tế lẫn bảo vệ chủ quyền, phải luôn quán triệt tư tưởng "lấy dân làm gốc" và xây dựng "thế trận lòng dân" vững chắc.
+ Tinh thần tự lực tự cường và làm chủ công nghệ: Việc Cao Thắng tự chế tạo súng nhắc nhở chúng ta rằng: Muốn đất nước mạnh mẽ, không thể phụ thuộc hoàn toàn vào bên ngoài. Hiện nay, Việt Nam cần phải tự chủ về công nghệ, phát triển công nghiệp quốc phòng hiện đại và thúc đẩy đổi mới sáng tạo trong nước.
+ Phát huy nghệ thuật quân sự linh hoạt: Bài học về chiến tranh nhân dân, lấy nhỏ đánh lớn, lấy yếu thắng mạnh bằng chiến thuật khôn khéo vẫn luôn là cốt lõi của quốc phòng toàn dân. Trong thời đại mới, chúng ta cần chủ động phòng thủ, bảo vệ Tổ quốc "từ sớm, từ xa", không để bị động trong mọi tình huống.
+ Trọng dụng nhân tài và vai trò của người lãnh đạo: Cuộc khởi nghĩa quy tụ được cả những trí thức yêu nước (Phan Đình Phùng) và những thủ lĩnh xuất thân từ nhân dân tài năng (Cao Thắng). Thời đại nào cũng vậy, việc phát hiện, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài luôn là yếu tố quyết định sự hưng thịnh của quốc gia..
Khởi nghĩa Hương Khê là cuộc khởi nghĩa tiêu biểu nhất trong phong trào Cần Vương nhờ quy mô lớn, thời gian kéo dài, tổ chức chặt chẽ và tính chất chiến đấu quyết liệt. Tuy nhiên, cần đính chính lại một chi tiết lịch sử quan trọng: Khởi nghĩa Hương Khê thuộc phong trào Cần Vương, hoàn toàn độc lập và không thuộc phong trào Yên Thế (đây là hai phong trào chống Pháp có tính chất, thời gian và lãnh đạo khác nhau).Dưới đây là lời giải chi tiết cho câu hỏi lịch sử của bạn:Phần 1: Vì sao khởi nghĩa Hương Khê là cuộc khởi nghĩa tiêu biểu nhất trong phong trào Cần Vương?Khởi nghĩa Hương Khê (1885 - 1896) do Phan Đình Phùng và Cao Thắng lãnh đạo được coi là đỉnh cao của phong trào Cần Vương vì những lý do sau:Thời gian kéo dài nhất: Cuộc khởi nghĩa tồn tại suốt 11 năm, dài hơn bất kỳ cuộc khởi nghĩa nào khác trong phong trào Cần Vương (như Ba Đình, Bãi Sậy).Địa bàn hoạt động rộng lớn: Phong trào không bị cô lập ở một căn cứ mà lan rộng khắp 4 tỉnh miền Trung gồm Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình.Tổ chức chặt chẽ, chính quy: Nghĩa quân được chia thành 15 quân thứ, có kỷ luật nghiêm minh và được huấn luyện theo binh pháp.Tự chế tạo vũ khí hiện đại: Cao Thắng đã lãnh đạo nghĩa quân tự vũ trang bằng cách đúc súng trường theo mẫu súng Pháp (súng trường 1874), giúp nâng cao năng lực chiến đấu.Tính chất chiến đấu ác liệt: Nghĩa quân đã tổ chức nhiều trận đánh lớn, gây tổn thất nặng nề cho quân Pháp (tiêu biểu là trận Vụ Quang).Phần 2: Bài học kinh nghiệm cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nayTừ phong trào Cần Vương, khởi nghĩa Hương Khê và phong trào nông dân Yên Thế, chúng ta rút ra được nhiều bài học quý giá cho bối cảnh hiện đại:Khơi dậy tinh thần đại đoàn kết dân tộc: Muốn giữ nước vững chắc, phải dựa vào sức mạnh của toàn dân. Nhà nước cần thực hiện tốt chính sách "lấy dân làm gốc", củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc để tạo thành sức mạnh tổng hợp.Xây dựng lực lượng quốc phòng toàn dân: Phát triển quân đội theo hướng tinh nhuệ, hiện đại gắn liền với thế trận "lòng dân". Kết hợp chặt chẽ giữa lực lượng vũ trang chính quy với lực lượng an ninh, dân quân tự vệ tại chỗ.Phát huy tinh thần tự lực tự cường và đổi mới sáng tạo: Việc Cao Thắng tự chế tạo súng cho thấy bài học về việc không thể phụ thuộc hoàn toàn vào bên ngoài. Hiện nay, nước ta cần làm chủ công nghệ, phát triển ngành công nghiệp quốc phòng tự lực, tự cường để chủ động bảo vệ chủ quyền.Xây dựng căn cứ địa, hậu phương vững chắc: Chú trọng phát triển kinh tế - xã hội gắn liền với quốc phòng - an ninh tại các vùng chiến lược, biên giới, hải đảo nhằm tạo thế trận phòng thủ vững chắc từ sớm, từ xa.Thời thế và đường lối lãnh đạo đúng đắn: Mọi phong trào muốn thành công phải có đường lối chính trị, quân sự khoa học, phù hợp với xu thế phát triển của thời đại và có sự liên kết, phối hợp chặt chẽ trên toàn quốc.
Khởi nghĩa Hương Khê tiêu biểu nhất phong trào Cần Vương vì
Thời gian kéo dài: Diễn ra suốt 10 năm (1885 - 1896), chiếm gần một nửa thời gian của toàn bộ phong trào Cần Vương.
Quy mô rộng lớn: Địa bàn hoạt động trải rộng khắp 4 tỉnh miền Trung gồm Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình.
Tổ chức chặt chẽ: Nghĩa quân chia thành 15 quân thứ, xây dựng căn cứ vững chắc tại vùng núi hiểm trở Ngàn Trươi (Hương Khê, Hà Tĩnh).
Kỹ thuật quân sự: Cao Thắng đã lãnh đạo nghĩa quân tự chế tạo thành công súng trường theo mẫu súng trường năm 1874 của Pháp, bước tiến vượt bậc về kỹ thuật.
Lãnh đạo uy tín: Được chỉ huy bởi văn thân yêu nước Phan Đình Phùng và tướng lĩnh tài ba Cao Thắng, tập hợp được mọi tầng lớp nhân dân.
Bài học kinh nghiệm cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay
Sức mạnh đại đoàn kết: Phải khơi dậy tinh thần yêu nước, gắn kết toàn dân, lấy "dân làm gốc" trong mọi chiến lược phát triển và bảo vệ quốc gia.
Xây dựng thế trận lòng dân: Củng cố lòng tin của nhân dân vào Đảng và Nhà nước, tạo dựng nền quốc phòng toàn dân vững chắc từ cơ sở.
Chủ động tự lực tự cường: Không ngừng đổi mới, làm chủ khoa học kỹ thuật, tự chủ sản xuất vũ khí, trang thiết bị hiện đại để bảo vệ chủ quyền.
Nắm bắt thời cơ quốc tế: Kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại, thực hiện đường lối đối ngoại mềm dẻo nhưng kiên quyết để tránh bị cô lập.
Vai trò của người lãnh đạo: Đào tạo đội ngũ cán bộ, lãnh đạo có đức, có tài, có tầm nhìn chiến lược để chèo lái đất nước trong kỷ nguyên mới.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
102696 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
50883 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
42792 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
39431 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38953 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
36644
