viết văn khoảng (400 chữ ) viết về một trải nghiệm đáng nhớ nhất của em
Quảng cáo
6 câu trả lời 61
Khi mới bắt đầu, áp lực từ khối lượng công việc khổng lồ và những bất đồng quan điểm giữa các thành viên khiến bầu không khí vô cùng căng thẳng. Đã có lúc em cảm thấy nản lòng và muốn bỏ cuộc trước những tệp tài liệu dày đặc. Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc khó khăn đó, tinh thần đồng đội đã kéo tất cả lại gần nhau hơn. Chúng em ngồi lại, thẳng thắn chia sẻ, phân chia lại công việc theo thế mạnh của từng người và cùng nhau thức đêm để kịp tiến độ. Hình ảnh cả nhóm cùng ngồi tra cứu tài liệu, những cốc cà phê vơi dần và tiếng tranh luận sôi nổi lúc nửa đêm đã trở thành một kỷ niệm không bao giờ quên.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm để lại dấu ấn sâu sắc. Với tôi, chuyến về quê ngoại và lần đầu tiên học gặt lúa chính là kỷ niệm đáng nhớ nhất, giúp tôi hiểu thế nào là giá trị của lao động.
Mùa hè năm ngoái, khi cánh đồng làng ngoại nhuộm một màu vàng óng ả, tôi hào hứng theo bà ra đồng. Dưới cái nắng chói chang của tháng Sáu, những người nông dân đang cần mẫn tay liềm tay hái. Nhìn bà và các cô gặt những bó lúa thật gọn gàng, tôi cứ ngỡ việc này rất dễ dàng. Tôi nằng nặc đòi bà cho thử sức.
Bà đưa cho tôi một chiếc liềm nhỏ, dặn dò kỹ lưỡng: "Con phải cầm nắm lúa thật chắc, đưa lưỡi liềm khéo léo để không cắt vào tay". Tôi bắt tay vào làm với sự tự tin của một đứa trẻ thành phố. Nhưng chỉ sau mười phút, tôi bắt đầu thấm mệt. Lưng tôi mỏi nhừ vì phải cúi thấp, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, cay xè cả mắt. Những sợi lá lúa sắc nhọn cứa vào da thịt khiến tôi thấy ngứa ngáy và đau rát. Đặc biệt, vì chưa quen tay, tôi đã lóng ngóng làm xước một đường nhỏ ở ngón tay trỏ.
Lúc đó, tôi định bỏ cuộc và chạy ngay vào bóng râm. Nhưng nhìn sang bên cạnh, bà tôi dù đã ngoài bảy mươi vẫn thoăn thoắt đôi tay, miệng vẫn mỉm cười trò chuyện. Bà bảo: "Để có hạt gạo trắng trong bát cơm hằng ngày, người nông dân phải đánh đổi bằng biết bao giọt mồ hôi, một nắng hai sương đấy con ạ". Câu nói của bà làm tôi khựng lại. Tôi nhìn xuống bát cơm trắng mình vẫn ăn hằng ngày, bỗng thấy nó trở nên nặng tình, nặng nghĩa hơn bao giờ hết.
Tôi cố gắng hoàn thành phần việc nhỏ của mình dù bàn tay đã bắt đầu phồng rộp. Khi nhìn những bó lúa mình tự tay gặt được nằm gọn trên mặt đất, một cảm giác hạnh phúc và tự hào khó tả dâng lên trong lòng. Trải nghiệm ấy không chỉ dạy tôi cách gặt lúa, mà quan trọng hơn, nó dạy tôi biết trân quý sức lao động và biết ơn những điều bình dị xung quanh.
Chuyến đi ấy đã khép lại, nhưng bài học về "hạt vàng" của bà sẽ mãi là hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời. Mỗi khi cầm bát cơm trên tay, tôi lại nhớ về cái nắng gắt trên cánh đồng và đôi bàn tay chai sần của bà để nhắc nhở bản thân không bao giờ được lãng phí.
Sáng hôm đó, em cùng các bạn trong câu lạc bộ chuẩn bị rất nhiều quà bánh và sách vở cũ. Khi vừa bước chân vào cổng mái ấm, hình ảnh những đứa trẻ nhỏ xíu, gương mặt lấm lem nhưng nụ cười hồn nhiên chạy ùa ra đón làm em không khỏi xúc động. Trái ngược với sự đủ đầy mà em đang có, các bạn nhỏ ở đây thiếu thốn cả về vật chất lẫn tình thương của cha mẹ.
Em nhớ nhất là cậu bé tên Bin, khoảng năm tuổi. Bin có đôi mắt sáng nhưng đượm buồn. Em đã cùng Bin vẽ tranh và kể chuyện cho cậu bé nghe. Khi em hỏi về ước mơ, Bin nắm chặt tay em nói: "Em chỉ ước có một gia đình để được đi học mỗi ngày". Câu nói ngây ngô ấy khiến em sững người. Hóa ra, những điều em vốn coi là hiển nhiên lại là khát khao lớn nhất của một đứa trẻ khác.
Cả ngày hôm đó, chúng em đã cùng nhau chơi trò chơi, nấu một bữa cơm giản dị nhưng ấm cúng. Nhìn những nụ cười rạng rỡ của các em khi nhận được món quà nhỏ, em nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở những điều xa xỉ, mà ở sự sẻ chia.
Chuyến đi kết thúc, khi lên xe trở về, hình ảnh những bàn tay nhỏ xíu vẫy chào tạm biệt cứ ám ảnh mãi trong tâm trí em. Trải nghiệm này đã dạy cho em bài học lớn về lòng trắc ẩn và sự biết ơn. Em tự hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt và sống có ích hơn để có thể giúp đỡ thêm nhiều mảnh đời bất hạnh trong tương lai.
Trong cuộc đời mỗi người, những chuyến đi luôn để lại nhiều kỷ niệm. Đối với em, chuyến du lịch Sa Pa cùng gia đình năm ngoái là trải nghiệm đáng nhớ nhất. Chuyến đi ấy đã thay đổi cách em nhìn nhận về thiên nhiên và tình yêu thương.
Sa Pa đón chúng em bằng không khí se lạnh và những dải sương mù huyền ảo. Cảnh tượng những thửa ruộng bậc thang vàng óng, uốn lượn quanh sườn núi khiến em choáng ngợp. Điểm nhấn của hành trình là thử thách chinh phục đỉnh Fansipan. Khi ngồi trong cabin cáp treo xuyên qua mây ngàn, em cảm thấy mình thật nhỏ bé trước thiên nhiên vĩ đại. Lên đến đỉnh núi, dù đôi chân mỏi nhừ và hơi thở gấp gáp vì không khí loãng, em vẫn vỡ òa hạnh phúc khi chạm tay vào cột mốc 3.143 mét. Đứng giữa biển mây bồng bềnh, em cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.
Kỷ niệm đẹp không chỉ dừng lại ở cảnh sắc, mà còn ở sự gắn kết gia đình. Suốt chuyến đi, bố luôn đi bên cạnh tiếp thêm động lực cho em. Mẹ chu đáo chuẩn bị từng ngụm nước ấm, từng chiếc áo phao. Tối đến, cả nhà cùng quây quần bên bếp than hồng, thưởng thức những món nướng đặc sản và trò chuyện ấm áp. Tiếng cười nồng hậu của bố mẹ giữa cái lạnh vùng cao làm em thấy vô cùng hạnh phúc.
Chuyến đi Sa Pa đã giúp em hiểu rằng, ranh giới của bản thân là để vượt qua. Đồng thời, em càng thêm trân trọng những phút giây hạnh phúc, đầm ấm bên gia đình mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
17965 -
5688
-
5518
