Quảng cáo
4 câu trả lời 70
Ai sinh ra trên đời cũng được sống trong sự bao bọc, tình yêu thương vô bờ bến của người thân trong gia đình. Ở đó có ông bà, cha mẹ, anh chị em và những người luôn đùm bọc chở che. Đối với em ông nội luôn là người em đáng kính nhất trong gia đình mình.
Năm nay ông nội bảy mươi tuổi. Dù đã đến tuổi gần đất xa trời nhưng ông vẫn rất minh mẫn và nhanh nhẹn trong mọi sinh hoạt thường ngày của đời sống. Khuôn mặt ông vuông hình chữ điền và rất góc cạnh, em thường hay đùa rằng “ Ông ngày xưa chắc đẹp lắm bà nhỉ?”. Thế nhưng để lại sự in dấu của thời gian là hai gò má nhô cao, khuôn mặt hơi bóp lại. Đổi lại nước da hồng hào vẫn còn in dấu trên khuôn mặt đầy sự phúc hậu ấy. Tóc ông bạc trắng tựa như một ông tiên, ông bụt bước ra từ câu chuyện cổ tích ngày xưa ra. Thêm vào đó là cặp râu bạc trắng lại tô thêm phần đẹp lão cho nội. Qua năm tháng, qua bao ngày dãi nắng dầm mưa tảo tần gánh vác gia đình xưa kia mà giờ đây da ông bắt đầu điểm những vết đồi mồi trên mặt, tay, chân. Đôi chân vẫn còn đi lại rất tốt những ngày một thêm yếu đi, đôi bàn tay thì xương xương, bé gầy ghi ấn bao sự vất vả của cuộc đời.
Ông rất hiền lành và luôn yêu thương con cháu, mọi người trong gia đình. Những lúc rảnh rỗi ông thường hay giúp đỡ mọi người hết sức có thể công việc chung cũng như trong gia đình nói riêng. Nếu thấy con cháu học tập, làm việc mệt mỏi thì nội sẽ góp một tay giúp đỡ những công việc từ cái nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống: quét nhà, rửa bát... Hay ngay cả khi đã có tuổi nhưng nội vẫn rất tích cực tham gia các hoạt động, phong trào ở trong làng, xã. Thế nên sức khỏe dẻo dai của nội không phải bỗng dưng mà có được, thứ sức khỏe khiến bao người phải trầm trồ và ghen tị khi về già. Hoạt động sôi nổi, góp tay nhiệt tình vào các công tác xã hội của làng xóm, tốt bụng giúp đỡ mọi người nếu có thể, thế nên ông nội em rất được mọi người xung quanh ai cũng yêu quý và kính trọng. Đó là điều em cảm thấy rất đáng kính và tự hào về ông.
Sáng sớm hằng ngày dậy ông thường dắt con Ki Ki nhà em đi cùng ra chỗ công viên gần nhà tập thể dục và đi dạo ngay khi cả nhà còn chìm trong giấc ngủ say. Có đôi lúc ông còn chu đáo chuẩn bị cả bữa sáng cho gia đình để giúp con cháu trong nhà chuyên tâm chu đáo học tập và công việc hơn. Những buổi chiều, trời đẹp ông cũng hay dẫn em ra công viên và đi vòng quanh, nói chuyện, hỏi han mọi chuyện về học tập, bạn bè ở trường như thế nào. Những phút giây ấy thực sự là lúc khiến tâm hồn em thoải mái và sảng khoái sau những tiết học căng thẳng trên lớp. rồi hai ông cháu thỉnh thoảng lại ra ngồi ghế đá, làm vài ván cờ tiếng, tiếng cười đùa, “chặn nước” rộn rã rất vui vẻ, thoải mái.
Gần đây sức khỏe ông ngày một yếu, em rất thương ông, hầu như chiều nào đi học về em cũng chạy vào phòng để đấm bóp cho ông, tâm sự với ông để xua bớt đi nỗi đau về bệnh tật cho nội. kể những câu chuyện vui, bông hoa điểm mười luôn là những liều thuốc hữu hiệu mỗi khi em cạnh ông. Em rất thương ông và mỗi ngày đều cố gắng học tập để không phụ lòng ông nội. Hứa sẽ chăm chỉ học hành để trở thành con ngoan trò giỏi như mong muốn của nội.
Nếu có điều ước, em chỉ ước nội được mãi mãi mạnh khỏe sống và quây quần bên con cháu và gia đình. Một người ông nội, người bạn, người cha, và tấm gương sáng cho mọi người noi theo.
Trong cuộc đời của mỗi người, gia đình chính là bến đỗ bình yên nhất, và mẹ chính là người thắp lửa cho sự ấm áp đó. Nếu ai đó hỏi em rằng người em yêu thương và ngưỡng mộ nhất là ai, em sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng: đó chính là mẹ.
Mẹ của em không phải là một siêu nhân hay một vĩ nhân, mẹ chỉ là một người phụ nữ bình dị với đôi bàn tay đã chai sần vì sương gió. Gương mặt mẹ đã xuất hiện những nếp nhăn nơi khóe mắt – dấu vết của những lo toan, vất vả để nuôi nấng em nên người. Ánh mắt mẹ hiền từ nhưng cũng rất kiên định, luôn nhìn em với tất cả sự bao dung và kỳ vọng.
Điều khiến em xúc động nhất chính là sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mỗi sáng sớm, khi cả nhà còn đang chìm trong giấc nồng, mẹ đã thức dậy để chuẩn bị bữa sáng nóng hổi và sửa soạn quần áo cho em. Dù đi làm vất vả cả ngày, tối về mẹ vẫn kiên nhẫn ngồi bên cạnh giảng cho em những bài toán khó, hay lắng nghe em kể về những câu chuyện buồn vui ở trường. Có những đêm em thức khuya ôn thi, mẹ cũng thức cùng, khi thì cốc sữa nóng, khi thì đĩa trái cây, sự quan tâm ấy là nguồn động lực lớn lao giúp em vượt qua mọi áp lực.
Mẹ không chỉ chăm sóc em về vật chất mà còn là người thầy dạy em những bài học đạo đức đầu đời. Mẹ dạy em biết sẻ chia với những người khó khăn, biết trung thực và trách nhiệm với hành động của mình. Mỗi khi em mắc lỗi, mẹ không mắng nhiếc nặng lời mà luôn dùng những lời lẽ dịu dàng để phân tích cho em hiểu. Chính sự kiên nhẫn ấy đã giúp em trưởng thành hơn từng ngày.
Càng lớn, em càng hiểu rằng những gì mẹ dành cho em là vô giá. Em cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi có mẹ ở bên. Em tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật tốt, ngoan ngoãn để không phụ sự kỳ vọng của mẹ, để những nếp nhăn trên trán mẹ sẽ bớt đi và nụ cười sẽ luôn rạng rỡ trên môi người.
Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều! Mẹ mãi là vầng thái dương ấm áp soi sáng con đường con đi, là điểm tựa vững chãi nhất trong suốt cuộc đời con.
Trong cuộc đời của mỗi người, gia đình chính là bến đỗ bình yên nhất, và mẹ chính là người thắp lửa cho sự ấm áp đó. Nếu ai đó hỏi em rằng người em yêu thương và ngưỡng mộ nhất là ai, em sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng: đó chính là mẹ.
Mẹ của em không phải là một siêu nhân hay một vĩ nhân, mẹ chỉ là một người phụ nữ bình dị với đôi bàn tay đã chai sần vì sương gió. Gương mặt mẹ đã xuất hiện những nếp nhăn nơi khóe mắt – dấu vết của những lo toan, vất vả để nuôi nấng em nên người. Ánh mắt mẹ hiền từ nhưng cũng rất kiên định, luôn nhìn em với tất cả sự bao dung và kỳ vọng.
Điều khiến em xúc động nhất chính là sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mỗi sáng sớm, khi cả nhà còn đang chìm trong giấc nồng, mẹ đã thức dậy để chuẩn bị bữa sáng nóng hổi và sửa soạn quần áo cho em. Dù đi làm vất vả cả ngày, tối về mẹ vẫn kiên nhẫn ngồi bên cạnh giảng cho em những bài toán khó, hay lắng nghe em kể về những câu chuyện buồn vui ở trường. Có những đêm em thức khuya ôn thi, mẹ cũng thức cùng, khi thì cốc sữa nóng, khi thì đĩa trái cây, sự quan tâm ấy là nguồn động lực lớn lao giúp em vượt qua mọi áp lực.
Mẹ không chỉ chăm sóc em về vật chất mà còn là người thầy dạy em những bài học đạo đức đầu đời. Mẹ dạy em biết sẻ chia với những người khó khăn, biết trung thực và trách nhiệm với hành động của mình. Mỗi khi em mắc lỗi, mẹ không mắng nhiếc nặng lời mà luôn dùng những lời lẽ dịu dàng để phân tích cho em hiểu. Chính sự kiên nhẫn ấy đã giúp em trưởng thành hơn từng ngày.
Càng lớn, em càng hiểu rằng những gì mẹ dành cho em là vô giá. Em cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi có mẹ ở bên. Em tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật tốt, ngoan ngoãn để không phụ sự kỳ vọng của mẹ, để những nếp nhăn trên trán mẹ sẽ bớt đi và nụ cười sẽ luôn rạng rỡ trên môi người.
Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều! Mẹ mãi là vầng thái dương ấm áp soi sáng con đường con đi, là điểm tựa vững chãi nhất trong suốt cuộc đời con.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76696 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
65057 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
58328 -
56365
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43263 -
42639
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
42003 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35761
